Ngày hôm sau, Kiều Nhuỵ Kỳ đi dạo trung tâm thương mại và mua cho mình một bộ trang phục phù hợp với lễ hội âm nhạc.
Để tạo hình được hoàn chỉnh hơn, cô còn đặc biệt học theo video một kiểu tóc tết theo phong cách ngọt ngào quyến rũ.
Thông thường cô chỉ để tóc xõa hoặc búi, đây là lần đầu tiên tự tết tóc. Mặc dù đã chọn kiểu đơn giản nhất nhưng thực hiện vẫn có chút khó khăn.
Sau khi làm xong, Kiều Nhuỵ Kỳ chụp vài tấm selfie gửi cho Diêu Tinh Dư: "Thế nào?"
Diêu Tinh Dư: Tóc tự tết à? Tuy hơi giống chó gặm nhưng may còn cái mặt chống đỡ, cũng coi được.
Kiều Rich: [mỉm cười]
Diêu Tinh Dư: Sao đột nhiên đổi phong cách vậy? Quần áo này cũng chưa thấy cậu mặc bao giờ.
Kiều Rich: Thứ bảy đi dự lễ hội âm nhạc [mắt long lanh]
Diêu Tinh Dư: ...[mỉm cười] Lần trước hai đứa mình đi có thấy cậu chuẩn bị hoành tráng thế đâu
Diêu Tinh Dư: Tớ đoán là đi cùng Tiêu Đạc phải không [mỉm cười]
Kiều Rich: Đoán chuẩn quá [ngón cái] nhưng không ngờ anh ấy cũng nghe rock and roll
Diêu Tinh Dư: Anh ấy đâu có thích rock and roll đâu, con gái
Kiều Nhuỵ Kỳ: "..."
Diêu Tinh Dư: Vậy là bây giờ cậu không còn băn khoăn về chuyện ba tháng trước nữa, quyết định ở bên Tiêu tổng rồi à?
Kiều Nhuỵ Kỳ nhìn tin nhắn bạn gửi đến, một lúc không trả lời.
Nói là hoàn toàn bỏ qua chuyện ba tháng trước thì cũng không hẳn, nhưng cô biết bây giờ trái tim mình đang nghiêng về phía Tiêu Đạc.
Tiêu Đạc đã bước đến gần cô một bước và cô cũng sẵn sàng đáp lại.
Kiều Nhuỵ Kỳ gửi cho Diêu Tinh Dư một emoji đáng yêu để lảng tránh rồi tiếp tục chỉnh sửa kiểu tóc của mình.
Lễ hội âm nhạc chính thức bắt đầu từ 1 giờ chiều và kéo dài đến 8 giờ tối. Mặc dù giữa các tiết mục biểu diễn có thời gian nghỉ từ 30 phút đến 1 tiếng, nhưng vẫn rất thách thức về thể lực.
Sau quá trình luyện tập chăm chỉ của Kiều Nhuỵ Kỳ, sáng nay khi thức dậy, cô đã tết tóc rất thành thạo và cũng không còn giống như bị chó gặm nữa.
Sau khi trang điểm và làm tóc xong, cô đặc biệt ăn bữa sáng muộn rồi mới thay đồ ra ngoài.
Lễ hội âm nhạc được tổ chức tại công viên Lệ Trạch, một công viên lâu đời của thành phố A. Tuy không rộng bằng công viên Tinh Quang hiện đại, nhưng để tổ chức một lễ hội âm nhạc thì vẫn dư sức.
Hồi nhỏ Kiều Nhuỵ Kỳ từng đến công viên Lệ Trạch vài lần, hoa cỏ và hồ nhân tạo ở đó rất đẹp, giờ còn xây thêm một đường chạy bộ quanh hồ cho người tập thể dục buổi sáng.
Đang là tháng ba, các cặp đôi mới cưới đến công viên Lệ Trạch chụp ảnh cưới đã nhiều, thêm dàn nghệ sĩ hoành tráng của lễ hội âm nhạc hôm nay, Kiều Nhuỵ Kỳ bị kẹt cứng trên đường.
"Ồ, hôm nay người đông thật." Kể từ khi có công viên Tinh Quang, công viên Lệ Trạch đã lâu không đón lượng người đông đúc như vậy, ngay cả tài xế cũng hơi ngạc nhiên "Cô đừng vội, chắc vẫn kịp thôi."
"Vâng." Kiều Nhuỵ Kỳ nhìn ra ngoài cửa sổ, con đường tắc nghẽn khiến người ta không thể không lo lắng.
