Cô cúi đầu, nhẹ nhàng hít một hơi, hương thơm nồng đậm lập tức lan tỏa, khiến tâm trạng buồn bực vì không thể xem mưa sao băng cũng vơi đi ít nhiều: “Thơm quá, tay nghề của anh thật sự không tệ.”
“Còn chưa ăn mà đã khen rồi?” Tiêu Đạc khẽ cong khóe môi, kéo ghế ngồi xuống đối diện cô “Mì nấu xong rồi, có thể ăn ngay.”
“Ừm ừm.” Kiều Nhuỵ Kỳ dẹp chuyện mưa sao băng sang một bên, tập trung ăn mì.
Tiêu Đạc cầm ly nước uống một ngụm rồi hỏi cô: “Mưa sao băng mà cô nói, mấy giờ bắt đầu?”
“Mười giờ. Hình như trên mạng có đưa ra mấy địa điểm quan sát lý tưởng, nhưng giờ tôi cũng không ra ngoài xem được.”
Nói rồi, cô lại húp một miếng mì, chợt nhoẻn miệng cười với anh: “Nhưng không sao, tôi nghĩ thông rồi. Tối nay tôi sẽ đặt một chiếc ghế ngoài vườn, cứ để mọi thứ tùy duyên, thuận theo tự nhiên.”
Tiêu Đạc cười: “Không phải cô bảo là không nhìn thấy sao?”
“Nhìn được hay không không quan trọng, quan trọng là bầu không khí.” Chỉ cần có đủ không khí, cô xem như đã ngắm mưa sao băng rồi “Với lại, theo kinh nghiệm của tôi, điểm quan sát lý tưởng nhất chắc chắn là… trên trang cá nhân của bạn bè.”
Đợi đến khi mắt hồi phục, cô vẫn có thể mở mạng xã hội ra xem lại.
Tiêu Đạc khẽ bật cười, không phản bác mà chỉ nói: “Vậy tối nay tôi chờ cùng cô.”
“Được thôi!”
Bên ngoài không có hệ thống sưởi như trong nhà, nhiệt độ ban đêm sẽ thấp hơn. Tiêu Đạc đặc biệt chuẩn bị một tấm chăn lông để Kiều Nhuỵ Kỳ không bị lạnh.
Ghế ngồi cũng không phải ghế thông thường, mà là sofa trong biệt thự, nằm lên sẽ thoải mái hơn nhiều.
Nhìn thấy những thứ anh đã chuẩn bị, Kiều Nhuỵ Kỳ bỗng nảy ra một ý tưởng: “Trong biệt thự có rượu vang không? Có lẽ chúng ta có thể uống một chút. Vừa có thể làm ấm người, vừa tăng thêm không khí.”
Tiêu Đạc liếc cô một cái, chậm rãi nói: “Rượu thì có, nhưng mắt cô còn chưa khỏi hẳn, uống được không đấy?”
Kiều Nhuỵ Kỳ đáp ngay không chút do dự: “Bác sĩ không nói là không được, vậy tức là uống được.”
“…” Tiêu Đạc im lặng một lúc rồi mới lên tiếng: “Chỉ được uống một ít thôi.”
“Tất nhiên, tôi cũng chỉ có ý đó, tôi đâu phải sâu rượu.” Kiều Nhuỵ Kỳ đã bắt đầu phấn khích rồi.
Tiêu Đạc lại lấy thêm một chiếc bàn nhỏ, đặt rượu vang và ly lên, đồng thời chuẩn bị thêm chút đồ nhắm.
Chín giờ rưỡi, hai người đã nằm trên ghế ngoài vườn.
Kiều Nhuỵ Kỳ đắp chăn lông, hứng thú hỏi anh: “Sao rồi, có mưa sao băng chưa?”
“Chưa…” Đừng nói là mưa sao băng, ngay cả những ngôi sao bình thường cũng không thấy được mấy.
“Không sao.” Lúc này cô lại trở nên lạc quan “Chỉ cần nằm đây thôi cũng đã thấy rất thoải mái rồi.”
Cô thư thái ngẩng đầu, nhìn lên bầu trời đêm mờ mịt, sau đó ngồi dậy, nhấp một ngụm rượu đã được để sẵn trước đó: “Rượu này ngon đấy.”
“Ừm.”
Rượu này là do Tiêu Đạc đặc biệt chọn. Sau mấy ngày chung sống trong biệt thự, anh đã phần nào nắm được khẩu vị của Kiều Nhuỵ Kỳ, đoán rằng cô sẽ thích loại này.
“Nào, cạn ly nào.” Kiều Nhuỵ Kỳ giơ ly rượu lên đề nghị.
Tiêu Đạc cũng nâng ly của mình, nhẹ nhàng cụng vào ly của cô, phát ra một tiếng vang trong trẻo.
Hai người nhấp một ngụm rượu rồi lại tựa vào ghế.
“Lúc nhỏ, chúng ta cũng từng nằm thế này ngắm sao, cô còn nhớ không?”
Giọng nói của Tiêu Đạc bỗng vang lên từ bên cạnh.
