Chương 35

Tiêu Đạc nói không cần trả tiền, Kiều Nhuỵ Kỳ bèn nhận lấy ý tốt này của anh. Sau khi ăn xong bữa sáng, cô đi thử ổ khóa mới thay và ngồi xuống chiếc xích đu trong vườn hoa.

Bác sĩ dặn những ngày này cô nên ít dùng mắt, nên buổi sáng cô cũng không định vẽ nữa. Cô nhắm mắt tựa người vào xích đu, cảm nhận môi trường xung quanh.

Lần này mắt gặp vấn đề, đối với Kiều Nhuỵ Kỳ cũng không hoàn toàn là chuyện xấu, cô phát hiện sau khi không phụ thuộc vào mắt, các giác quan khác trong cơ thể đều trở nên nhạy bén hơn.

Dù là thính giác, khứu giác hay xúc giác, những thay đổi mà trước đây cô hoàn toàn không để ý được, giờ đây lại giúp cô phác họa thế giới này rõ ràng hơn.

Cô cứ thế tựa người yên lặng trên xích đu hồi lâu, cảm nhận ánh nắng từ một bên trượt sang bên kia.

Mọi thứ đẹp đẽ như thể đang ở trong một tòa lâu đài giữa rừng sâu, cho đến khi cô ngửi thấy mùi thơm của đồ ăn.

Là thịt bò hầm cà chua!

Bụng Kiều Nhuỵ Kỳ sôi lên vài tiếng, cô mở mắt ra, từ tòa lâu đài trong tưởng tượng trở về hiện thực.

Tiêu Đạc đang nấu ăn trong bếp.

Trước khi đến đây anh đã bảo người ta cất trữ một ít thực phẩm trong tủ lạnh, ban đầu chỉ để phòng khi cần thiết, nhưng không ngờ lại gặp được Kiều Nhuỵ Kỳ ở đây.

Mắt cô vẫn còn bị thương, cứ ăn cơm hộp mãi cũng không tốt, nên anh nghĩ đến việc tự nấu.

Bây giờ Kiều Nhuỵ Kỳ không tiện ăn những món quá phức tạp, anh nhìn nguyên liệu có trong tủ lạnh, quyết định nấu một nồi thịt bò hầm cà chua lớn.

Cơm đã nấu, thịt bò cũng đang hầm, Tiêu Đạc định làm thêm một đĩa hoa quả thì điện thoại của Nguỵ Chiêu gọi đến.

Mấy ngày nay họ đều liên lạc qua mạng, Tiêu Đạc đeo tai nghe bluetooth, vừa nghe anh ta báo cáo công việc, vừa làm đĩa hoa quả trong tay.

Kiều Nhuỵ Kỳ ngửi thấy mùi thơm của đồ ăn, đi đến gần bếp, cô thấy một bóng người mờ ảo đang bận rộn trong bếp, trong nồi còn nghe thấy tiếng sôi "ùng ục ùng ục".

"Anh đang nấu thịt bò hầm cà chua à?" Kiều Nhuỵ Kỳ lên tiếng hỏi.

Giọng cô không to không nhỏ, nhưng đủ để Nguỵ Chiêu bên máy tính nghe thấy.

Đột nhiên Nguỵ Chiêu sững người tại chỗ, quên mất mình định nói gì.

May mà lúc này Tiêu Đạc cũng không rảnh để ý đến anh ta, anh quay đầu lại, nhìn Kiều Nhuỵ Kỳ ở không xa gật đầu: "Ừ, tôi nấu nhiều, trưa cùng ăn nhé."

"Được thôi, vậy cảm ơn nhé."

"Không có gì."

Cuộc đối thoại này kết thúc, Nguỵ Chiêu càng cứng người hơn.

Không, khoan đã, chuyện gì thế này??? Không phải Tiêu tổng đang ở biệt thự của ông Khâu sao? Sao ở đó lại đột nhiên xuất hiện một người phụ nữ???

Hơn nữa Tiêu tổng còn tự tay nấu ăn cho cô ấy?

Không phải anh ta đang nằm mơ chứ!

Tiêu Đạc nói chuyện với Kiều Nhuỵ Kỳ xong, mới quay người tiếp tục chuẩn bị đĩa hoa quả của mình: "Cậu báo cáo xong chưa?"

Câu này hiển nhiên là nói với Nguỵ Chiêu, nhưng bây giờ Nguỵ Chiêu đâu còn tâm trí để báo cáo công việc: "Tiêu tổng, anh vẫn đang ở bên biệt thự của ông Khâu sao?"

"Ừ."

"Vậy người phụ nữ vừa nói chuyện với anh là ai?" Tiêu tổng không thể tự nhiên gọi một người phụ nữ đến biệt thự được! Người này rốt cuộc là ai? Sao lại xuất hiện?

"Cũng là người đến biệt thự của ông Khâu, trùng thời gian với tôi." Tiêu Đạc chỉ giải thích đơn giản một câu.

