Lần trước Kiều Nhuỵ Kỳ gặp ông Khâu, là nhân dịp tham gia triển lãm tranh ở nước ngoài, ghé thăm hai ông bà một lần, lúc đó ông Khâu nhìn còn rất khỏe mạnh, vậy mà giờ nói ngã bệnh là ngã bệnh: "Vậy ông bà phải bảo trọng nhé, lần sau cháu sẽ đến thăm ông bà."
"Được."
Sau khi nói chuyện điện thoại với bà Khâu xong, Kiều Nhuỵ Kỳ đi rửa mặt, khi cô đi lấy bữa sáng, Tiêu Đạc vẫn còn ngủ trên ghế sofa chưa tỉnh.
Kiều Nhuỵ Kỳ cũng không gọi anh, lúc nãy cô đã nhờ Bao Hâm đặt giúp hai phần ăn sáng, cô lấy một phần đặt lên bàn trà, đang định xách phần của mình về phòng thì Tiêu Đạc khẽ rên một tiếng, mở mắt ra trên ghế sofa.
Vừa mở mắt đã thấy một người phụ nữ lạ mặt đứng trước mặt, Tiêu Đạc hơi nhíu mày, nhớ lại chuyện tối qua.
Anh ngồi dậy khỏi ghế sofa, lúc này mới để ý tới cái chăn đắp trên người mình. Anh nhìn cái chăn ngẩn người, tối qua anh ngã xuống ghế sofa là ngủ luôn, cái chăn này chắc chắn là người phụ nữ trước mặt đắp cho anh.
Dưới đất còn có một chiếc khăn rơi xuống, có lẽ là khăn dùng để hạ sốt cho anh tối qua.
Bên này anh còn đang ngẩn người, Kiều Nhuỵ Kỳ thấy anh đã tỉnh, vẫn lịch sự chào hỏi anh: "Anh tỉnh rồi à? Cảm thấy thế nào, có cần đi bệnh viện không?"
Tiêu Đạc lắc đầu, anh cảm thấy mình đã hết sốt rồi, chỉ là cơ thể vẫn còn hơi yếu: "Không cần."
Giọng anh nghe vẫn còn khàn khàn, nhưng anh nói không cần, Kiều Nhuỵ Kỳ cũng không khuyên nữa: "Tôi mua đồ ăn sáng rồi, cũng mua phần cho anh, ở trên bàn đấy."
Tiêu Đạc lại ngẩn người một lúc, ánh mắt theo đó rơi vào phần ăn sáng chưa mở trên bàn. Một lúc lâu sau, anh mới lúng túng mở miệng: "Cảm ơn."
"Không có gì." Kiều Nhuỵ Kỳ nghĩ anh đã tỉnh rồi thì nhân tiện nói chuyện về căn nhà luôn "Tôi đã gọi điện cho ông Khâu rồi, ông bà ấy bảo chúng ta tự thương lượng xem nên ở thế nào. Tôi thì chắc chắn sẽ không chuyển đi..."
"Tôi cũng không." Tiêu Đạc tiếp lời, hiện giờ người nhà họ Hứa vẫn đang tìm anh, biệt thự của ông Khâu không ai biết, rất an toàn, anh phải ở đây cho đến khi ký xong hợp đồng, tránh sinh chuyện.
Kiều Nhuỵ Kỳ nghe anh nói vậy, có hơi tức giận, vừa nãy còn cảm ơn mình, xem ra quả nhiên chỉ là nói miệng thôi: "Rõ ràng là anh ở quá hạn rồi."
Tiêu Đạc phản bác: "Tôi hẹn với ông Khâu chính là mấy ngày này."
"..." Nếu không phải ông Khâu vừa phẫu thuật xong, Kiều Nhuỵ Kỳ không muốn dùng mấy chuyện nhỏ nhặt này đi quấy rầy ông bà, cô nhất định sẽ gọi điện qua ngay tại chỗ.
Kiều Nhuỵ Kỳ hít một hơi, quyết định đổi chiến thuật. Cô nhìn bóng người mờ ảo trước mặt, mỉm cười với anh: "Tôi là Kiều Nhuỵ Kỳ, anh còn nhớ tôi không? Hồi nhỏ chúng ta từng chơi cùng nhau."
Khi Tiêu Đạc nghe đến cái tên Kiều Nhuỵ Kỳ, ánh mắt đã thay đổi, anh chăm chú nhìn người trước mặt, dần dần chồng khuôn mặt cô lên với khuôn mặt của cô bé năm xưa: "Kiều Nhuỵ Kỳ..."
