Chương 34

Chuyện của nghệ sĩ, Tiêu Đạc không tiện xen vào, anh chỉ gật đầu, đưa bánh kem trong tay cho cô: "Bánh kem, quà đáp lễ cho cô đấy."

Kiều Nhụy Kỳ hơi ngạc nhiên, sáng nay cô chỉ tiện tay đặt giúp anh bữa sáng, không ngờ anh còn mời cô ăn bánh: "Cảm ơn, anh để giúp tôi ở phòng khách nhé, lát nữa tôi vào ăn."

"Ừm."

Kiều Nhụy Kỳ mỉm cười rồi tò mò hỏi anh: "Anh giúp tôi xem bức tranh của tôi thế nào?"

"Ừm..." Tiêu Đạc nhìn những mảng màu trên vải vẽ tranh, có thể thấy cô đang vẽ khu vườn trước mắt, màu sắc hài hòa tươi sáng, có thể cảm nhận được sức sống mãnh liệt "Một tác phẩm trừu tượng tuyệt vời."

"Cảm ơn." Kiều Nhụy Kỳ vui vẻ đón nhận lời khen của anh, tán thưởng gật đầu với anh "Sau này bức tranh này chắc chắn sẽ có giá tốt tại phiên đấu giá."

Dù sao chỉ riêng việc được sáng tác trong tình trạng họa sĩ bị thương ở mắt đã là một điểm đáng chú ý rồi.

Tiêu Đạc thấy cô định ở lại vườn hoa tiếp tục vẽ liền giúp cô đặt bánh kem vào phòng khách, rồi cầm đồ ăn của mình về tầng hai.

Kiều Nhụy Kỳ vẽ đến khi cảm thấy ánh sáng không còn tốt nữa mới từ từ thu dọn đồ đạc, quay vào trong nhà. Sau khi cất dụng cụ vẽ, cô trở lại phòng khách, mở một miếng bánh kem.

Tuy không nhìn rõ hình dạng cụ thể của bánh, nhưng dựa vào màu sắc và mùi hương đoán đây là bánh mousse trà xanh.

Cô dùng thìa múc một miếng, đưa vào miệng, vị đắng nhẹ của trà xanh và vị chua ngọt của mứt phúc bồn tử lan tỏa trong khoang miệng, ngon đến nỗi cô khẽ nheo mắt.

Kiều Nhụy Kỳ chỉ ăn một miếng, miếng còn lại cho vào tủ lạnh bảo quản, định ngày mai sẽ ăn.

Buổi tối Tiêu Đạc không xuống ăn tối, Kiều Nhụy Kỳ đoán chắc anh đang ngủ, nghe giọng anh, anh vẫn chưa hoàn toàn khỏe.

Kiều Nhụy Kỳ cũng không thể lướt web nên cũng chọn cách đi ngủ sớm.

Ngày đầu tiên của hai người ở biệt thự đã trôi qua yên bình.

Ngày hôm sau Kiều Nhụy Kỳ thức dậy, vẫn giống như ngày hôm trước, sau khi vệ sinh xong liền nhờ Bao Hâm đặt đồ ăn giúp mình. Lúc ra cửa phòng, lại xảy ra một chút chuyện ngoài ý muốn.

Khóa trái của cửa phòng bị hỏng.

Mỗi lần Kiều Nhụy Kỳ vào phòng đều sẽ khóa trái cửa, nhưng bây giờ, cô cũng không biết cụ thể là nguyên nhân gì, khóa trái bị hỏng, bất kể cô xoay thế nào, cửa phòng vẫn cứ bị khóa.

... Tuyệt vời, cô bị khóa trong phòng rồi. :)

Cô không cam lòng thử thêm vài lần nữa, vẫn không có phép màu xảy ra.

Tiêu Đạc vừa hay đi xuống từ trên lầu, nghe thấy tiếng cô vặn khóa cửa, bước tới hỏi một câu: "Sao vậy?"

Giọng anh vẫn hơi khàn, nhưng tình trạng cơ thể đã khá hơn hôm qua nhiều, không còn ngủ li bì và tay chân yếu ớt nữa.

Kiều Nhụy Kỳ nghe thấy giọng anh, giơ tay gõ gõ cửa phòng: "Cái khóa trái này bị hỏng rồi, tôi bị khóa trong phòng."

"..." Tiêu Đạc đưa tay vặn tay nắm cửa, quả thực cửa phòng đang bị khóa trái, không thể mở được "Có chìa khóa không?"

"Có, tôi đi lấy." Chìa khóa phòng ở trong ngăn kéo tủ đầu giường, Kiều Nhụy Kỳ dễ dàng tìm thấy, cô cầm chìa khóa đi về phía cửa, cố gắng nhét chìa khóa qua khe cửa ra ngoài.

Tiêu Đạc cầm được chìa khóa, nhưng vẫn không mở được cửa: "Lõi khóa có vẻ bị hỏng rồi, vẫn không được."

