Tiêu Đạc chuyển đến biệt thự này sớm hơn Kiều Nhuỵ Kỳ một ngày.
Kể từ khi ba mẹ ly hôn, anh theo mẹ chuyển đến thành phố S, hiếm khi liên lạc với nhà họ Hứa nữa. Những năm gần đây, bỗng nhiên Hứa Thế Hành bắt đầu liên lạc với anh thường xuyên hơn, nói rằng mình già rồi, nhớ con trai.
— Lời này cũng không sai, dù sao thì một trai một gái ông ta sinh với người thứ ba đều chẳng ra gì, giao công ty vào tay bọn chúng sớm muộn cũng sẽ phá sản, làm sao không nhớ Tiêu Đạc - đứa con trai có năng lực này chứ.
Hứa Thế Hành không phải kẻ ngốc, đột nhiên nhà họ Tiêu cũng bắt đầu đầu tư sâu vào lĩnh vực game engine, chính là để đối đầu với nhà họ Hứa. Ngay từ khi ly hôn, mẹ của Tiêu Đạc đã nói rằng, sẽ khiến Hứa Thế Hành mất tất cả.
Ban đầu Hứa Thế Hành không để tâm, ai chẳng biết nói những lời cay đắng? Nhưng khi thấy những năm gần đây thị trường của nhà họ Hứa dần dần bị nhà họ Tiêu nuốt chửng, cuối cùng ông ta cũng bắt đầu lo lắng.
Và người đứng sau điều hành tất cả những điều này, chính là đứa con trai được người vợ cũ của ông ta dày công bồi dưỡng - Tiêu Đạc.
Hứa Thế Hành rất tức giận, nhưng sau cơn giận ông ta nhanh chóng nhận ra, Tiêu Đạc cũng là con trai mình.
Nếu có thể lôi kéo Tiêu Đạc về tập đoàn Hứa thị, vậy thì mọi vấn đề của ông ta đều sẽ được giải quyết.
Ông ta bắt đầu lén lút liên lạc với Tiêu Đạc, muốn dùng tình cảm cha con để lay động anh, nhưng tiếc là thái độ của Tiêu Đạc với ông ta vẫn luôn rất lạnh nhạt.
Duy chỉ lần này, anh mới đồng ý đến thành phố A.
Tin tức này lập tức khiến Hứa Dịch Dương cảnh giác. Anh ta biết ba mình muốn lôi kéo Tiêu Đạc vào Hứa thị, nhưng mới là người thừa kế danh chính ngôn thuận của nhà họ Hứa, anh ta sẽ không để Tiêu Đạc dễ dàng quay về được.
Anh ta phái người theo dõi động tĩnh của Tiêu Đạc, sắp đặt sẵn một cái bẫy để ngăn cản anh quay về Hứa thị, nhưng khi anh ta dẫn người đi đón máy bay, chỉ đón được trợ lý Nguỵ Chiêu của Tiêu Đạc.
Tiêu Đạc - một người sống sờ sờ, cứ thế biến mất ngay dưới mắt mọi người.
Trong khi bên ngoài đang tìm kiếm anh khắp nơi, Tiêu Đạc đã vào ở trong biệt thự của ông Khâu.
Lần này anh đến thành phố A, mục đích thực sự là để đạt được hợp tác với hãng hàng không thành phố A. Dự án này nhà họ Hứa cũng đang nhắm đến, cả công lẫn tư nhà họ Tiêu đều không thể bỏ qua.
Nguỵ Chiêu chỉ là một màn khói, anh ta ở bên ngoài hành động lên giọng để thu hút hỏa lực, còn Tiêu Đạc đã bí mật gặp mặt người phụ trách dự án của hãng hàng không thành phố A.
Mọi thứ đều diễn ra rất thuận lợi — ngoại trừ việc sau khi Tiêu Đạc đến thành phố A, cơ thể bắt đầu khó chịu.
Sức khỏe của Tiêu Đạc vốn luôn rất tốt, lần sốt này thực sự không có dấu hiệu báo trước. Nguỵ Chiêu nói đây là do nguyên nhân tâm lý, dù sao sắp phải gặp người cha tồi tệ Hứa Thế Hành, còn có em trai đặt một cái bẫy độc ác như vậy để "chào đón" anh.
