“Hắn thích ai?” Ngu Kinh Mặc liếc nhìn Ngu Thương một cái, ánh mắt không lộ chút cảm xúc nào.
Ngu Thương, dù còn trẻ nhưng đã khá trầm ổn, trả lời: “Con không có thích ai.”
Ngu Kinh Mặc thản nhiên đưa tay đặt lên bờ vai gầy mảnh của Điền Nguyễn, bàn tay như vô tình mà lại vững chãi. “Ba đang nói chuyện với ba nhỏ của con.”
Ngu Thương: “…”
Điền Nguyễn cảm thấy sống lưng lạnh toát, cả người cứng đờ như đá, không tài nào né tránh được. Cậu không dám đối diện với Ngu Kinh Mặc, chỉ có thể quay đầu nhìn chằm chằm chiếc bánh kem, ấp úng nói: “Tôi chỉ nói bừa thôi.”
Ngu Kinh Mặc nhướng mày, giọng lạnh lẽo: “Vậy tức là cậu bịa đặt chuyện con trai của chúng ta yêu sớm để bôi nhọ?”
Điền Nguyễn: “…”
Cái từ “chúng ta” kia nghe cũng quá mập mờ rồi đấy.
Với lại, chỗ nào là bịa đặt? Trong nguyên tác, hai nhân vật chính yêu nhau đến mức long trời lở đất, đau khổ đến tê tâm liệt phế cơ mà. Chỉ là hiện tại, tất cả còn chưa xảy ra, cùng lắm mới chỉ có chút giao thoa ban đầu.
“Ngẩn người làm gì? Không bịa tiếp được nữa hả?” Ngu Kinh Mặc nghiêng đầu Điền Nguyễn lại, ngón tay kẹp lấy cằm cậu như kìm sắt, nhẹ nhàng ấn vào đôi má trắng trẻo mềm mại.
Bị ép ngẩng đầu, Điền Nguyễn chỉ có thể trừng mắt nhìn anh, vành môi đỏ hồng bị đè khẽ mím lại, đôi mắt đen sâu thẳm mang theo vẻ xấu hổ và khó chịu.
Căng thẳng giằng co một lúc, Ngu Kinh Mặc mới chịu buông tay, ánh mắt trầm xuống như mực: “Cậu chỉ ăn mấy thứ đồ ngọt kia thôi à?”
“?”
“Ăn chút đồ ăn đi, trong nhà không có chuẩn bị bữa khuya.”
“À…” Điền Nguyễn đảo mắt nhìn quanh, thấy người hầu đang lần lượt đem đồ ăn lên cho các bàn.
Thức ăn tinh tế nhưng không nhiều, phần lớn khách mời đều là người lớn tuổi nên chủ yếu uống rượu là chính, vừa ăn vừa chuyện trò rôm rả.
Ngu Kinh Mặc nhấc tay ra hiệu, bảy tám người hầu lập tức cung kính tiến đến. Anh chọn vài món đưa đến cho Điền Nguyễn, rau xào, măng tây luộc, canh cải thảo và một bát canh bí đao thịt viên.
Điền Nguyễn nhìn mâm thịt kho tàu toả mùi thơm lừng trong tay người hầu đang đi ngang, nước miếng suýt rớt ra ngoài.
Ngu Đề liếc nhìn rồi cười trêu: “Chú nhỏ, chú ăn thanh đạm quá rồi đó.”
Ngu Kinh Mặc lạnh nhạt đáp: “Buổi tối không nên ăn đồ dầu mỡ, sẽ khó tiêu.”
Điền Nguyễn nhỏ giọng phản bác: “Tôi tiêu hóa được mà.”
Người hầu lại bưng mâm thịt kho tàu đặt trước mặt Ngu Đề, cô cười hì hì nói: “Chú nhỏ, ăn một miếng đi!”
Điền Nguyễn vừa định nói cảm ơn thì nghe giọng nói trầm thấp lạnh lùng của Ngu Kinh Mặc như tiếng chuông gõ thẳng vào tai: “Không được.”
“Dựa vào cái gì?” Điền Nguyễn không phục, ngẩng đầu trừng mắt nhìn anh.
Ngu Kinh Mặc liếc cậu một cái, lạnh nhạt nói: “Dựa vào việc tôi là chồng hợp pháp của cậu, là một nửa người giám hộ của cậu.”
“…”
“Ngu Thương, con trông chừng cậu ấy.” Ngu Kinh Mặc ra lệnh.
Ngu Thương tuy không vui nhưng vẫn khẽ đáp: “Vâng.”
Ngu Kinh Mặc rời đi, tiếp tục quay lại bàn bạc công việc với các đối tác thương nghiệp.
Ba người còn lại nhìn nhau, bầu không khí hơi ngột ngạt. Ngu Kinh Mặc là kiểu người đã nói thì không ai được cãi lại, điểm này cả Ngu Thương lẫn Ngu Đề đều hiểu rõ. Nếu có ai dám vi phạm mệnh lệnh của anh, hậu quả chắc chắn sẽ rất đáng sợ.
Ngu Đề im lặng đẩy đĩa thịt kho tàu ra xa, dứt khoát bưng hẳn nó sang bàn nhà mình, vừa đi vừa nói: “Chú nhỏ, chú cứ ăn ngon uống tốt nhé.”
Điền Nguyễn: “…”
Ngu Thương thì vẫn đứng nguyên tại chỗ, cẩn thận làm theo lời dặn của ba mình, lặng lẽ nhìn Điền Nguyễn ăn cơm.
Điền Nguyễn thật ra không phải không thích đồ ăn, so với những bữa ăn ở nhà trường thì mấy món này ngon hơn nhiều. Chỉ là cảm giác bị người khác quản lý chặt chẽ như thế này khiến cậu không thoải mái cho lắm.
Ở phía bên kia, ánh mắt của Ngu Kinh Mặc vẫn dõi về phía này. Thấy Điền Nguyễn đang ngoan ngoãn ăn cơm như một chú mèo con, anh khẽ nheo mắt lại, khóe môi cong lên.
“Ngài Ngu?” Một vị Tổng giám đốc lên tiếng gọi.
Ngu Kinh Mặc hoàn hồn, cười khẽ: “Xin lỗi. Lúc nãy chúng ta đang nói tới dự án đầu tư thủy lợi ở châu Phi, tôi cho rằng đây là cơ hội mở ra cánh cửa thương nghiệp quốc tế.”
Vài vị thương gia đang bàn bạc về thương vụ trị giá hàng tỷ. Lúc này, một người đàn ông ăn mặc thời thượng, mái tóc uốn kiểu mì gói, vẻ mặt khổ sở chạy đến chỗ họ: “Ngài Ngu, không biết vì lý do gì mà quần áo trong phòng thay đồ bị rơi ra ngoài khách sạn, có cái thì bẩn, có cái thì rách…”
Ngu Kinh Mặc chỉ nói ngắn gọn: “Tìm trợ lý của tôi, liên hệ phòng tài vụ để thanh toán.”
Người đàn ông tóc mì gói lập tức nở nụ cười vui vẻ: “Vâng, vâng!” Mấy bộ đồ đó mỗi cái đều có giá hàng chục ngàn nhân dân tệ, nếu phải bồi thường thì chết mất.
“Nhân tiện.” Ngu Kinh Mặc nói tiếp. “Hãy chọn thêm vài bộ quần áo phù hợp với vóc dáng của vợ tôi.”