Kiều Nhuỵ Kỳ khựng lại, sau đó chợt nhớ ra, quả thật hồi bé họ rất thích nằm ngoài sân ngắm trời sao.
“Ừ, khi đó có thể nhìn thấy rất nhiều sao.”
"Ừ, nhất là vào những đêm hè." Tiêu Đạc ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm, ký ức xa xôi chợt ùa về.
Thi thoảng hai người trò chuyện đôi câu, thỉnh thoảng lại nhấp một ngụm rượu. Bất tri bất giác, đã hơn mười giờ, nhưng vẫn chưa thấy bóng dáng mưa sao băng đâu.
"Chỗ này có khi không quan sát được phải không?" Kiều Nhuỵ Kỳ hỏi.
Tiêu Đạc đáp: "Có lẽ mắt thường không dễ thấy."
Kiều Nhuỵ Kỳ lại kiên nhẫn chờ thêm một lúc rồi dứt khoát uống cạn ly rượu trong tay, đứng dậy: "Về ngủ thôi."
Dù tối nay không thấy mưa sao băng, nhưng cô vẫn cảm thấy rất vui.
Tiêu Đạc vừa định mở miệng nói cái gì, đã thấy cô bất ngờ bị vấp vào thứ gì đó, cơ thể loạng choạng, cả người đổ thẳng về phía anh.
Bàn tay Kiều Nhuỵ Kỳ vô thức chống lên ngực anh, cả thân mình hoàn toàn dựa vào anh.
Ổn định lại tư thế, cô thở phào nhẹ nhõm, nhưng ngay sau đó lại sững người, cuối cùng cô cũng nhận ra tay mình đang đặt lên đâu.
"... Xin lỗi, vừa rồi tôi đứng không vững." Cô xấu hổ đến mức không biết giấu mặt vào đâu, vội vàng chống người muốn đứng lên, nhưng càng luống cuống lại càng loạng choạng, chẳng những không đứng dậy được mà còn ngã xuống lần nữa.
"Đừng động đậy." Tiêu Đạc giữ chặt cô, giọng bình tĩnh nhưng mang theo chút cảnh cáo: "Đừng sờ loạn nữa."
Kiều Nhuỵ Kỳ: "……"
Cô khựng lại, bàn tay vẫn đang đặt ở vị trí khó nói kia, không biết nên làm gì tiếp theo.
Tiêu Đạc nhìn cô đứng hình tại chỗ, ánh mắt sâu thẳm hơn cả màn đêm: "Hay là… cô cố ý?"
"Tôi không có!" Kiều Nhuỵ Kỳ vội vàng rụt tay lại, nhưng sau đó lại luống cuống không biết đặt vào đâu.
Tiêu Đạc nhìn cô, đột nhiên nắm lấy cổ tay cô kéo nhẹ một cái, khiến cô ngã vào lòng mình rồi cúi đầu khẽ hôn lên khóe môi cô: "Lễ đáp lễ."
Bộ não Kiều Nhuỵ Kỳ lập tức nổ tung.
Cô vẫn còn đang đè lên người anh, bên tai là tiếng tim đập dồn dập, chẳng rõ là của ai.
Khoảng cách giữa hai người gần hơn cả sáng nay, gương mặt Tiêu Đạc ở ngay trước mắt nhưng vẫn mơ hồ. Như bị mê hoặc, cô bất giác giơ tay, đầu ngón tay nhẹ nhàng lướt dọc theo đường nét khuôn mặt anh.
Lần này, khi ngón tay lướt qua môi, Tiêu Đạc bất ngờ cúi xuống hôn lên đầu ngón tay cô.
Cảm giác tê dại như dòng điện chạy dọc sống lưng. Cô không kìm được mà cúi xuống, chủ động hôn lên môi anh.
Mọi chuyện sau đó cứ thế mất kiểm soát.
Cô không biết Tiêu Đạc đã bế mình về phòng từ lúc nào, chỉ đến khi anh đứng dậy định rời đi, cô vô thức kéo lấy tay anh: "Đừng đi…"
Đến nước này rồi, chẳng lẽ anh lại muốn dừng lại giữa chừng?!
Dựa vào cảm giác của cô vừa rồi, anh đâu có vẻ gì là không được đâu chứ!
Tiêu Đạc bị cô níu lại, quay đầu nhìn cô, cúi xuống hôn lên môi cô như trấn an: "Anh không đi, chỉ đi lấy đồ thôi."
Anh đi rất nhanh, đến khi Kiều Nhuỵ Kỳ nhận ra anh cầm gì trong tay, chân mày cô hơi nhướng lên: "Sao anh lại chuẩn bị sẵn thứ này trong biệt thự?"
Tiêu Đạc vẫn giữ nguyên động tác trên tay, giọng điềm nhiên: "Không phải anh chuẩn bị, lúc dọn phòng anh vô tình thấy trong phòng ngủ."
Chắc là của người trước đó để lại. Hộp vẫn còn mới, chỉ thiếu một cái.
Anh liếc qua hạn sử dụng, vẫn còn rất mới… Chỉ là kích cỡ hơi nhỏ, đối với anh có chút chật.