Chẳng mấy chốc, radio trong xe phát thông báo rằng đường Lệ Hưng đã xảy ra tai nạn liên hoàn do lưu lượng xe tăng đột biến, yêu cầu mọi người chú ý đi đường vòng.
"Có vẻ phía trước bị tai nạn rồi, bảo sao đoàn xe không nhúc nhích." Tài xế gãi đầu, nhìn Kiều Nhuỵ Kỳ qua gương chiếu hậu "Cô ơi, từ đây đến công viên Lệ Trạch cũng không xa lắm, hay cô thuê xe đạp công cộng bên đường mà đi? Có khi còn nhanh hơn ngồi xe tôi đấy."
Kiều Nhuỵ Kỳ thấy anh ta nói có lý, cô trả tiền cho tài xế rồi xuống xe sớm.
Phía trước không xa có mấy chiếc xe đạp công cộng, Kiều Nhuỵ Kỳ nhanh chóng đi tới, lấy điện thoại ra kiểm tra đường đi.
Theo lộ trình điều hướng, từ đây đạp xe đến công viên Lệ Trạch còn cần hơn nửa tiếng. Ban đầu dự định đến hiện trường lúc 12 giờ, kết quả bị kẹt xe hai mươi phút, giờ đã gần 12 giờ rưỡi rồi.
Kiều Nhuỵ Kỳ không do dự nữa, mở khóa một chiếc xe đạp rồi đạp đi.
May là hôm nay cô mặc quần nên đạp xe cũng thuận tiện, đi được nửa đường, cô dừng lại ở đèn đỏ, lại lấy điện thoại ra định xem đường.
Không ngờ điện thoại "bíp bíp" hai tiếng rồi tắt nguồn luôn.
"..." Kiều Nhuỵ Kỳ nhìn màn hình đen của điện thoại, rất là bực mình.
Sáng nay sau khi thức dậy, điện thoại của cô vẫn đang sạc, nhưng không biết ổ cắm trong phòng bị hỏng từ khi nào, đến lúc ra khỏi nhà cô mới phát hiện điện không vào.
Vừa rồi mở định vị suốt đường đi chắc tốn nhiều pin, may là từ đây đến công viên Lệ Trạch không còn xa, cô hỏi người đi đường cũng có thể đạp xe đến được.
Trong công viên Lệ Trạch, hiện trường lễ hội âm nhạc đã ồn ào náo nhiệt.
Tiêu Đạc đến sớm hơn một tiếng, anh đi từ một hướng khác nên khá thuận lợi, không bị kẹt xe.
Lối kiểm vé hiện trường lúc này đã không còn ai xếp hàng nữa, Tiêu Đạc giơ tay xem giờ, còn mười lăm phút nữa là buổi biểu diễn chính thức bắt đầu.
Kiều Nhuỵ Kỳ vẫn chưa đến, đôi mắt anh thoáng trầm xuống, lại lấy điện thoại ra, mở WeChat của Kiều Nhuỵ Kỳ.
Cứ nhìn chằm chằm vào đoạn hội thoại đã dừng lại một lúc như vậy, Tiêu Đạc lại khóa màn hình, cất điện thoại đi.
Nếu cô ấy không đến, tức là đã thể hiện thái độ của mình rồi, anh cũng không cần phải hỏi thêm làm gì.
Gần đến giờ diễn, lại có thêm vài người lục tục chạy đến, Tiêu Đạc đứng ở cổng đến tận phút cuối cùng mới quay người đi vào.
Sau khi anh đi, hai nhân viên soát vé ở cổng cuối cùng cũng không kìm được tò mò bàn tán.
"Anh đẹp trai vừa nãy đứng ở đây lâu thế, có phải đợi người ta mà không thấy đến không?"
"Chắc chắn rồi, nhìn vẻ mặt anh ấy kìa, rõ ràng là bị phũ!"
"Trời ơi, rốt cuộc phải là mỹ nữ tuyệt thế cỡ nào, mà nỡ lòng phũ anh ấy vậy!"
"Chưa chắc đâu, biết đâu anh ấy đợi một người đàn ông thì sao?"
"..."
Năm phút sau khi buổi diễn bắt đầu, cuối cùng Kiều Nhuỵ Kỳ cũng thở hổn hển chạy đến hiện trường.
Nói thật, đạp xe nửa tiếng cũng khá mệt. Có vẻ mẹ cô nói đúng, cô không thể cứ ru rú trong phòng vẽ tranh mãi, vẫn phải tập thể dục nhiều hơn mới được.
"Xin lỗi tôi đến muộn, bây giờ còn vào được không?" Kiều Nhuỵ Kỳ cầm vé trong tay đưa cho nhân viên soát vé xem "Hôm nay đường Lệ Hưng bị tai nạn, kẹt xe lớn, anh thông cảm giúp tôi."
