Chương 45

Studio của Kiều Nhụy Kỳ được thiết kế với nhiều cửa kính lớn từ trần nhà đến sàn nhà, ánh sáng tự nhiên tràn ngập không gian.

Ánh nắng chiếu lên gương mặt góc cạnh của Tiêu Đạc, chói đến mức khó mở mắt.

"Chị Rich..." Khương Kha định bước tới hỏi về lịch trình tiếp theo, nhưng thấy hai người đứng quá gần nhau, bầu không khí ám muội đến nỗi cô ấy không dám nhìn thêm.

"Không có gì đâu." Cô ấy tinh ý lùi ra ngoài, không muốn làm phiền họ.

Kiều Nhụy Kỳ hơi ngượng ngùng ho nhẹ một tiếng, giữ khoảng cách với Tiêu Đạc: "Hay là em dẫn anh đi tham quan nhé?"

"Được." Tiêu Đạc cởi hai cúc áo cổ, đi theo sau Kiều Nhụy Kỳ lên lầu.

Studio của Kiều Nhụy Kỳ có ba tầng. Tầng một chủ yếu là khu vực làm việc và không gian cho hai con mèo vui chơi, không gian rất thoáng đãng. Tầng hai có hai phòng khách, thuận tiện cho nhân viên studio thỉnh thoảng ở lại qua đêm. Tầng ba là không gian riêng của Kiều Nhụy Kỳ, ngoài phòng ngủ của cô còn có một phòng vẽ rất rộng.

Tiêu Đạc theo Kiều Nhụy Kỳ lên tầng ba, nhìn thấy một bức tranh treo tường trong phòng vẽ của cô, chiếm trọn một mặt tường.

"Đây cũng là em vẽ sao?" Tiêu Đạc ngẩng đầu nhìn bức tranh treo tường trước mắt, không khỏi cảm thấy kinh ngạc.

Kiều Nhụy Kỳ gật đầu: "Đúng vậy, em vẽ mất mấy tháng đấy, bây giờ có cảm hứng thì em vẫn vẽ thêm vài nét."

Bức tranh có màu sắc rực rỡ, tuy chủ đề vẫn là động thực vật mà Kiều Nhụy Kỳ thường vẽ, nhưng có những loài thực vật rõ ràng không tồn tại trong thực tế.

Ngay cả những con mèo trong tranh cũng to một cách khác thường.

Dù không phù hợp với nhận thức thông thường của con người, nhưng không gây cảm giác rùng rợn như phim khoa học viễn tưởng, ngược lại mang đến cảm giác mộng mơ như truyện cổ tích.

"Nét vẽ rõ ràng rất sắc bén, nhưng bức tranh lại toát lên vẻ mộng mơ như vậy, không hổ là cô giáo Rich." Tiêu Đạc không tiếc lời khen ngợi.

Kiều Nhụy Kỳ nhìn anh, khẽ nhướng mày: "Miệng ngọt thế, xem ra là thật sự muốn ở lại rồi nhỉ?"

Khóe miệng Tiêu Đạc thoáng nở nụ cười nhạt, bước một bước về phía Kiều Nhụy Kỳ: "Miệng anh ngọt hay không, em thử là biết ngay."

Anh nâng cằm Kiều Nhụy Kỳ lên, cúi xuống hôn cô.

Nụ hôn rất nhẹ nhàng, dịu dàng, như đang từ từ thưởng thức một món tráng miệng ngọt ngào.

Từ tầng dưới vọng lên tiếng kêu của Nguyên Soái, Tiêu Đạc hơi buông Kiều Nhụy Kỳ ra, nhìn gương mặt cô hơi ửng đỏ vì nụ hôn vừa rồi: "Em muốn xuống xem không?"

"Ừm." Kiều Nhụy Kỳ vẫn chưa điều hòa được hơi thở, nụ hôn vừa rồi tuy không mãnh liệt nhưng Tiêu Đạc hôn cô rất lâu, giờ cô hơi thiếu dưỡng khí.

Tiêu Đạc lại dùng đầu ngón tay vuốt ve môi cô hai lần rồi mới nắm tay cô đi xuống lầu.

Trong lúc họ tham quan nhà, Nguyên Soái đã nhanh chóng làm quen với Chiêu Tài và Tiến Bảo. Bình thường Chiêu Tài và Tiến Bảo một con thì cao lạnh, một con thì quý phái, lại không thích vận động, còn Nguyên Soái thì đầy năng lượng. Lúc nãy nó sủa là muốn gọi hai con mèo xuống khỏi sofa, ra vườn chơi.

"Có vẻ Nguyên Soái muốn ra ngoài chơi rồi." Kiều Nhụy Kỳ đã từng chơi với Nguyên Soái ở biệt thự của Tiêu Đạc, biết rằng mỗi ngày nó cần vận động rất nhiều, hoàn toàn khác với Chiêu Tài và Tiến Bảo "Đợi chúng ta thu xếp đồ đạc xong, chiều dẫn nó đi dạo nhé."

"Được." Tiêu Đạc lấy ra quả bóng đá mà Nguyên Soái thích nhất, ném cho nó "Ra vườn chơi một lúc đi."

Nguyên Soái sủa một tiếng với anh rồi ngậm quả bóng chạy ra vườn.

"..." Kiều Nhụy Kỳ tỏ vẻ rất khâm phục, không hổ danh là chó của Tiêu Đạc, quả nhiên có ý thức tự quản lý mạnh mẽ.

