Chương 13

Vừa bước vào nhà, Điền Nguyễn đã thấy một đôi câu đối song hỉ cắt bằng giấy đỏ dán ngay ngắn, một bà giúp việc trung niên cười tươi rói đi ra chào: “Chúc mừng ngài và phu nhân tân hôn cát tường, trăm năm hòa hợp!”

Điền Nguyễn suýt nữa bị kéo trượt chân, “Phu nhân” là gọi cậu à?

Ngu Kinh Mặc đứng bên cạnh thản nhiên nói: “Đi tìm Lão Vương lấy bao lì xì.”

Nghe Ngu Kinh Mặc nói xong, đám người hầu lập tức ùa tới, miệng không ngừng chúc mừng. Nào là “Trời sinh một cặp”, “Trăm năm hạnh phúc”, “Cầm sắt hòa duyên”. Thậm chí ngay cả “Sớm sinh quý tử” cũng không thiếu.

Ngu Kinh Mặc vẫn điềm tĩnh lặng lẽ nghe, sắc mặt không chút thay đổi. Nhưng nhìn biểu cảm của Điền Nguyễn từ ngơ ngác đến khϊếp hãi, sau đó lại xấu hổ đến mức đỏ mặt, gương mặt biến hóa muôn màu muôn vẻ, khóe môi anh khẽ cong lên: “Đều có lì xì cả.”

“Cảm ơn ngài Ngu!”

Ngu Kinh Mặc quay sang hỏi Điền Nguyễn: “Cậu không có gì muốn nói à?”

Điền Nguyễn: “…” Rất muốn chửi người.

Ngu Kinh Mặc thấy cậu im lặng, mỉm cười nói: “Phu nhân nhà tôi ngại ngùng, ít nói.”

Câu này khiến đám người hầu cười rộ lên, không khí rộn ràng vui vẻ.

Điền Nguyễn không muốn ở lại cái nơi tràn ngập bầu không khí “hòa thuận hạnh phúc” này chút nào, trừng mắt nhìn Ngu Kinh Mặc một cái.

Ngu Kinh Mặc hiểu ý, dẫn cậu lên lầu.

Chân trước vừa thoát khỏi bữa tiệc chúc mừng tân hôn, chân sau đã bị dẫn đến trước cửa phòng tân hôn, Điền Nguyễn hơi do dự.

Phòng ngủ này rất rộng rãi, ngoài những vật dụng cần thiết như giường, tủ quần áo, còn có cả một ban công nhỏ, nhà vệ sinh và thư phòng liền kề. Tuy không có đồ trang trí rườm rà, nhưng nhìn vào là biết mọi thứ đều mới tinh. Từ đèn chùm pha lê trên trần nhà đến từng món đồ nhỏ, đều sáng bóng không dính một hạt bụi.

Thứ duy nhất có thể gọi là "vui mừng" là hai chiếc gối đỏ thẫm thêu uyên ương đặt ngay ngắn trên giường.

Ngu Kinh Mặc bước vào trước, sau đó quay đầu lại nhìn cậu: “Vào đi.”

Điền Nguyễn không ngừng tự nhủ rằng mình chỉ đang sống trong một tuyến cốt truyện của nguyên tác rồi mới miễn cưỡng bước vào, cùng Ngu Kinh Mặc mắt to trừng mắt nhỏ.

Ngu Kinh Mặc chậm rãi tiến lại gần.

“Làm gì vậy?”

Điền Nguyễn lập tức lui về một bước, dáng vẻ cảnh giác, còn đưa tay che ngực.

Đôi mày của Ngu Kinh Mặc khẽ nhướng lên, vốn dĩ gương mặt anh đã đẹp trai lạnh lùng. Nay dưới ánh đèn thủy tinh lại càng thêm lập thể rõ nét, đôi mắt phượng kia như chứa cả ý xuân phảng phất.

Điền Nguyễn ngơ ngác nhìn anh, đầu mũi thoang thoảng mùi rượu vang đỏ lẫn với mùi gỗ đàn đặc trưng của Ngu Kinh Mặc.

Ngu Kinh Mặc rũ mắt, ánh nhìn dừng lại ở cổ tay trắng muốt của Điền Nguyễn, dường như còn trắng hơn cả ngọc dương chi trên chuỗi hạt.

“… Chiếc vòng tay này, cậu nhớ giữ kỹ.”

Điền Nguyễn hoàn hồn: “Ờ.”

“Ngủ sớm đi.”

Ngu Kinh Mặc nói xong thì quay người bước ra ngoài.

“?”

Điền Nguyễn hỏi với theo: “Anh không ngủ ở đây à?”

Ngu Kinh Mặc đứng ngoài cửa, nghiêng mặt lại, đường nét sườn mặt tuấn tú như một bức tượng điêu khắc Hy Lạp: “Cậu hy vọng tôi ngủ ở đây sao?”

“Không!”

Điền Nguyễn lập tức trả lời dứt khoát.

Ngu Kinh Mặc bị phản ứng thẳng thừng này chọc cười, không nói gì thêm, giơ tay khép cửa lại.

Điền Nguyễn thở phào nhẹ nhõm, xoay người nhìn chiếc giường lớn đầy không khí “tân hôn hạnh phúc” kia. Cuối cùng không nhịn được nữa, gỡ hết hai chiếc gối đỏ thẫm xuống, xếp lại đàng hoàng rồi đặt lên tủ đầu giường.

Chạm tay vào lớp chăn mỏng mềm mại bằng tơ lụa, trong lòng Điền Nguyễn khẽ lay động. Cậu thật sự rất mệt rồi, mà chạy trốn thì cũng cần sức.

Không bằng ngủ một giấc trước rồi tính sau.

Điền Nguyễn đi vào phòng tắm. Trong ngăn tủ đặt sẵn áo choàng tắm mới tinh và đồ dùng vệ sinh cá nhân. Cậu lấy ra, sắp xếp ổn thỏa rồi tắm sơ qua một lượt, sau đó quấn áo choàng bước ra.

Cậu mở tủ quần áo. Bên trong treo vài bộ đồ cũ, Điền Nguyễn đoán chắc là của nguyên chủ. Cậu sẽ không mặc lại đâu.

… Nhưng khoan đã, cậu thật sự là nguyên chủ sao?

Nghi vấn này đã quanh quẩn trong đầu cậu cả ngày nay. Cậu cần làm rõ.

Trên đời có thể có người trông giống hệt nhau, nhưng không thể nào từ khuôn mặt đến dấu vết trên cơ thể đều giống như đúc. Trừ khi là bản sao nhân tạo.

Điền Nguyễn nhìn vào chiếc gương toàn thân đặt giữa tủ quần áo và cửa. Gương mặt phản chiếu trong gương không khác gì với ký ức của cậu. Vậy rốt cuộc là cậu xuyên vào thân thể của Điền Viễn hay là cậu mang theo thân thể thật của mình và chỉ thế thân danh nghĩa?

Điền Nguyễn thầm mong là vế sau. Nếu là vậy, cậu sẽ bớt đi rất nhiều lo lắng và khúc mắc.

Dấu hiệu trên cơ thể, điều duy nhất cậu nhớ rõ chính là nốt ruồi nhỏ ở mông.

Mà đúng lúc hiện tại cậu lại không mặc qυầи ɭóŧ.

Hít sâu một hơi, Điền Nguyễn đứng trước gương toàn thân, chậm rãi xoay lưng lại, vén áo choàng lên, hai bên mông trắng tròn mịn màng.