"Xong rồi."
Kiều Nhuỵ Kỳ thoáng ngẩn người, làn da Tiêu Đạc ấm áp, thoáng chạm qua mặt cô như chuồn chuồn lướt nước, động tác của anh rõ ràng rất nhẹ nhàng, nhưng cảm giác chạm thoáng qua ấy lại mạnh mẽ đến khó có thể bỏ qua.
Tim đập thình lình như buổi sáng, lúc này lại xuất hiện.
"Khụ, cảm ơn." Cô cố tình tạo dáng cảm ơn anh, sợ rằng chút tâm tư nhỏ nhoi của mình không thể giấu được.
Dường như Tiêu Đạc cũng không để ý, anh dùng khăn giấy lau sạch vụn dâu tây trên đầu ngón tay, đặt một bát lớn trước mặt Kiều Nhuỵ Kỳ: "Trong này có cơm và thịt bò hầm cà chua, tôi đã gắp hết gừng ra rồi, những thứ trong bát đều có thể ăn được."
Kiều Nhuỵ Kỳ sờ thấy bát và thìa trước mặt, có chút ngạc nhiên trước sự chu đáo tận tình của Tiêu Đạc.
Đêm hai người gặp nhau, cô nghĩ anh là người lạnh lùng xa cách khó gần, không ngờ chỉ hai ngày ngắn ngủi, ấn tượng của cô về anh đã hoàn toàn thay đổi.
Cô cầm thìa múc một miếng thịt bò hầm mềm, cúi đầu nếm thử: "Ừm, ngon quá, tay nghề của anh giỏi vậy sao?"
"Cũng được." Tiêu Đạc cũng cầm thìa lên, nếm một miếng "Lúc du học muốn ăn, nên học làm thôi."
"Thật là ngon." Kiều Nhuỵ Kỳ cầm thìa, cười về phía anh "Cảm giác hôm nay tôi có thể ăn thêm một bát cơm."
Mấy ngày nay Kiều Nhuỵ Kỳ không trang điểm, nền da cô rất tốt, không cần trang điểm gì cũng đẹp. Huống chi ở tuổi chưa đầy 24, mặt đầy collagen, cứ cười tùy ý như vậy, cả khuôn mặt càng đẹp thêm sinh động.
Tiêu Đạc khẽ dời ánh mắt đi, đây là lần thứ hai trong ngày anh tránh nhìn mặt cô: "Không sao, tôi nấu nhiều lắm."
Kiều Nhuỵ Kỳ không nói gì nữa, cúi đầu ăn cơm.
Giữa chừng thật sự đã thêm cơm một lần nữa.
Bữa cơm này là bữa ăn ngon miệng nhất kể từ khi cô đến biệt thự của ông Khâu. Theo lý thì Tiêu Đạc đã nấu cơm, việc rửa bát phải đến lượt Kiều Nhuỵ Kỳ, nhưng với tình trạng thị lực hiện tại của cô, Tiêu Đạc không thể nào để cô rửa bát được.
"Trong bếp có máy rửa bát, cô đi nghỉ đi." Tiêu Đạc vừa thu dọn bát đũa, vừa nói với Kiều Nhuỵ Kỳ.
Bây giờ trong mắt Kiều Nhuỵ Kỳ, Tiêu Đạc chính là một ốc đồng tiên sinh sống động.
Rửa bát cô thật sự không giúp được gì, bèn trở về phòng ngủ trưa.
Buổi chiều Tiêu Đạc luôn trong cuộc họp video, hợp tác với hãng hàng không thành phố A tiến triển rất thuận lợi, một số chi tiết hợp tác cũng đã được định rõ trong hợp đồng, nếu suôn sẻ ngày kia có thể gặp mặt ký kết.
Đến giờ ăn cơm tối anh mới xuống lầu.
Kiều Nhuỵ Kỳ vẫn đang vẽ trong vườn hoa, kiệt tác trừu tượng hôm qua, hôm nay đã hoàn toàn hoàn thành. Kiều Nhuỵ Kỳ đứng trước giá vẽ, đang "ngắm nhìn" tác phẩm của mình.
Tiêu Đạc hâm nóng cơm xong mới đi ra gọi cô: "Ăn cơm tối thôi."
"Ồ, được!" Kiều Nhuỵ Kỳ vẽ xong tranh, rõ ràng tâm trạng có chút phấn khích "Tôi vẽ xong rồi, anh giúp tôi xem thử."
Trước đây Tiêu Đạc ở nước ngoài cũng đã xem qua một số triển lãm tranh, những bức trừu tượng hơn cả tranh của Kiều Nhuỵ Kỳ anh cũng đã thấy, bức này của Kiều Nhuỵ Kỳ, ít nhất anh có thể nhìn ra cô vẽ gì.
