Chương 33

Uống chung một chai nước, cũng chỉ là hôn gián tiếp thôi mà.

Mọi người đều là người lớn cả rồi, không ai để tâm chuyện nhỏ nhặt thế này đâu.

Ừm.

Kiều Nhụy Kỳ vươn tay định vứt chai nước rỗng đi, Tiêu Đạc nhìn động tác của cô, cuối cùng cũng nhận ra điều bất thường: "Mắt cô sao vậy?"

Hóa ra đó là lý do anh cứ thấy Kiều Nhụy Kỳ có gì đó kỳ lạ, thì ra là vì cô không nhìn rõ sao?

Kiều Nhụy Kỳ nghĩ hai người đã phải sống chung một nhà, chuyện đôi mắt này chắc chắn không giấu được, nên cô không còn giả vờ nữa: "Hôm qua gặp một tai nạn xe nhỏ, thị lực bị ảnh hưởng một chút, nhưng bác sĩ nói không có gì nghiêm trọng, vài ngày nữa sẽ hồi phục thôi."

"Tai nạn xe?" Tiêu Đạc nhíu mày, đưa mắt nhìn cô từ trên xuống dưới "Còn chỗ nào bị thương nữa không?"

"Không có." Kiều Nhụy Kỳ mỉm cười với anh "Yên tâm đi, không cần anh chăm sóc tôi đâu."

"..." Tiêu Đạc im lặng một lúc rồi lên tiếng "Tôi không có ý đó."

Vừa nói anh vừa dọn hộp cơm Kiều Nhụy Kỳ ăn dở, ném vào thùng rác, sau đó lấy khăn giấy lau sạch bàn, mở đồ ăn mà Kiều Nhụy Kỳ vừa mang về: "Cô ăn sáng trước đi, tôi đi lấy chai nước."

Có kinh nghiệm từ lần trước, lần này dáng đi của Tiêu Đạc vững vàng hơn nhiều. Kiều Nhụy Kỳ nhìn bóng dáng mờ ảo ấy dần rời đi, chậm rãi ngồi xuống trước bàn trà.

Vì mắt không tiện, cô cố gắng không gọi những món có nước. Nghĩ đến việc hôm qua Tiêu Đạc bị sốt, cô đặc biệt gọi cho anh một phần cháo.

Tiêu Đạc vệ sinh qua loa rồi cầm nước đi về phòng khách. Kiều Nhụy Kỳ đang ăn bánh bột chiên, đũa với tình trạng hiện tại của cô không tiện lắm, công cụ chính của cô là thìa và dĩa.

Tiêu Đạc thấy cô cúi đầu cắn bánh bột chiên trên dĩa, có phần không yên tâm nên ngồi xuống đối diện: "Dùng dĩa hơi nguy hiểm, đừng làm mình bị thương."

"Không sao đâu, tôi đã quen dần rồi." Mặc dù chưa đầy 24 tiếng kể từ khi thị lực của cô bị tổn thương, nhưng khả năng thích nghi của con người quả thực đáng kinh ngạc "Phần đó là của anh đấy, tôi nghĩ anh bị sốt nên gọi đồ nhạt một chút."

"Ừm, cảm ơn." Tiêu Đạc cắm ống hút vào hộp sữa trên tay, đưa về phía cô "Tôi lấy sữa này, cô uống không?"

"Được." Kiều Nhụy Kỳ vươn tay về hướng hộp sữa, Tiêu Đạc đặt hộp sữa vào lòng bàn tay cô, thấy cô nắm chắc rồi mới buông tay.

"Đã cắm ống hút rồi đấy."

"Cảm ơn." Kiều Nhụy Kỳ dùng tay sờ tìm ống hút, đưa lên miệng uống một ngụm, không ngờ vẫn còn ấm.

Sau đó hai người không trò chuyện nữa, chỉ im lặng ngồi ăn. Tiêu Đạc vừa hết sốt, không có nhiều cảm giác ngon miệng, bữa sáng Kiều Nhụy Kỳ gọi cũng rất phù hợp với người bệnh, anh uống hết cháo, ăn thêm chút đồ ăn kèm rồi đặt đũa xuống.

Kiều Nhụy Kỳ nghe bên đó không còn động tĩnh, chắc là ăn xong rồi, nhưng anh vẫn ngồi yên tại chỗ không đi. Cô ngập ngừng cắn miếng xúc xích nướng trong tay, không lẽ anh định ngồi đây nhìn cô ăn sao?

May là bây giờ cô không nhìn rõ, không thì ngượng chết mất.

"Khụ." Kiều Nhụy Kỳ ho khan một tiếng, nói với Tiêu Đạc "Anh ăn xong thì đi nghỉ trước đi."