Hai người thu xếp hành lý sơ qua, phần lớn đồ đạc của Kiều Nhụy Kỳ là dụng cụ vẽ, quần áo còn ít hơn Tiêu Đạc.

Ngoài quần áo của mình, Tiêu Đạc còn mang theo nhiều đồ dùng sinh hoạt của Nguyên Soái, thậm chí cả chậu sen đá mà Kiều Nhụy Kỳ tặng anh cũng mang theo.

"Để chậu sen đá này cùng với mấy cây hoa khác của em nhé." Tiêu Đạc chọn một vị trí, đặt chậu sen đá xuống "Chiêu Tài và Tiến Bảo không ăn hoa chứ?"

"Thường thì không, nhưng nếu anh làm chúng không vui, chúng sẽ cố ý phá hoại hoa cỏ để trả thù anh đấy."

"..." Tính khí cũng ghê thật.

"Nguyên Soái có phá phách trong nhà không?"

"Không, mỗi ngày nó vận động đủ rồi." Tiêu Đạc lại điều chỉnh vị trí chậu sen đá, tuy muốn đặt cao hơn nhưng sợ chậu hoa rơi xuống thì mất nhiều hơn được "Để đây đi."

Kiều Nhụy Kỳ bước tới xem, sen đá được chăm sóc rất tốt, so với lúc cô thấy trong vòng bạn bè của Tiêu Đạc thì đã lớn hơn nhiều: "Không ngờ chậu sen đá nhỏ này lại được Tiêu tổng ưu ái như vậy."

Tiêu Đạc nghe cô nói, khẽ mím môi, nhìn cô: "Vì đây là món quà đầu tiên em tặng anh."

Kiều Nhụy Kỳ sững người, lúc đó ở Công viên Tinh Quang, cô tự mua hoa, tiện tay mua thêm chậu sen đá này tặng Tiêu Đạc để tỏ lòng cảm ơn. Chậu này không phải giống hiếm, giá cũng rất rẻ, lúc tặng cho Tiêu Đạc, cô không nghĩ anh sẽ để tâm đến thế.

Nhưng thấy món quà mình tặng được người ta trân trọng như vậy, đặc biệt người đó lại là Tiêu Đạc, rất khó để Kiều Nhụy Kỳ không rung động.

Vành tai cô hơi ửng đỏ, như để che giấu, cô cúi đầu ho khan một tiếng: "Món quà đầu tiên em tặng anh, không phải là socola sao?"

Nghĩ lại, hai món đồ mình tặng Tiêu tổng, đều là những thứ rất rẻ tiền...

Tiêu Đạc nói: "Socola là em tặng cho anh Đa Đa, còn sen đá là tặng cho Tiêu Đạc."

Kiều Nhụy Kỳ chớp mắt thật nhanh: "Anh phân biệt với chính mình rõ ràng vậy sao?"

Tiêu Đạc không trả lời, ánh mắt anh nhìn quanh các loại hoa cỏ, thấy một chậu mầm lúa mì khác biệt: "Em còn trồng cả mầm lúa mì à?"

"Ừm, để cho mèo ăn, nhưng mấy cây này hơi vàng rồi." Thời gian này Kiều Nhụy Kỳ không về, studio đều do Diêu Tinh Dư giúp cô chăm sóc, nhưng Diêu Tinh Dư chắc chắn không thể để ý đến cả mầm lúa mì cô trồng "Để mai trồng lại vậy."

Tiêu Đạc khẽ ngước mắt, nhìn về phía cô, khóe miệng cong lên: "Được."

Tối đó Kiều Nhụy Kỳ mời Diêu Tinh Dư ăn cơm, Tiêu Đạc cũng đi cùng.

Lần trước Diêu Tinh Dư đã gặp Tiêu Đạc một lần ở nhà Kiều Nhụy Kỳ, lúc đó Kiều Nhụy Kỳ còn luôn phủ nhận mối quan hệ giữa hai người, vậy mà chớp mắt một cái, Tiêu Đạc đã dọn vào studio của Kiều Nhụy Kỳ rồi. :)

Đôi mắt của cô ấy quả nhiên đã nhìn thấu quá nhiều.

"Hai người phát triển nhanh thật đấy." Diêu Tinh Dư ngồi đối diện họ, mặt đầy vẻ tò mò "Bác trai bác gái đã biết hai người sống chung chưa?"

"Khụ khụ." Kiều Nhụy Kỳ ho khan một tràng mang tính chiến thuật, ngắt lời Diêu Tinh Dư "Đây không gọi là sống chung, trong studio còn có người khác mà."

Diêu Tinh Dư ồ một tiếng: "Nhưng tối người ta đâu có ở đó."

"..." Kiều Nhụy Kỳ đưa thực đơn qua, định dùng đồ ăn để bịt miệng Diêu Tinh Dư "Hôm nay cậu muốn gọi gì cũng được, nhưng sau này đừng nói lung tung trước mặt ba mẹ tớ."

"Cậu nói vậy, tớ không khách sáo đâu nhé." Diêu Tinh Dư gọi hết những món đắt nhất trong quán, như thể mình có ba cái miệng vậy.

"À phải rồi, cậu có quen một người tên Thời Triệu không?" Ăn được nửa chừng, Kiều Nhụy Kỳ chợt nhớ đến người đàn ông gặp ở triển lãm tranh "Anh ta đến triển lãm của tớ, nói là cộng sự của vườn thực vật của cậu."