Chương 20

Điền Nguyễn: “…” Cậu không biết phải nói gì cho phải.

Trở lại trang viên, Ngu Kinh Mặc bước xuống xe trước, đi qua bên kia xe, giơ tay về phía Điền Nguyễn.

Điền Nguyễn do dự, cậu đưa tay ra. Ngu Kinh Mặc kéo cậu lại, móc ra một chuỗi hạt gỗ từ trong túi, nhẹ nhàng đeo lên cổ tay trắng nõn của cậu, nói: “Đừng để mất nữa.”

Điền Nguyễn nơm nớp lo sợ, gật đầu: “Vâng.”

Ngu Kinh Mặc nhìn vào mắt cậu, hỏi: “Tôi có làm cậu sợ không?”

Điền Nguyễn lắc đầu.

“Vậy cậu sợ cái gì?”

“ …” Thật khó để Điền Nguyễn không sợ hãi. Ngu Kinh Mặc chưa bao giờ có ý gϊếŧ cậu, nhưng mạng sống của cậu trong thế giới này chẳng đáng là bao. Nếu cậu không tự cố gắng cứu lấy bản thân, chẳng bao lâu nữa cậu sẽ chỉ còn là một cái xác không ai nhớ đến.

Ngu Kinh Mặc không nói gì thêm, chỉ bảo thím Lưu chuẩn bị đồ ăn cho Điền Nguyễn, sau đó anh đi làm.

Điền Nguyễn cúi đầu, vuốt nhẹ chuỗi hạt gỗ trên cổ tay, trong lòng nghẹn lại, không nói thành lời.

“Cậu nhìn người cậu đi kia, lem nhem không khác gì một con mèo hoang nhỏ.” Thím Lưu vừa cười vừa đuổi cậu đi: “Mau đi tắm nhanh đi, bánh bao sẽ xong ngay thôi.”

Quản gia đã mang túi đồ của Điền Nguyễn lên lầu, không ai hỏi cậu rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Chuyện riêng của ông chủ, họ không có quyền can thiệp.

Tắm rửa xong, Điền Nguyễn xuống lầu ăn cơm. Cậu ăn mà chẳng thấy ngon, cảm giác như đang nhai cơm cúng. Thím Lưu còn nghi ngờ không biết có phải mình lỡ tay cho quá nhiều tiêu, khiến phu nhân nhăn nhó như ăn phải mướp đắng không.

Thím Lưu lén thử một cái bánh bao, hương vị vẫn như cũ.

Cả ngày hôm đó, phu nhân vẫn duy trì vẻ mặt như không thể yêu đời, đặc biệt khi bị quản gia dẫn đi "thư giãn" sau đó.

Nội dung "thư giãn" chủ yếu là quản gia dẫn Điền Nguyễn đi tham quan các thiết bị giám sát trong trang viên, tự tay dẫn cậu kiểm tra các điểm theo dõi, trong đó có cả cây hoa quế không xa tường rào.

Điền Nguyễn: "…"

Quản gia là một người đàn ông trung niên, ăn mặc chỉnh tề. Mọi người gọi ông là Quản gia Vương. Bởi vì tên gọi này vừa là theo họ thật, vừa như một cách nhấn mạnh địa vị gần như tối cao của ông trong nhà họ Ngu.

Ngu Kinh Mặc chính là "vị vua" của gia đình này, không ai dám trái lệnh của anh, trừ Điền Nguyễn.

Quản gia: “Phu nhân là người đầu tiên khiến ngài Ngu phải đích thân đi bắt người.”

Điền Nguyễn: “… Bắt người?”

Quản gia nheo mắt cười: "Xin lỗi, nói sai rồi, là đích thân mời về nhà."

Điền Nguyễn: Bắt người quả thật tốt cho hình tượng.

Cứ như vậy, với vẻ mặt chán chường, đến buổi tối, Điền Nguyễn nghe thấy tiếng xe hơi lăn bánh vào sân. Cậu bật dậy khỏi ghế salon khiến cuốn sách tiếng Anh dùng để gϊếŧ thời gian từ trên hông rơi xuống đất.

Ngu Kinh Mặc bước vào với đôi chân dài. Điền Nguyễn giật mình, vội cúi xuống nhặt cuốn sách, không dám nhìn anh.

Cho đến khi ăn tối, Ngu Thương cũng tới, vậy là “người một nhà” cùng ăn cơm với nhau. Cảnh tượng này không giống ba mẹ và con trai, mà lại giống như một người anh tài giỏi dẫn dắt hai đứa em xui xẻo.

Sau khi ăn, Ngu Thương trao đổi vài chuyện công việc với Ngu Kinh Mặc như thường lệ rồi trở về phòng của mình. Lúc này Ngu Kinh Mặc mới tới thư phòng, xử lý công việc còn lại của ngày hôm nay.

Điền Nguyễn ấp úng đi theo sau, đến cửa thư phòng, Ngu Kinh Mặc quay lại hỏi: "Có chuyện gì?"

"Anh làm xong rồi nói sau." Điền Nguyễn vội vàng quay đầu bước đi.

Ngu Kinh Mặc tiếp tục công việc của mình, bận rộn trong thư phòng đến gần mười giờ tối. Anh tắt máy tính, quay về phòng chuẩn bị tắm và nghỉ ngơi. Nhưng vừa bước vào cửa, anh đã thấy một bóng dáng yếu ớt ngồi trên ghế salon nhỏ, đầu cứ gật gù, khi nghe tiếng cửa mở, cậu như con thỏ hoảng hốt nhảy dựng lên, nhìn về phía anh với đôi mắt trong veo như nước.

Ngu Kinh Mặc dừng bước, không thay đổi sắc mặt, hỏi: "Cậu làm gì ở phòng tôi vậy?"

"Đợi anh." Điền Nguyễn nhỏ giọng đáp.

"Đợi tôi?" Ngu Kinh Mặc nhìn cậu: "Cậu muốn lên giường với tôi?"

Điền Nguyễn: "Không có!"

"Vậy làm gì?" Ngu Kinh Mặc bước tới gần Điền Nguyễn, lợi dụng chiều cao để nhìn cậu theo góc từ trên cao nhìn xuống, chăm chú quan sát cậu thanh niên xinh đẹp tự đưa mình tới cửa.

Điền Nguyễn cảm thấy run sợ trước ánh mắt lạnh lẽo và khuôn mặt đẹp trai ấy, cảm giác bị áp bức bởi chiều cao của Ngu Kinh Mặc khiến cậu cảm thấy như bị vây hãm. Cậu đứng dậy, cố gắng kiềm chế: "Anh Ngu, chúng ta ly hôn đi."

-

Hàng mi rũ xuống khẽ chớp, đôi mắt đen sâu như mực của Ngu Kinh Mặc ánh lên bóng dáng cậu thanh niên đang run rẩy. Rõ ràng sợ đến vậy, nhưng mỗi lần đều có thể làm ra những chuyện vượt ngoài dự liệu của anh.

"Ly hôn?" Ngu Kinh Mặc thốt lên từ ấy một cách dửng dưng, chẳng chút xa lạ. Trước khi kết hôn, anh đã sớm nghĩ tới điều đó.

Một cuộc hôn nhân mà ngay từ đầu đã lấy ly hôn làm điểm kết thúc thì vốn chẳng có chỗ cho tình cảm thật lòng.