"Vậy phải làm sao... hay là tôi trèo cửa sổ ra vậy." Cô ở tầng một, bên ngoài cửa sổ là vườn hoa của biệt thự, trèo ra cũng không phải không được.

Tiêu Đạc suy nghĩ một chút, cách này cũng được, nhưng hiện giờ mắt Kiều Nhụy Kỳ không nhìn rõ, hơi nguy hiểm: "Tôi đứng bên ngoài cửa sổ đón cô, cô từ từ thôi."

"Được." Kiều Nhụy Kỳ đi đến bên cửa sổ, cửa sổ không phải loại sát đất, hơi cao. Cô kéo một cái ghế lại, trước tiên đứng lên ghế.

"Cẩn thận, đừng vội động đậy." Tiêu Đạc dời đám hoa cỏ bên ngoài sang một bên, đẩy cửa sổ mở rộng hết cỡ, đưa tay về phía Kiều Nhụy Kỳ "Đưa tay cho tôi."

Kiều Nhụy Kỳ đưa tay về phía anh, cảm thấy đối phương đã nắm được tay mình, theo bản năng cô nắm chặt tay anh rồi mới mượn lực trèo lên cửa sổ.

Tiêu Đạc đứng bên ngoài cửa sổ, anh có thân hình cao lớn, Kiều Nhụy Kỳ ngồi xổm trên bệ cửa sổ vẫn còn thấp hơn anh một đoạn.

Đôi tay to lớn đang đỡ cô của Tiêu Đạc rất có lực, khiến người ta cảm thấy vô cùng an tâm.

Thật khó liên tưởng với người hôm qua đứng còn không vững.

Kiều Nhụy Kỳ nghiêng người bám vào vai anh, Tiêu Đạc thuận thế đỡ lấy cô, bế cô từ cửa sổ xuống.

Khi hai người kề sát nhau, Kiều Nhụy Kỳ ngửi thấy trên người anh có mùi nước hoa dễ chịu.

—— Sạch sẽ và lạnh lẽo, như những cành cây đóng băng sau một đêm nhiệt độ thấp.

Tim cô khẽ đập nhanh, chưa kịp ngửi rõ hơn thì đôi chân đã chạm đất trở lại.

Tiêu Đạc buông tay đang ôm cô ra, lùi lại một bước, giữ khoảng cách với cô: "Thất lễ rồi."

"Không, tôi mới là người phải cảm ơn anh." Kiều Nhụy Kỳ cười một tiếng, rồi lại lo lắng về ổ khóa của mình "Nhưng vẫn phải tìm người đến mở khóa thôi."

Cô không thể cứ trèo cửa sổ ra vào suốt hai ngày này được.

Tiêu Đạc nói: "Để tôi tìm thợ khóa."

Anh gọi điện cho ban quản lý, nhờ họ tìm người đến mở khóa. Ban quản lý làm việc rất nhanh, khi Kiều Nhụy Kỳ đang ngồi ăn sáng ở phòng khách, họ đã dẫn thợ khóa đến.

"Là cánh cửa này phải không?"

"Phải phải." Kiều Nhụy Kỳ liên tục gật đầu "Vừa nãy tôi phải trèo cửa sổ để ra ngoài."

"May là ở tầng một, nếu ở tầng trên thì phiền phức rồi." Thợ khóa vừa làm vừa trò chuyện với họ "Trước đây tôi từng gặp một người, nửa đêm dậy đi vệ sinh mới phát hiện bị khóa trong phòng, khổ lắm."

Kiều Nhụy Kỳ: "..."

Vậy đúng là hơi khổ thật.

Thợ khóa liếc nhìn Tiêu Đạc đang đứng bên cạnh, nhỏ giọng nói với anh: "Vợ chồng trẻ cãi nhau à? Còn ngủ riêng phòng nữa?"

Khóe miệng Tiêu Đạc khẽ động đậy, không lên tiếng.

Thợ khóa coi như anh đã mặc nhận, lại tiếp tục khuyên: "Vợ anh xinh đẹp thế này, anh còn nỡ giận cô ấy sao? Chắc chắn là lỗi của anh rồi, mau nhận lỗi đi, dỗ dành một chút là làm lành thôi."

"..."

May mà thợ khóa tuy hơi lắm mồm, nhưng kỹ thuật rất tốt, hai phút đã mở được khóa cửa, còn giúp họ thay một lõi khóa mới.

Tiền do Tiêu Đạc trả, sau khi thợ khóa đi rồi, Kiều Nhụy Kỳ mới hỏi: "Tổng cộng bao nhiêu tiền, để tôi chuyển khoản cho anh."

"Không cần." Tiêu Đạc nhìn cô, không biết nghĩ đến điều gì, hơi không tự nhiên dời ánh mắt đi chỗ khác.