Lúc ấy Điền Nguyễn đã đặt một chân lên lan can ngoài rìa biệt thự, nghe hỏi thì dửng dưng thu chân lại, đáp: “Tôi duỗi chân một chút.”
“Bên kia có dụng cụ tập thể dục đấy ạ.”
“À.” Điền Nguyễn gật đầu rồi đi thẳng đến khu tập ngoài trời. Cậu nằm xuống ghế, làm vài động tác gập bụng, đạp chân, xoay người, rồi chuyển sang chơi xích đu.
Xích đu thật sự rất thú vị, đu càng cao thì tầm nhìn càng thoáng. Từ đây có thể nhìn ra xa phía chân núi, nơi sắc xanh tràn ngập, cao ốc chen chúc, con sông uốn lượn như tấm lụa đang trôi.
Điền Nguyễn ngửa đầu nhìn lên, bầu trời cuối thu trong vắt, xanh đến mức khiến người ta say lòng. Mây trắng lững lờ trôi, thi thoảng có máy bay lướt qua, còn có đàn chim sẻ, chim vàng anh. Chúng đậu trên ngọn cây hoặc tung cánh bay qua những tán phong đỏ rực, vàng óng, tiếng hót vang rền khắp triền núi.
Mọi thứ, mọi thứ… Đẹp đến mức khiến người ta thấy yên bình, thoải mái. Tựa như đây là quãng thời gian tuyệt vời nhất của một đời người.
Điền Nguyễn gần như đã đắm mình trong khung cảnh đẹp đẽ ấy, cho đến khi nghe tiếng người giúp việc gọi vọng lại từ xa: “Phu nhân ơi, ông chủ về rồi ạ!”
Điền Nguyễn: “?”
Tại sao Ngu Kinh Mặc lại quay về rồi? Đó là câu hỏi bật lên trong đầu Điền Nguyễn khi nhìn thấy Ngu Kinh Mặc bước vào.
Mặc dù Điền Nguyễn chưa nói bất kỳ lời nào, nhưng những gì thể hiện trên khuôn mặt cậu khiến Ngu Kinh Mặc muốn ngó lơ cũng không được, anh nói: “Không chào đón tôi?”
Câu hỏi trong lòng Điền Nguyễn lại càng lớn: “Đây là nhà anh mà.”
Có thể nhìn ra được khuôn mặt Ngu Kinh Mặc lạnh đi bằng mắt thường. Mặc dù bình thường trông anh vốn đã lạnh lùng, nhưng sáng nay đâu có như vậy. Điền Nguyễn nghi ngờ bản thân vừa nói sai gì đó, nhưng nghĩ tới nghĩ lui cũng chẳng có gì sai cả.
Lúc này, vυ" Lưu bước vào, giọng vui vẻ như thể có chuyện tốt: “Hiếm khi ông chủ về ăn cơm trưa, ngài muốn ăn gì?”
Ngu Kinh Mặc đáp ngay: “Mao huyết vượng, cá nấu dưa cải, gà xào ớt, thịt luộc cay, đầu cá hấp ớt.”
Vυ" Lưu: “Toàn là món cay, ngài và phu nhân chắc ăn được chứ?”
Điền Nguyễn gật đầu: “Cay cũng tốt mà, trời lạnh ăn cay cho ấm người.”
Nếu phải nói món nào ở căng tin trường cấp ba khiến Điền Nguyễn nhớ mãi không quên thì nhất định phải kể đến món gà xào ớt, ăn với cơm trắng cực kỳ ngon miệng.
Ngu Kinh Mặc khẽ cười khẩy: “Càng cay càng tốt.”
Đến giờ cơm trưa.
Điền Nguyễn ăn đến mức xuýt xoa, thỉnh thoảng lại phải hớp ngụm nước chanh cho bớt cay. Nhìn sang Ngu Kinh Mặc thì… Anh vẫn thản nhiên ăn cơm trắng, gần như không đυ.ng đến mấy món cay kia.
Điền Nguyễn: “Sao anh không ăn?”
Ngu Kinh Mặc: “Cậu thích chúng, ăn nhiều một chút đi.”
Điền Nguyễn bắt đầu nghi ngờ Ngu Kinh Mặc có ý định dìm chết mình trong ớt.
Vậy là Điền Nguyễn sử dụng phép khích tướng: “Chẳng lẽ anh không ăn được cay?”
Ngu Kinh Mặc: “Ừ.”
Điền Nguyễn tức đến mức đấm một cú vào gối bông, dưới tác động của cơn tức, cậu lại càng cay. Thật sự là không chịu nổi nữa, cậu bèn ăn ba chén cơm đầy, bụng căng như trống, lại càng nghi ngờ Ngu Kinh Mặc muốn làm cậu no đến vỡ bụng mà chết. Cuộc sống này, đúng là chẳng còn gì để nói.
Tối đến, Điền Nguyễn và Ngu Kinh Mặc có lần gặp thứ ba trong ngày. Lần này Điền Nguyễn ngoan ngoãn hơn rất nhiều, vì kế hoạch chạy trốn đã thành hình trong đầu cậu rồi.
Ăn xong bữa cơm tối trong sự bình yên, Điền Nguyễn thầm nhớ lại hương vị món trứng hấp ngao, sau đó lên lầu, quay về phòng mình.
Phòng ngủ đã được dọn dẹp sạch sẽ, chăn ga gối nệm cũng thay mới, và đương nhiên bộ gối đôi màu đỏ thẫm có hình uyên ương cũng bị dọn đi. Điền Nguyễn mở tủ quần áo, lục trong ngăn kéo, quả nhiên tìm thấy giấy tờ tùy thân của mình. Một căn cước công dân, một quyển sổ hộ khẩu, còn có một tấm bằng lái xe hạng C.
Điền Nguyễn không biết lái xe, nhưng cậu vẫn cẩn thận lấy bằng ra, lỡ đâu cần đến.
Tìm mãi vẫn không thấy vali, ngay cả ba lô cũng không có. Điền Nguyễn cũng không rõ là nguyên chủ không mang theo hay mang đến rồi vứt đi đâu mất. Nghĩ vậy, cậu cũng thôi, vào phòng tắm rửa mặt.
Khoảng chừng một tiếng sau, có tiếng gõ cửa vang lên.
Điền Nguyễn bước xuống giường, vặn mở cánh cửa đang bị khóa trái, người đứng bên ngoài là vυ" Lưu.
Vυ" Lưu bưng một chén sứ trắng, mỉm cười nói: "Ông chủ bảo tôi mang sữa đào lên cho phu nhân"
"À, cảm ơn vυ" Lưu." Điền Nguyễn đón lấy chiếc chén.
Vυ" Lưu nói tiếp: "Sữa đào tốt lắm đấy, đẹp da dưỡng nhan."
"…"
Điền Nguyễn nhấp từng ngụm sữa, quả nhiên, cảm giác mơ màng buồn ngủ kéo đến. Cậu cầm điện thoại, đặt báo thức lúc ba giờ sáng rồi ngã đầu ngủ thϊếp đi.
Không biết đã bao lâu trôi qua, cậu bị chuông báo thức đánh thức. Tuy vẫn còn muốn nằm thêm, nhưng lý trí lại nhắc nhở cậu rằng bây giờ chính là thời cơ tốt nhất để chạy trốn, bỏ lỡ rồi sẽ không còn.