Chương 19

Điền Nguyễn rùng mình một cái, cậu chỉ biết nhìn người đàn ông kia với vẻ không thể tin nổi.

Lúc này, trong mắt Ngu Kinh Mặc, Điền Nguyễn trông vừa buồn cười lại vừa đáng thương. Má cậu bị bánh bao đội phồng lên nhìn như con sóc nhỏ, khiến tâm trạng u ám kéo dài bao ngày của anh bất ngờ dịu xuống mà chẳng rõ nguyên do vì sao.

Điền Nguyễn chớp chớp mắt liên tục, hy vọng mình nhìn nhầm. Nhưng không, đồng tử cậu in rõ bóng dáng cao lớn của Ngu Kinh Mặc.

Cậu ngẩn người nhìn Ngu Kinh Mặc bước ba bước gộp làm hai, đi thẳng tới trước mặt. Đến khi anh đến gần, cậu mới chợt tỉnh, co người lại theo phản xạ.

Ngu Kinh Mặc nhìn thấu hết toàn bộ phản ứng của Điền Nguyễn. Anh đưa tay gỡ nhẹ một chiếc lá nhỏ chẳng biết dính lên tóc cậu từ lúc nào, giọng trầm thấp nhưng không hề giận dữ: “Sao lại lem luốc thế này?”

Điền Nguyễn: “…” Bôn ba trốn xuống núi, không lem luốc được ư?

“Bánh bao chiên ngoài phố ngon hơn cả món của vυ" Lưu nấu à?” Ngu Kinh Mặc lại hỏi.

Điền Nguyễn nhìn anh với vẻ hoảng hốt, lắp bắp: “Anh… Sao anh lại đến đây?”

Ngu Kinh Mặc định mỉm cười dịu dàng, nhưng anh mới chỉ khẽ nhếch môi, Điền Nguyễn lại rùng mình thêm cái nữa, như thể sợ anh đến tận xương tủy. Anh khẽ nói: “Hẻm Đường Thủy nằm ngay dưới chân núi.”

“Không thể nào!” Điền Nguyễn tròn mắt, rõ ràng cậu đã ngồi xe buýt đến tận cuối bến rồi mà!

Ngu Kinh Mặc đưa tay, vệ sĩ vội dâng một tấm bản đồ giấy lên, là bản đồ giao thông thành phố Tô, rồi nói: “Cậu vòng một vòng rồi quay về.”

Tấm bản đồ đặt ngay trước mặt Điền Nguyễn, cậu cúi đầu trợn mắt há hốc mồm.

“Cậu giữ tấm bản đồ này lại đi, sau này muốn dạo chơi trong thành phố Tô thì tùy. Nhưng chưa được tôi cho phép thì đừng mơ đặt chân đến nơi khác.”

Điền Nguyễn cảm thấy da đầu tê dại. Ý của Ngu Kinh Mặc quá rõ ràng, trong thành phố này, chỉ cần anh muốn, sẽ không có ai là anh không tìm được.

Ngu Kinh Mặc liếc nhìn mặt bàn còn dính dầu mỡ, bất chấp thân phận địa vị cao quý, cúi người gõ nhẹ lên đầu Điền Nguyễn, hỏi bằng giọng điệu không cho cãi lại: “Nghe rõ chưa?”

Điền Nguyễn: “Rồi.” Bây giờ cậu có mọc thêm cánh cũng khó mà bay nổi.

Ngu Kinh Mặc cầm chiếc bánh bao chiên cuối cùng trong giỏ trúc nhỏ, nếm thử một miếng rồi bình luận: “Không ngon bằng vυ" Lưu nấu. Về nhà ăn.”

Sau đó, Điền Nguyễn như một chú gà con bị túm cổ xách lên xe Maybach, có lẽ đây là chiếc xe “khiêm tốn” nhất trong đội xe của Ngu Kinh Mặc.

Đúng lúc Điền Nguyễn đang nhăn nhó, một cành hoa nhỏ và nhánh quế rơi xuống từ vạt áo sơ mi của Điền Nguyễn. Cậu buồn bã nhìn bông hoa quế, cuối cùng vẫn không mang nó đi trốn được.

“Mở cửa sổ một chút được không?” Điền Nguyễn hỏi với giọng lí nhí.

Ngu Kinh Mặc bấm điều khiển từ xa, tất cả cửa kính xe hạ xuống, không khí se lạnh tràn vào, mang theo mùi vị lụi tàn của giai đoạn cuối mùa. Điền Nguyễn cầm lấy nhành hoa quế, nhẹ nhàng rải nó ra ngoài, để gió cuốn bay đi.

“Thưa thớt thành bùn, nghiền ra tro bụi, chỉ còn hương thơm như cũ.” Ngu Kinh Mặc đột nhiên đọc ra câu thơ ấy, giọng anh trầm và nhẹ, không mang theo cảm xúc rõ ràng, nhưng trong cái không cảm xúc ấy lại có một chút gì đó như tiếc nuối.

Điền Nguyễn ngước mắt nhìn anh, ngạc nhiên.

Ngu Kinh Mặc khẽ nghiêng đầu: “Tôi thật sự tò mò, trong mắt cậu… Tôi là người như thế nào?”

Điền Nguyễn: “?”

Ngu Kinh Mặc tiếp: “Một kẻ không biết lãng mạn, chỉ biết cắm đầu kiếm tiền như cái máy?”

Điền Nguyễn hồi tưởng lại cốt truyện trong nguyên tác, chậm rãi gật đầu một cái. Trong truyện, Ngu Kinh Mặc không xuất hiện nhiều, nhưng hễ có mặt là y như rằng gắn liền với tiền bạc. Trong thương trường, anh như một cơn giông lớn, thủ đoạn tàn nhẫn dứt khoát, lạnh lùng, chẳng nể ai. Ngay cả tình cảm với con nuôi cũng nhạt nhòa, huống gì người ngoài.

Ngu Kinh Mặc bật cười vì tức.

Điền Nguyễn bắt đầu luống cuống, lắp bắp chữa cháy: “Cũng không hẳn, anh… Cũng hiền lành.”

Ít nhất trong nguyên tác, dù bị Điền Viễn khiêu chiến chọc tức đến mấy, Ngu Kinh Mặc vẫn dễ dàng tha thứ, anh cũng không bao giờ nghĩ đến chuyện gϊếŧ người bịt miệng. Là ba nuôi của nam chính, anh chắc chắn là một công dân biết tôn trọng pháp luật. Dưới danh nghĩa Ngu Kinh Mặc, còn có cả một quỹ từ thiện dành cho trẻ mồ côi và trẻ em bị bỏ lại. Năm nào anh cũng bỏ vàng thật bạc trắng của mình ra để quyên góp.

Dù phần lớn việc quyên góp ấy là để giữ hình ảnh trong giới kinh doanh, để lấy lòng tin và thiện cảm từ chính quyền, có đến 99% là toan tính nhưng chí ít 1% còn lại là thật lòng. Là anh thật sự giúp đỡ những đứa trẻ chưa kịp lớn đã mất đi chỗ dựa.

Ngu Kinh Mặc lặp lại lời cậu: “Hiền lành?”

Anh không ngờ Điền Nguyễn lại dùng từ đó để mô tả mình. Ánh mắt của anh lạnh đi, anh nói: “Nếu cậu thật sự nghĩ tôi hiền lành thì tại sao lại bỏ trốn?”