Cách dùng màu của cô táo bạo, nhưng lại hòa hợp rất tự nhiên, nét vẽ tuy rất tinh tế, nhưng lại tràn đầy sức sống.
"Tôi rất thích." Tiêu Đạc đưa ra đánh giá cao nhất của mình.
Kiều Nhuỵ Kỳ ngẩn người, khóe môi không nhịn được cong lên: "Không thể không nói, ánh mắt của anh thật tốt."
Tiêu Đạc cúi đầu khẽ cười một tiếng, lại nhắc cô một câu: "Ăn cơm thôi."
Tạm thời Kiều Nhuỵ Kỳ không thu dọn đồ trong vườn hoa, thay một bộ quần áo rửa tay rồi ngồi về vị trí quen thuộc của mình.
Thịt bò hầm cà chua để đến tối dường như càng đậm đà hơn, Kiều Nhuỵ Kỳ nghĩ đến việc trưa đã ăn nhiều, buổi tối cố ý kiểm soát lượng thức ăn, không để Tiêu Đạc thêm một bát cơm nữa.
Buổi tối Tiêu Đạc giúp cô thu dọn giá vẽ, nhìn thấy một bức tranh khác cô để trong phòng.
Chính là bức "Xuân tình" vẫn chưa hoàn thành kia.
Kiều Nhuỵ Kỳ nhận thấy anh dừng chân trước bức tranh, đi qua nói với anh: "Lần này tôi đến biệt thự của ông Khâu, chính là để tìm cảm hứng cho bức tranh này, tòa biệt thự này là nàng thơ cảm hứng của tôi."
Tiêu Đạc gật đầu, bức tranh này vẫn chưa nhìn ra định vẽ gì, nhưng cách dùng màu và bố cục rất mang phong cách của Kiều Nhuỵ Kỳ: "Cô tìm được cảm hứng chưa?"
"Có vài ý tưởng rồi, tôi định đợi mắt khỏi rồi vẽ tiếp."
Tiêu Đạc nghe nhắc đến mắt, liền hỏi: "Khi nào cô đi bệnh viện tái khám?"
"Ngày kia, thuốc bác sĩ kê mai là uống hết rồi."
Đồng tử Tiêu Đạc khẽ động đậy, ngày kia anh phải đi ký kết, có lẽ không thể đi cùng cô đến bệnh viện được.
Anh đang định nói gì đó, điện thoại Kiều Nhuỵ Kỳ cầm trong tay chợt vang lên, Tiêu Đạc thấy cô đang nghe điện thoại, không ở lại phòng cô nữa, quay người đi ra ngoài.
Đêm thứ hai cũng trôi qua bình an vô sự, thậm chí Kiều Nhuỵ Kỳ ngủ ngon hơn cả hai ngày trước.
Hôm sau cô tỉnh dậy, phát hiện mắt rõ ràng đã khá hơn, nhìn đồ vật đều rõ hơn trước.
Cô rửa mặt xong phấn khởi đi ra ngoài, vừa hay gặp Tiêu Đạc đang từ trên lầu đi xuống, lập tức chia sẻ tin vui này với anh: "Mắt tôi đỡ nhiều rồi, bây giờ nhìn mặt anh không còn mờ thành một cục nữa, có thể phân biệt được vị trí ngũ quan rồi!"
Tiêu Đạc: "..."
Thì ra mấy ngày nay trong mắt cô, anh là bộ dạng như vậy sao?
Anh còn chưa nói gì, Kiều Nhuỵ Kỳ đã giơ tay lên, khẽ chạm vào lông mày anh: "Đây là lông mày, đây là mắt..."
Đầu ngón tay nhẹ nhàng đi xuống, hơi ngứa, cảm xúc trong đáy mắt Tiêu Đạc lóe lên rồi biến mất, nhưng không tránh đi.
"Mũi anh lớn lên không tồi, rất cao..." Kiều Nhuỵ Kỳ nói đến đây, tay cũng thuận thế chạm đến môi Tiêu Đạc.
Môi anh hơi mỏng, cảm giác chạm vào lại rất mềm mại, đầu ngón tay Kiều Nhuỵ Kỳ khẽ vuốt qua môi dưới của anh, chợt nhận ra mình đang làm gì.
... Sao cô lại động tay sờ lên vậy chứ!
Cô theo phản xạ muốn rút tay về, nhưng Tiêu Đạc nhanh hơn cô một bước, nắm lấy bàn tay cô chưa kịp rút về.
Đặt tay cô lên bên mặt mình, Tiêu Đạc áp mặt vào lòng bàn tay ấm áp của cô, khẽ cọ nhẹ.