Không khí tự do trong lành thoải mái, ánh nắng ban mai đẹp đẽ nao lòng. Được sống thật tốt biết bao!
Dù đường xuống núi khá gian nan, và về cơ bản là chẳng có lối đi nào đàng hoàng, chỉ có những đoạn đường mòn gập ghềnh khó đi, hai bên thì đầy sâu và mấy loại cây có gai, nhưng cũng may Điền Nguyễn vẫn kiên trì vượt qua được.
Hơn nửa tiếng sau, cuối cùng Điền Nguyễn cũng xuống tới chân núi. Từ giờ phút này trở đi, trời cao biển rộng, cuộc đời cậu sẽ do chính cậu làm chủ.
Điền Nguyễn nhảy xuống một con đường lớn, cậu đi dọc ven đường, chẳng mấy chốc đã nhìn thấy một trạm xe buýt. Điền Nguyễn ngồi chờ dưới mái che suốt nửa tiếng đồng hồ, cuối cùng chuyến xe sớm nhất cũng tới. Cậu lên xe, quét mã thanh toán. Sau đó, dưới ánh mắt kỳ quặc của đám nhân viên văn phòng, cậu chọn ngồi ở hàng ghế cuối cùng.
Điền Nguyễn biết bản thân trông rất kỳ quái, người thì lấm lem bẩn thỉu, trên vai còn vác theo một bọc quần áo nhìn chẳng khác gì người chạy nạn.
Lại hơn nửa tiếng nữa trôi qua, Điền Nguyễn đến trạm cuối. Hẻm Đường Thủy.
Bụng Điền Nguyễn kêu "rột" một tiếng rõ to. Ngay khi bước xuống xe, nhìn thấy con hẻm cũ với những viên gạch xanh phía đối diện, cậu đã bị thu hút hoàn toàn. Đèn xanh bật lên, cậu rảo bước trên làn đường dành cho người đi bộ, hướng thẳng tới con hẻm Đường Thủy phía đối diện.
Con hẻm mang đậm nét xưa cũ, tấm biển hiệu cũng chỉ là mảnh vải dầu được căng lên bằng một cây gậy tre, viết tên tiệm cùng món đặc trưng, treo ngay bên cửa ra vào.
Tên thì lại lấy rất mộc mạc mà hiện đại, ví dụ như: Quán cháo Lão Lục, Tiệm bánh bao Trương Ngũ, Quán trà Dưới Núi, Nước Đường Cháo Đường, Vịt quay Bắc Kinh, thậm chí còn có cả Trạm giao hàng Tay Mơ…
Điền Nguyễn thèm ăn bánh bao chiên, vậy nên cậu đi ngay vào tiệm bánh bao.
Tiệm có phục vụ ăn tại chỗ, nhưng bên trong chật cứng toàn các ông bà lớn tuổi, chen không nổi lấy một chỗ đứng. May mà bên ngoài vẫn còn hai cái bàn trống, Điền Nguyễn mua một phần bánh bao chiên với cháo đường, sau đó cậu ngồi xuống, từ tốn thưởng thức.
Quán trà phía đối diện mở cửa, chủ quán ngồi ngay thềm gảy đàn tỳ bà, không rõ là khúc gì, nhưng âm điệu vừa thanh thoát vừa du dương, như đánh thức cả con hẻm cổ kính này, khiến người qua kẻ lại bắt đầu đông dần.
Mùi vị đời thường của phố xá lúc nào cũng dễ khiến người ta động lòng. Điền Nguyễn đột nhiên nghĩ hay là thuê một căn phòng ngay trong con hẻm này, rồi tìm cách thi vào trường Cao đẳng, từng ngày, từng năm cứ thế trôi đi… Vậy cũng chẳng tệ chút nào.
Ở đầu bên kia con hẻm, một chiếc Maybach đen bóng từ từ chạy vào. Vì hẻm nhỏ khó lái nên xe phải dừng lại giữa đường. Phía sau còn có bốn năm chiếc xe con nội địa bám theo, thấy xe trước dừng lại, những chiếc xe kia cũng lần lượt tấp vào lề.
Hơn chục người đàn ông mặc đồng phục nhân viên an ninh màu xanh đậm lần lượt bước xuống xe. Người nào người nấy hành động nhịp nhàng, tiến lại gần chiếc Maybach, đứng chờ lệnh.
Kính xe phía sau chiếc Maybach từ từ hạ xuống, một ngón tay thon dài trắng nõn thò ra từ trong xe, khẽ chỉ về phía trước.
Ngay lập tức, đội an ninh nhận lệnh, bắt đầu lục soát từng cửa tiệm dọc con hẻm theo kiểu "càn quét sạch sẽ". Chưa đầy ba phút, họ đã khoanh vùng được mục tiêu. Đó là một thanh niên đang ngồi trước tiệm bánh bao, vừa ăn bánh bao chiên vừa ăn cháo.
Người thanh niên ấy trông vẫn còn nét thiếu niên. Dáng người gầy gò, cao chừng một mét bảy sáu. Đầu nhỏ, mặt cũng nhỏ, ngũ quan tinh xảo đến mức gần như hoàn mỹ. Dù mặt cậu thanh niên lấm lem, quần áo lôi thôi cũng không giấu được nét đẹp trong trẻo trời sinh, dịu dàng và nổi bật đến kỳ lạ.
Đặc biệt là đôi mắt, nó trong sáng, long lanh, ngây thơ như thể chẳng biết gì về sự đời. Ngay đến ánh mặt trời cũng có khuynh hướng dành sự ưu ái cho cậu, dịu dàng phủ lên khuôn mặt ấy một lớp ánh sáng như thể cậu là thiên thần rơi xuống trần gian.
Đội an ninh bước lại gần với vẻ dè dặt hiếm thấy. Trên danh nghĩa là nhân viên an ninh, thực ra là vệ sĩ của nhà họ Ngu. Người nào người nấy cao lớn, vạm vỡ, thân hình to ngang vai rộng, vậy mà bấy giờ lại cẩn trọng dè dặt chẳng khác gì kẻ trộm. Họ sợ Điền Nguyễn bỏ chạy mất.
Nhiều người xông tới như vậy, tất nhiên Điền Nguyễn cũng phát hiện ra. Cậu nghiêng mặt, nhìn mấy ông anh an ninh bằng vẻ ngơ ngác ngờ vực, còn tưởng là quản lý thành phố đến cấm quán bánh bao bày bán bên đường.
Ông chủ tiệm bánh bao kinh ngạc bước ra, lắp bắp hỏi: “Mấy anh… Muốn ăn bánh bao à?”
Đúng lúc đó, tất cả vệ sĩ đồng loạt cúi người chào Điền Nguyễn, hô lớn: “Chào phu nhân!”
Điền Nguyễn vừa nhét một chiếc bánh bao chiên vào miệng, suýt nữa thì phun ra. Ngay sau đó, cậu thấy giữa hàng vệ sĩ xuất hiện một đôi chân dài bước tới, giày da bóng loáng giẫm lên nền gạch xanh. Một bóng người cao lớn lộ diện trong bộ âu phục thẳng thớm, khuôn mặt vô cùng nghiêm túc, đôi mắt phượng rũ xuống như những mảnh băng lạnh từ trời rơi xuống, mang theo giá rét kéo dài mười dặm.