Trong lòng Nguỵ Chiêu vẫn đầy nghi hoặc: "Trùng thời gian? Vậy nên hai người ở chung luôn? Cô ấy không tiết lộ tung tích của anh ra ngoài chứ?"

"Bây giờ là cậu báo cáo cho tôi, không phải tôi báo cáo cho cậu."

Giọng Tiêu Đạc trầm xuống vài phần, lập tức dập tắt hoàn toàn sự tò mò của Nguỵ Chiêu. Nguỵ Chiêu lập tức chuyển về trạng thái làm việc, tiếp tục báo cáo tiến độ công việc với Tiêu Đạc.

Khi anh ta nói xong, Tiêu Đạc vừa hay bày xong miếng trái cây cuối cùng: "Chiều gọi Lý Nghiên cùng mở một cuộc họp video, tôi cúp máy trước."

"Vâng, thưa Tiêu tổng." Nghe thấy tiếng Tiêu Đạc cúp điện thoại, trái tim bát quái của Nguỵ Chiêu lập tức sống lại.

Theo tính cách của Tiêu tổng bọn họ, cho dù là người khác trùng thời gian với anh, anh cũng nhất định sẽ bảo đối phương dọn đi! Làm sao có thể ở chung với cô ấy chứ!

Chuyện này chắc chắn có gì đó khác thường.

Nhưng riêng tư của Tiêu tổng, ngay cả anh ta là trợ lý đặc biệt cũng không dám tùy tiện dò hỏi.

Trong biệt thự của ông Khâu, Kiều Nhuỵ Kỳ đang ngồi trong phòng khách, chờ ăn cơm. Cô đã gọi điện cho Bao Hâm, bảo hôm nay không cần đặt đồ ăn cho mình nữa, Bao Hâm vốn còn muốn hỏi thêm vài câu, nhưng Kiều Nhuỵ Kỳ không chịu tiết lộ gì cả.

"Ăn chút trái cây trước đi, thịt bò còn phải hầm thêm một lúc nữa." Tiêu Đạc bưng đĩa trái cây đến bàn, đặt ở vị trí Kiều Nhuỵ Kỳ có thể với tới "Có dâu tây, cà chua bi và cam, cô có thể dùng tay cầm trực tiếp."

"Được, cảm ơn." Kiều Nhuỵ Kỳ hơi nghiêng người, sờ thấy vị trí của đĩa, cầm lấy một quả dâu tây "Anh mua trái cây khi nào vậy?"

"Dâu tây là lúc đặt đồ ăn sáng nay, những cái khác đều chuẩn bị sẵn trước khi dọn vào."

"À..." Không ngờ anh còn chuẩn bị khá đầy đủ, không giống cô, trong vali cơ bản toàn đồ vẽ "Dâu tây rất ngon, cảm ơn."

"Không cần khách sáo với tôi như vậy." Tiêu Đạc nói xong, lại quay về trông chừng nồi thịt bò hầm cà chua.

Kiều Nhuỵ Kỳ vừa nghe tiểu thuyết, vừa ăn hết một nửa đĩa trái cây.

Nửa này cô cố ý để lại cho Tiêu Đạc, một mình cô ăn hết vẫn có hơi ngại.

Không lâu sau, cô nghe thấy tiếng Tiêu Đạc tắt bếp. Cô tắt tiểu thuyết, nhìn về phía nhà bếp: "Làm xong rồi à?"

"Ừ." Tiêu Đạc lấy ra mấy cái bát, múc cơm cho hai người, lại múc một bát thịt bò hầm cà chua vừa nấu xong.

Trong biệt thự có phòng ăn, nhưng Kiều Nhuỵ Kỳ đã quen với khu vực xung quanh bàn trà, nên Tiêu Đạc cũng bưng cơm canh vào phòng khách.

"Wow, thơm quá." Lúc này đồ ăn bưng tới trước mặt, còn thơm hơn cả lúc Kiều Nhuỵ Kỳ ngửi thấy trước đó, may là cô đã ăn ít trái cây, bụng không còn sôi lên nữa.

Tiêu Đạc đặt bát đũa xuống, ngẩng đầu lên liền thấy trên mặt Kiều Nhuỵ Kỳ dính chút vụn dâu tây.

Khóe môi anh khẽ cong lên, nhìn cô nói: "Ăn trái cây dính lên mặt rồi."

"Hả? Chỗ nào?" Kiều Nhuỵ Kỳ theo phản xạ giơ tay sờ lên mặt mình, không sờ đúng vị trí. Tiêu Đạc đưa tay về phía cô, nói khẽ: "Đừng động đậy, để tôi."

Bàn tay anh dừng lại bên mặt Kiều Nhuỵ Kỳ, dùng đầu ngón cái khẽ lau qua mặt cô, lấy đi miếng vụn dâu tây dính trên má.