Trước kia không hiểu vì sao Điền Nguyễn lại biết được hành tung của anh, đến tận khách sạn nơi anh đang ở. Sáng hôm sau tỉnh dậy, phát hiện có một thanh niên nằm cạnh mình, Ngu Kinh Mặc rất chắc chắn rằng mình không hề có bất kỳ hành vi "làm bậy sau khi uống rượu".
Thứ nhất, khi người ta say đến mức mất ý thức thì hoàn toàn không đủ tỉnh táo để làm chuyện đó. Thứ hai, anh vốn không hề có hứng thú với kiểu người chủ động "leo lên giường" như thế.
Nếu không vì bị gia đình thúc ép cùng sự can thiệp của bên đối tác, luôn tìm cách nhét cho anh những kẻ kỳ cục thì Ngu Kinh Mặc đã chẳng thuận nước đẩy thuyền mà cưới Điền Nguyễn. Trong mắt anh, Điền Nguyễn thuộc kiểu người không quá thông minh, dễ kiểm soát. Cho dù cậu có giở trò hay giấu mưu tính gì, anh cũng dư sức ứng phó.
Thứ anh cần chỉ là một tấm bình phong, một cái bình hoa, một người vợ trên danh nghĩa để ngăn chặn những mối đào hoa rối rắm.
Nghĩ lại, Điền Nguyễn hẳn cũng biết rõ vai trò của mình trong cuộc hôn nhân này nên cả hai mới đồng ý cưới nhau.
Thế nhưng, ngay trong đêm tân hôn ấy, mọi thứ bất ngờ thay đổi. Vai trò “vợ chồng” bên cạnh Ngu Kinh Mặc đã bị một người khác thế chỗ.
Người đó có khuôn mặt và dáng dấp giống Điền Nguyễn như đúc. Từ gương mặt đến vóc người, anh không tài nào phân biệt nổi điểm khác nhau. Thế nhưng, khi lớp áo ngoài kia bị cởi bỏ, cơ thể của thanh niên kia và Điền Nguyễn lại có những điểm khác biệt không thể chối cãi.
Ví dụ như… Trên mông có một nốt ruồi mà người kia không có.
Ví dụ như… Người này rất giỏi bỏ trốn.
Ví dụ như… Rõ ràng là một con thú nhỏ yếu mềm, tưởng chừng dễ bị bắt nạt, vậy mà lại có chút bướng bỉnh khiến anh không biết phải bắt đầu từ đâu.
“Đi xem lại bản thỏa thuận trước hôn nhân đi.” Ngu Kinh Mặc bất đắc dĩ nói.
“Thỏa thuận trước hôn nhân?” Điền Nguyễn ngơ ngác hỏi lại.
“Chắc là nằm trong ngăn kéo bàn học của cậu.”
Nghe đến năm chữ “thỏa thuận trước hôn nhân”, trong lòng Điền Nguyễn bỗng dâng lên một cảm giác lo lắng mơ hồ. Cậu lập tức quay về phòng mình, kéo ngăn bàn ra.
Bên dưới đống đồ đạc linh tinh, quả nhiên tìm thấy một tập tài liệu khổ A4, trên bìa rõ ràng ghi năm chữ lớn: [Thỏa thuận trước hôn nhân.]
Điền Nguyễn mở cuốn sách, lật sang trang đầu tiên: [Căn cước của Ngu Kinh Mặc số xxx... Căn cước của Điền Nguyễn số xxx... Sắp kết hôn, chứng nhận rằng đã ký kết điều ước: … Điều 5: Hai người sẽ duy trì hôn nhân trong ba năm, sau ba năm hôn nhân tự động chấm dứt. Nếu có một bên vi phạm điều ước, bên vi phạm phải bồi thường một tỷ Euro.]
Điền Nguyễn trợn tròn mắt. Đừng nói đến một tỷ Euro, mà chỉ là mười nghìn tệ mà cậu còn chưa từng nhìn thấy.
Cuối cùng, cả hai ký tên vào hợp đồng, ba bản sao, mỗi người một bản, còn lại một bản được lưu tại văn phòng công chứng.
“Xem xong rồi chứ?” Ngu Kinh Mặc không biết đã bước vào từ lúc nào, giọng nói lạnh lùng.
Điền Nguyễn quay mặt đi, nhìn Ngu Kinh Mặc một cách khó tin. Trong cuốn sách căn bản không có gì về hợp đồng hôn nhân, không trách Điền Nguyễn lại dùng đủ mọi cách để thử thách sự nhẫn nhịn của Ngu Kinh Mặc. Cậu thậm chí còn tìm đủ cách tự chuốc lấy rắc rối, nhưng Ngu Kinh Mặc lại không bao giờ nhắc đến chuyện ly hôn.
Nếu là chủ động ly hôn thì phải bồi thường một tỷ Euro. Cái con số này có thể coi là bao nhiêu? Chắc chắn là tương đương với việc tặng không một công ty sắp lên sàn. Trong ba năm đó, Ngu Kinh Mặc tất nhiên sẽ không chủ động đệ đơn ly hôn.
“Hôn nhân theo kiểu hợp đồng, điều ước chắc chắn sẽ nghiêm ngặt hơn một chút, không dễ vi phạm.” Ngu Kinh Mặc hiểu rõ vẻ mặt ngỡ ngàng của Điền Nguyễn, điều khoản này anh áp dụng trong công việc rất hiệu quả, và trong mối quan hệ hôn nhân cũng vậy, nhằm phòng ngừa những tình huống xấu nhất có thể xảy ra.
Điền Nguyễn im lặng. Con đường ly hôn này đã bị đóng kín hoàn toàn, trừ phi Ngu Kinh Mặc chủ động ly hôn, nếu không chỉ có thể đợi ba năm sau để tự động giải trừ quan hệ hôn nhân.
Ngẩng mặt lên, Điền Nguyễn nói một cách chán nản: “Tôi biết rồi.”
Ngu Kinh Mặc hỏi: "Tại sao lại muốn ly hôn?"
Điền Nguyễn đáp: "Nếu tôi nói ra, anh sẽ đồng ý ly hôn à?"
"Không."
"Vậy thì thôi."
Ngu Kinh Mặc không nói thêm gì, chỉ lặng lẽ quay người bước ra ngoài. Khi đóng cửa, anh chỉ nhẹ nhàng nhắc: "Đi ngủ sớm đi, đừng suy nghĩ quá nhiều."
Điền Nguyễn chỉ ậm ừ đáp lại: "Ừ."
Tắm xong, Điền Nguyễn nằm trên giường, trằn trọc mãi không ngủ được. Không thể ly hôn, vậy thì chỉ còn cách sống tạm qua hai năm. Và nếu muốn sống qua được hai năm thì cậu phải quý trọng từng ngày, tránh xa những cuộc đấu đá trong gia đình giàu có này.
Sau khi suy nghĩ thông suốt, Điền Nguyễn cảm thấy nhẹ nhõm hơn một chút rồi chìm vào giấc ngủ.
Sáng hôm sau, Điền Nguyễn thức dậy ăn sáng, cuộc sống học sinh khuôn khổ trước kia không phải dễ dàng thay đổi, đến giờ là cậu đã cảm thấy đói.