Ngay bên má phải, nơi từng tiêm vắc-xin quả nhiên có một nốt ruồi nhỏ nhô lên rõ ràng.
Điền Nguyễn xúc động đến suýt rơi nước mắt, đây đúng là thân thể của cậu! Không phải của Điền Viễn. Cậu xuyên tới thế giới này, chỉ mượn danh phận Điền Viễn chứ không phải thân thể của người đó.
Cậu đưa tay vuốt nhẹ nốt ruồi kia, xúc động đến suýt khóc òa. Ông trời thương xót cậu kiếp trước yểu mệnh mới cho cậu cơ hội sống lại kiếp này. Cậu nhất định phải sống thật tốt!
Cạch một tiếng, cửa phòng mở ra.
Ngu Kinh Mặc bước vào, trong tay bưng một ly sữa bò ấm. Bốn mắt nhìn mắt.
Ngay sau đó, anh thấy được động tác vén áo, chìa mông của Điền Nguyễn. Hai bên mông trắng trẻo mềm mại, tròn trịa, nhìn qua vừa non vừa mịn.
“…”
“…”
Ngu Kinh Mặc im lặng vài giây, sau đó hỏi: “Cậu đang ngắm hoa trong gương à?”
-
Điền Nguyễn lặng lẽ buông chiếc áo choàng tắm xuống, cậu đứng thẳng người, dáng đứng cứng đờ như một củ khoai nướng đỏ au giữa mùa đông.
Ngu Kinh Mặc quay đi nơi khác, đặt chén sứ nhỏ trong tay xuống, nói: "Đây là sữa bò hầm long nhãn và táo đỏ, có tác dụng bổ máu, giúp dễ ngủ."
Điền Nguyễn xấu hổ trợn trừng mắt nhìn anh, không cần bồi bổ, khuôn mặt cậu đã đỏ như muốn vắt ra máu.
Ngu Kinh Mặc: "Nếu cậu không muốn uống thì có thể không uống." Nói xong, anh xoay người đi ra cửa.
Đến ngưỡng cửa, Ngu Kinh Mặc ngẫm nghĩ rồi lại bổ sung thêm một câu: “Tôi không quay lại nữa đâu, cậu cứ ngủ đi."
Cánh cửa vừa khép lại, Điền Nguyễn đã lập tức chạy tới khóa trái cửa. Nhưng mặt mũi đã mất thì không thể lấy lại được nữa, bị người ta nhìn thấy “cảnh xuân” rồi có đòi cũng chẳng nổi.
Điền Nguyễn nuốt trọn nỗi xấu hổ đang trào dâng trong lòng, tự mặc cho mình một chiếc qυầи ɭóŧ sạch sẽ rồi chui vào chăn lụa mỏng, quấn mình như một con tằm non, lăn qua lăn lại mãi không yên.
Cho đến khi mồ hôi rịn ra, Điền Nguyễn mới chịu để lộ khuôn mặt đỏ ửng ra bên ngoài, kiệt sức thϊếp đi trong cơn ngượng ngùng vẫn chưa tan.
Đồng hồ sinh học của một học sinh vẫn hoạt động như cũ, sáu giờ ba mươi sáng, Điền Nguyễn tỉnh giấc đúng giờ. Thấy chiếc giường lạ, căn phòng xa lạ, cậu ngơ ngác mất mười mấy giây mới chợt nhớ ra mình đã xuyên sách, trở thành một nhân vật phụ bị vứt bỏ trong bộ đam mỹ máu chó của Tấn Giang.
Tính từ thời điểm này, có lẽ cậu chưa sống nổi hai năm đã phải tạm biệt cõi đời.
Điền Nguyễn tỉnh táo lại, radar cảm nhận nguy hiểm vừa bật lên thì tiếng gõ cửa cũng vang vọng.
“Ai đó?”
“Phu nhân, dậy ăn sáng thôi.”
“…”
Điền Nguyễn đứng dậy đánh răng rửa mặt, cậu chọn một bộ đồ ở nhà sạch sẽ trong tủ rồi mặc vào, sau đó thong thả bước ra cửa.
Người đang đứng đợi bên ngoài chính là người giúp việc đã chúc mừng cậu đầu tiên vào tối qua, khoảng chừng năm mươi tuổi, khuôn mặt hiền hậu, mọi người gọi bà ấy là vυ" Lưu. Vυ" Lưu không chỉ có thái độ làm việc chuyên cần mà còn nấu ăn rất ngon.
"Không biết cậu thích ăn gì nên tôi làm một ít bánh canh hấp đơn giản, bánh bao chiên, xíu mại với cháo đường."
Điền Nguyễn đáp: "Tôi ăn gì cũng được. Nhưng đừng gọi tôi là phu nhân."
Vυ" Lưu khẽ cười: "Mấy người mới cưới ấy mà, à đúng ra là mới gả vào, ban đầu ai chẳng ngượng. Qua một thời gian là quen thôi."
Điền Nguyễn nhìn với ánh mắt lơ đãng, trong lòng thầm nghĩ mình là đàn ông đàng hoàng, nghe người ta gọi phu nhân thật chẳng quen nổi.
Phòng khách dưới lầu nối liền với khu vực phòng ăn, bên chiếc bàn ăn hình chữ nhật dài chừng năm mét đã có hai người ngồi sẵn, khoảng cách không gần không xa.
Người ngồi ở vị trí chủ vị phía Đông đương nhiên là Ngu Kinh Mặc, vị trí cách bên tay phải anh khoảng một mét là Ngu Thương. Hai cha con ngồi dùng bữa trong im lặng, phong thái quy củ, thanh nhã, cứ như vua và hoàng tử trong cung điện.
Ngu Kinh Mặc ngẩng đầu nhìn về phía Điền Nguyễn: "Cậu có thể ngủ thêm chút nữa."
Điền Nguyễn lắc đầu: "Không cần."
Ngu Thương hơi khựng lại, liếc Điền Nguyễn với một ánh mắt vừa phức tạp vừa khó đoán.
Quản gia kéo ghế ở bên trái Ngu Kinh Mặc, cách một mét, lót sẵn khăn ăn bên bàn, còn chu đáo chuẩn bị thêm một tấm đệm ngồi mềm mại, trong khi những chỗ khác thì không có.
Điền Nguyễn: "..."
Rõ ràng là quản gia nghĩ mông cậu có vấn đề.
"Không cần đệm đâu." Điền Nguyễn đỏ mặt nói, vừa xấu hổ vừa bực bội.
Quản gia nhỏ giọng: "Phu nhân, nếu thấy cơ thể khó chịu..."
"Tôi hoàn toàn khỏe mạnh, không có gì khó chịu cả."
Quản gia mỉm cười đầy vẻ khâm phục: "Cơ thể phu nhân đúng là cứng cáp, quả thật chẳng khác nào trời sinh một cặp với ông chủ." Vừa nói quản gia vừa cúi người thu tấm đệm lại.
Điền Nguyễn: "..." Nhịn thêm chút nữa thôi, sắp được rời khỏi nơi này rồi.
Cậu ngồi xuống, có phần không được tự nhiên, miễn cưỡng chấp nhận sự đãi ngộ như Hoàng hậu: các món như bánh canh hấp, bánh bao chiên được bày ra lần lượt trước mặt, chén cháo cũng được dâng đến một cách cung kính.