Tiêu Đạc không cho rằng nhà họ Hứa có thể gây ảnh hưởng lớn đến mình như vậy nên anh cho rằng đó là do không hợp khí hậu.
Tuy cơ thể khó chịu, nhưng anh vẫn theo kế hoạch ban đầu gặp mặt người của hãng hàng không thành phố A, hợp tác tiến triển rất thuận lợi. Tiêu Đạc cố gắng chống đỡ cả ngày, cuối cùng cũng hoàn toàn suy sụp sau khi trở về biệt thự.
Anh ngủ mơ màng trên ghế sofa, nửa đêm khát nước tỉnh dậy một lần.
Vừa hay trên bàn trà phòng khách có một chai nước khoáng chưa uống hết, Tiêu Đạc vặn nắp chai, uống hết nửa chai nước còn lại rồi lại tiếp tục ngủ thϊếp đi trên ghế sofa.
Sáng hôm sau, Kiều Nhuỵ Kỳ là người tỉnh dậy trước.
Việc đầu tiên sau khi tỉnh dậy là lén lút mở cửa phòng, nhìn về phía chiếc ghế sofa.
Người đàn ông tối qua vẫn đang ngủ trên ghế sofa, bất động, Kiều Nhuỵ Kỳ rón rén đi qua, muốn thăm dò xem anh còn thở không.
May mắn là khi cô đi đến gần đã nghe thấy tiếng thở của người đàn ông, không cần phải vất vả đi tìm mũi anh nữa.
Biết người này vẫn còn sống cô mới yên tâm, cô lại rón rén quay về phòng mình, đóng cửa lại, khóa trái.
Tối qua cô đã muốn gọi điện cho ông Khâu rồi, nhưng vì thời gian không thích hợp, cô không muốn làm phiền giấc nghỉ của ông ấy. Lúc này cô không nhịn được nữa, bèn gọi điện cho ông Khâu.
Giống như lần trước, điện thoại vẫn do bà Khâu nghe. Kiều Nhuỵ Kỳ chào hỏi đối phương trước rồi mới hỏi: "Bà Khâu, mấy ngày nay biệt thự còn có ai ở không ạ? Cháu gặp một người đàn ông ở đây, anh ấy nói cũng đã hẹn trước với ông bà."
Bà Khâu có vẻ ngạc nhiên, nghĩ một lúc mới nói với cô: "Mấy ngày trước khi cháu đến, chỉ có Lương Khâm Việt vào ở, chắc là cậu ta chưa đi, tình cờ gặp cháu."
"À... vậy ạ." Kiều Nhuỵ Kỳ vẫn còn nhớ Lương Khâm Việt, hồi nhỏ quan hệ hai người cũng không tệ, thường xuyên chơi cùng nhau, nhưng sau khi cô rời khỏi thành phố A thì không còn liên lạc gì với anh ta nữa.
"Thật ngại quá, đáng lẽ bà nên nhắc cậu ta một tiếng." Bà Khâu có vẻ áy náy, khẽ thở dài ở đầu dây bên kia "Dạo gần đây thân thể ông Khâu không được khỏe, vừa mới phẫu thuật xong, gần đây bà bận chăm sóc ông ấy, cũng không có thời gian để ý đến chuyện bên biệt thự, cháu thấy tự thương lượng với cậu Lương được không?"
Kiều Nhuỵ Kỳ biết dạo gần đây thân thể ông Khâu không khỏe, vì vậy cô đến đây mới nói chuyện với bà Khâu, nhưng cô không ngờ ông Khâu lại còn phải phẫu thuật: "Bây giờ ông Khâu thế nào rồi ạ? Sao ông bà không nói gì với bọn cháu?"
"Bây giờ không sao rồi, chỉ là tuổi già nên hồi phục hơi chậm." Bà Khâu nghe cô lo lắng, an ủi cô một câu "Cháu đừng lo, không nói với các cháu, chính là vì sợ các cháu lo lắng."