Chương 17

Điền Nguyễn cố gắng chống lại cơn buồn ngủ, lò mò vào phòng tắm, lấy nước lạnh rửa mặt. Sau khi đã hoàn toàn tỉnh táo, cậu bắt đầu thu dọn đồ đạc để rời đi.

Không có ba lô đúng là hơi bất tiện. Cậu học theo phim cổ trang, dùng một chiếc khăn lụa to bọc quần áo lại, buộc chặt rồi vắt lên vai.

Điền Nguyễn đứng trước gương toàn thân ngắm nghía một lượt, cảm thấy mình chẳng khác gì thư sinh yếu đuối thời xưa bị hồ ly tinh dụ về nhà, rồi trăm phương ngàn kế tìm cách chạy trốn.

Cậu thư sinh ấy đã nghĩ sẵn đường lui. Ban ngày khi đi dạo trong sân vườn, cậu đã quan sát kỹ: sau vườn, ngay cạnh hàng rào của khu hoa viên có một cây quế. Bây giờ đang là mùa hoa quế nở, mùi thơm nức mũi. Khi đó, cậu giả vờ đứng dưới tán cây ngắm hoa, thực ra là đang xem xét có thể leo qua hay không.

Kết luận là có thể trèo được, chưa kể một nhánh cây quế còn vươn ra khỏi hàng rào, như thể chính nó cũng đang khát khao được tự do.

Điền Nguyễn lặng lẽ bước xuống lầu, đi qua hành lang dài mờ tối, đến cửa sau.

Cánh cửa sau của nhà chính chỉ dùng một chốt cài đơn giản, tiện cho người làm ra vào. Cậu chậm rãi mở chốt, xuyên qua khu vườn nhỏ và sân đình, ánh trăng trong vắt lặng lẽ soi lối cho cậu đi.

Trong bóng tối, một ánh đèn đỏ cực kỳ mờ nhạt lóe lên, nhưng Điền Nguyễn không hề phát hiện. Cậu thuận lợi đi đến dưới gốc cây quế.

Hương quế thoảng qua, dịu dàng và ngọt ngào khiến lòng người mềm nhũn. Điền Nguyễn nhanh nhẹn leo lên nhánh cây dẫn ra ngoài hàng rào, hái một nắm hoa quế, cẩn thận bỏ vào ngực áo. Sau đó, cậu khẽ nhảy xuống bãi cỏ, không quay đầu lại, phóng mình vào màn đêm, rời khỏi nhà họ Ngu.

Sáng sớm hôm sau, người làm trong biệt thự đã bắt đầu tất bật.

Quản gia dẫn nhóm thợ làm vườn ra phía sau để tỉa cây, cắt hoa. Trong tiếng ồn của máy nhổ cỏ, một ngày mới bận rộn lại bắt đầu nơi biệt thự yên ả.

Ngu Kinh Mặc đi ngang qua phòng khách, tiện tay gõ cửa: "Dậy đi."

Bên trong không có tiếng trả lời.

Ngu Kinh Mặc xoay tay nắm cửa, mở cửa đi vào. Giường được gấp gọn gàng, phòng tắm cũng không có dấu hiệu có người vừa dùng. Ngu Kinh Mặc bước xuống lầu, trong phòng ăn chỉ có vυ" Lưu và một người giúp việc khác đang bận chuẩn bị bữa sáng.

“Có thấy Điền Viễn không?” Ngu Kinh Mặc hỏi.

Vυ" Lưu ngạc nhiên đáp: “Phu nhân giờ này chắc còn đang ngủ.”

Ngu Kinh Mặc rời khỏi nhà chính, vừa vặn gặp Ngu Thương đi tới đã hỏi: “Con có thấy Điền Viễn không?”

Ngu Thương nhíu mày, trả lời với vẻ mặt khó hiểu: “Không có.”

Ngu Kinh Mặc nhấc đôi chân dài, sải bước về phía khu nhà phụ, nơi đặt phòng giám sát. Ngu Thương không hỏi thêm gì, chỉ lặng lẽ đi theo sau.

Ngu Kinh Mặc bước vào căn phòng giám sát, mặc dù căn phòng này bị bỏ không quanh năm, nhưng ngày nào cũng có người đến quét dọn, kiểm tra thiết bị xem chúng còn hoạt động bình thường không.

Lúc ấy trong phòng có một bác bảo vệ đang làm nhiệm vụ bảo trì. Thấy ông chủ sắc mặt âm trầm, khí thế hung hăng, bảo vệ giật bắn người: “Ngài Ngu… Có chuyện gì vậy ạ?”

Ngu Kinh Mặc từng đi lính, giọng nói mang theo sự nghiêm nghị của quân nhân: “Trích xuất toàn bộ camera giám sát của biệt thự sau nửa đêm.”

Bác bảo vệ luống cuống ngồi xuống trước một màn hình máy tính, gõ bàn phím liên hồi, tiếng chuột vang lên “tách tách” gấp gáp như nhịp tim ông ấy. Sau một lúc, hệ thống hiển thị các khung hình giám sát sau 0 giờ đêm hôm trước.

Màn hình được chia thành từng ô vuông nhỏ, ghi lại mọi ngóc ngách trong biệt thự, không bỏ sót một nơi nào.

Thời gian trên góc phải màn hình dần trôi, đến khoảng 3 giờ 35 sáng, một bóng người lén lút chui ra từ cửa sau của nhà chính.

Bác bảo vệ trợn mắt há hốc mồm: “Đây… Đây là phu nhân sao?”

Ngu Kinh Mặc vẫn giữ nét mặt tỉnh bơ, dõi theo hình ảnh Điền Nguyễn lén lút rời khỏi cửa sau, băng qua vườn hoa, chạy thẳng tới chỗ cây hoa quế bên lan can. Thấy trên vai Điền Nguyễn đeo một bọc quần áo trông hết sức buồn cười, sắc mặt của Ngu Kinh Mặc khi ấy mới dịu đi đôi chút.

Ngu Thương đứng một bên rất lâu không nói gì, cuối cùng hỏi một câu: “Đây là bỏ nhà ra đi à?”

Trong đoạn camera, động tác trèo cây của Điền Nguyễn trông rất thành thạo, từ nhánh cây cao chừng ba mét nhảy xuống, động tác nhanh nhẹn hệt như một con mèo.

Ngu Kinh Mặc vừa tức lại vừa buồn cười, nhưng biểu cảm trên khuôn mặt được kiềm chế hết mức có thể. Màn bỏ trốn lần này khiến anh có thể xác định người này không phải là Điền Viễn.

Đúng lúc đó, quản gia bước vào. Nhìn thấy bầu không khí có phần căng thẳng kỳ quái trong phòng, ông không dám lên tiếng. Mãi đến khi liếc nhìn màn hình giám sát, trong ánh sáng lờ mờ của đêm khuya, cảnh Điền Nguyễn bỏ trốn đang bị tua lại, đặc biệt là đoạn trèo cây. Cảnh ấy bị Ngu Kinh Mặc tua đi tua lại đến mức nhìn trên màn hình, Điền Nguyễn trông như một con sóc nhảy qua nhảy lại giữa cành lá.

Quản gia ngẩn người: “???”

Ngu Kinh Mặc thản nhiên ra lệnh: “Tập hợp đội an ninh, xuống núi bắt... Vợ tôi về.”