Cơ thể anh vốn còn yếu, đêm qua lại ngủ trên ghế sofa, chắc chắn là không thoải mái.

Nhưng Tiêu Đạc vẫn ngồi yên tại chỗ không nhúc nhích: "Tôi dọn dẹp xong rồi mới lên."

Kiều Nhụy Kỳ hiểu ra, anh định đợi cô ăn xong rồi dọn dẹp tất cả một thể.

Cũng chu đáo phết.

Cô không nói gì thêm, ăn nốt bữa sáng của mình rồi đứng dậy khỏi bàn trà: "Vậy phiền anh nhé, tôi về phòng trước."

Tiêu Đạc liếc nhìn cô một cái, hỏi: "Cô có cần tôi đỡ không?"

"Không cần không cần." Kiều Nhụy Kỳ tự đi về phòng, đóng cửa lại, vẫn không quên khóa trái.

Tiêu Đạc dọn dẹp bàn xong, sau đó mang rác ra ngoài vứt. Khi quay về, cửa phòng Kiều Nhụy Kỳ vẫn đóng kín, ánh mắt anh dừng lại trên cánh cửa vài giây rồi lên lầu về phòng.

Anh ngủ bù trên giường một giấc, khi tỉnh dậy cảm thấy khỏe hơn buổi sáng nhiều.

Lúc này đã 3 giờ, Tiêu Đạc chưa ăn trưa, cũng hơi đói rồi. Anh cầm điện thoại xem đồ ăn giao hàng gần đó, vẫn đặt cho mình những món nhạt.

Sau khi đặt xong, anh lại nghĩ đến Kiều Nhụy Kỳ. Sáng nay cô đã mời anh ăn sáng, giờ anh đặt đồ ăn, cũng nên đáp lễ đặt cho cô một phần.

Anh nhớ cô thích ăn đồ ngọt, liền chọn hai miếng bánh kem từ tiệm bánh rồi đặt hàng.

Đặt xong đồ ăn, Tiêu Đạc thay bộ quần áo khác, đi xuống từ tầng trên.

Kiều Nhụy Kỳ không có ở phòng khách, nhưng cửa phòng lại đang mở. Nghĩ đến việc mắt cô không tiện, chắc chắn sẽ không đi lung tung, Tiêu Đạc đảo mắt nhìn quanh một vòng, thấy cô trong vườn hoa.

Tuy bây giờ là tháng 12, nhưng vườn hoa của biệt thự ông Khâu không hề tiêu điều. Ngược lại, dưới sự chăm sóc tỉ mỉ của người chuyên nghiệp, không ít cây trong vườn vẫn mọc tốt.

Kiều Nhụy Kỳ đứng trong vườn hoa, trước mặt là một giá vẽ. Ánh nắng nhẹ nhàng rơi xuống người cô, cây cọ trong tay phải như chú chim nhỏ đùa giỡn trên ngọn cây, phác họa nên những màu sắc linh động trên vải vẽ tranh.

Rõ ràng mắt không nhìn rõ, vậy mà vẫn có thể vẽ tự do như thế, như thể không hề bị ảnh hưởng chút nào.

Tiêu Đạc cũng không biết chính mình đã đứng tại chỗ nhìn cô bao lâu, cho đến khi người giao đồ ăn đến cửa, anh mới hoàn hồn, bước dài về phía cửa: "Là đồ ăn tôi đặt."

Anh cố ý nói với Kiều Nhụy Kỳ một tiếng, để cô đừng lo lắng.

Quả nhiên tâm trạng Kiều Nhụy Kỳ lại thả lỏng xuống, cô gật đầu về phía anh, không nói gì, nhắm mắt lại hơi ngẩng cằm lên, như đang suy nghĩ tiếp theo nên vẽ thế nào.

Tiêu Đạc lấy đồ ăn về, Kiều Nhụy Kỳ lại bắt đầu vẽ. Lần này đến biệt thự này là để tìm cảm hứng, tuy với "Xuân Tình" cô vẫn chưa có ý tưởng mới, nhưng những cảm hứng khác lại ùa về.

"Không nhìn thấy mà cũng vẽ được sao?"

Giọng Tiêu Đạc đột nhiên vang lên từ bên cạnh, cây cọ của Kiều Nhụy Kỳ khựng lại, nghiêng đầu về phía anh.

"Dĩ nhiên là được, ngược lại có thể nói sáng tác như thế này còn thuần khiết hơn." Kiều Nhụy Kỳ khẽ nhướng mày, nói rành mạch "Tôi có thể phân biệt màu sắc, cũng biết vải vẽ tranh ở đâu, tuy không thể nhìn rõ thứ mình vẽ, nhưng đợi khi mắt tôi khỏi, nói không chừng sẽ có bất ngờ đấy?"