"Đúng rồi, là tôi đây!" Kiều Nhuỵ Kỳ nghe giọng điệu của anh, cảm thấy anh đã nhớ ra mình, cười rạng rỡ hơn.
Đáng tiếc cô không thấy được, nụ cười này khiến khuôn mặt vốn thường không biểu cảm của Tiêu Đạc, hiếm khi lộ ra một chút thần sắc khác lạ: "Lâu không gặp, tôi là... Đa Đa."
Đa Đa là cách Kiều Nhuỵ Kỳ gọi anh hồi nhỏ.
Năm đó ba mẹ Tiêu Đạc vẫn chưa chính thức ly hôn, anh vẫn gọi là Hứa Đạc. Khi nói tên mình với Kiều Nhuỵ Kỳ, cô nghe thành Hứa Đa, từ đó về sau cứ "anh Đa Đa, anh Đa Đa" mà gọi anh.
Với cô không có Tiêu Đạc, chỉ có Đa Đa.
Kiều Nhuỵ Kỳ không ngờ anh sẽ tự giới thiệu mình như vậy, hơi ngẩn người một chút. Hồi nhỏ Lương Khâm Việt có được gọi là Đa Đa không?
Nói thật là cô có hơi không nhớ rõ, dù sao thời gian đã trôi qua quá lâu, nhưng đã anh tự giới thiệu như vậy, cô chỉ cần tôn trọng là được: "Xin chào Đa Đa, đã lâu không gặp."
Sau khi kết thúc màn chào hỏi hơi kỳ quặc, phòng khách lại trở về yên tĩnh.
Kiều Nhuỵ Kỳ khẽ ho một tiếng, tìm lại chủ đề: "Đã là người quen, vậy căn nhà này..."
Tiêu Đạc nói: "Ở chung đi."
Kiều Nhuỵ Kỳ: "..."
Xem ra anh thật sự rất không muốn chuyển đi.
"Tôi ở trên lầu, sẽ không làm phiền cô." Tiêu Đạc thấy cô không nói gì, lại bổ sung thêm một câu.
Tuy nói hai người quen biết từ nhỏ, nhưng dù sao bây giờ cũng đã trưởng thành, nam nữ có sự khác biệt. Chỉ là bây giờ anh thật sự không tiện đổi chỗ, ý muốn ở lại của Kiều Nhuỵ Kỳ nhìn cũng rất mạnh mẽ, nên anh mới đưa ra cách giải quyết dung hòa này.
Cổ họng Tiêu Đạc khô đến mức khó chịu, có lẽ là do tối qua đổ mồ hôi, anh thấy nước trên bàn đã uống hết, bèn định đi lấy chai mới.
Vì cơ thể không có sức lực gì, anh đứng không được vững, Kiều Nhuỵ Kỳ thấy anh lảo đảo, tưởng anh lại sắp ngất, vội vàng đỡ lấy anh: "Anh vẫn nên ngồi đi."
Với tình trạng cơ thể của anh bây giờ, đuổi anh đi cũng có vẻ hơi vô nhân đạo.
Tiêu Đạc im lặng một lúc, lên tiếng giải thích: "Tôi chỉ là vừa hết sốt, còn hơi không có sức thôi."
"Anh đo nhiệt độ rồi hãy nói mình hết sốt đi." Kiều Nhuỵ Kỳ không nhịn được mà châm chọc.
Tiêu Đạc lại im lặng một lúc, vẫn lục từ vị trí đặt thuốc hạ sốt tối qua, lấy ra một cây nhiệt kế. Anh đo nhiệt độ của mình, đưa cho Kiều Nhuỵ Kỳ xem: "Ba mươi sáu độ bảy."
Kiều Nhuỵ Kỳ giả vờ nhìn một cái, làm bộ ậm ừ: "Ồ, vậy vừa nãy anh định làm gì?"
"Uống nước." Tiêu Đạc nói đến đây, lại liếc nhìn chai nước rỗng trên bàn.
Chai nước này không phải anh mua, tối qua nửa đêm anh cũng không nghĩ nhiều như vậy, chỉ uống luôn.
"Nước trên bàn là của cô à?"
Kiều Nhuỵ Kỳ nghe anh hỏi vậy, đột nhiên ý thức được điều gì đó: "Không phải anh đã uống rồi chứ? Tôi đã uống qua rồi."
Căn phòng lại một lần nữa chìm vào yên lặng.