Nhân viên nhìn tấm vé trong tay cô, không có vấn đề gì nên cho cô vào: "Vừa nãy cũng có mấy người nói bị kẹt xe, vào nhanh đi, bắt đầu rồi đấy."
"Được được, cảm ơn." Kiều Nhuỵ Kỳ chạy vào khu vực bên trong, ban nhạc trên sân khấu đã kết thúc tiết mục mở màn, đang hát bài thứ hai rồi.
Kiều Nhuỵ Kỳ liếc nhìn sân khấu một cái, giờ cũng chẳng có tâm trạng thưởng thức. Người ở hiện trường quá đông, cô không biết phải đi đâu để tìm Tiêu Đạc.
Ban nhạc mở màn rất được ưa chuộng, khán giả hiện trường lại đang trong thời điểm sung sức nhất, Kiều Nhuỵ Kỳ gần như bị nhấn chìm trong sự nhiệt tình của họ.
Cô đi được mấy bước đã không thể chen lên phía trước trong đám đông được nữa, đành phải dừng lại tại chỗ. Mấy cô gái bên cạnh đang lớn tiếng hát theo người trên sân khấu, thấy cô đứng im lặng ở đó, còn đưa máy thổi bong bóng cho cô, bảo cô phải vui lên.
"..." Kiều Nhuỵ Kỳ lịch sự nhận lấy máy thổi bong bóng, vung vẩy theo nhịp âm nhạc.
Thực ra cô không biết hát bài này, bình thường cô ít nghe rock and roll, lần trước đi lễ hội âm nhạc với Diêu Tinh Dư cũng chỉ là để tìm cảm hứng.
Nhưng điều đó không quan trọng, mọi người xung quanh đều đang reo hò, cô hát đại vài câu cũng không ai phát hiện ra, chỉ cần có cảm xúc là được.
Chưa kịp hát bừa xong một bài, màn hình lớn bên cạnh sân khấu chuyển sang khu vực khán giả, vừa hay cho cô một cận cảnh to đùng.
Kiều Nhuỵ Kỳ sững người một chút, những người bên cạnh cô còn phấn khích hơn cô, hét lên the thé. Kiều Nhuỵ Kỳ hoàn hồn trong tiếng hét của họ, vui vẻ vẫy tay chào màn hình, dùng máy thổi bong bóng thổi ra một mảng bong bóng đủ màu sắc.
Tiếng hét của khán giả hiện trường càng lúc càng đinh tai nhức óc, Tiêu Đạc nhìn Kiều Nhuỵ Kỳ trên màn hình lớn, bóng tối sâu trong đáy mắt như làn sương dày đặc bị ánh nắng xua tan, dần dần tiêu tán.
Ống kính dừng lại trên người Kiều Nhuỵ Kỳ vài giây rồi lại chuyển về ban nhạc trên sân khấu. Kiều Nhuỵ Kỳ theo những người bên cạnh nhún nhảy tại chỗ.
Nếu Tiêu Đạc có mặt ở hiện trường, chắc hẳn vừa nãy đã thấy cô trên màn hình lớn rồi nhỉ?
Kiều Nhuỵ Kỳ nghĩ đến đây, vô thức nhảy cao hơn nữa.
Thời gian biểu diễn của một ban nhạc khoảng bốn mươi phút, sau khi họ rời sân khấu, hiện trường đón thời gian nghỉ giải lao đầu tiên. Kiều Nhuỵ Kỳ trả máy thổi bong bóng cho mấy cô gái bên cạnh, một mình đi về phía bên ngoài.
Cô muốn đi đến một chỗ dễ thấy, để Tiêu Đạc dễ nhìn thấy cô.
Khu vực bên ngoài có các quầy bán nước và đồ ăn vặt, tất nhiên nơi đông người nhất vẫn là khu vệ sinh. Ánh mắt Kiều Nhuỵ Kỳ tìm kiếm trong đám đông, không biết hôm nay Tiêu Đạc sẽ mặc quần áo gì nhỉ?
Đến dự lễ hội âm nhạc, chắc chắn anh sẽ không mặc vest nữa chứ?
Vừa nghĩ đến đây, một bóng người quen thuộc đã xuất hiện trước mắt.
Hôm nay quả thật Tiêu Đạc không mặc vest, anh mặc một chiếc áo sơ mi họa tiết da báo chưa từng mặc trước đây, bên ngoài khoác một chiếc áo da đen, phong cách sành điệu đến mức Kiều Nhuỵ Kỳ không dám tiến lên nhận người.
Dù là phong cách như vậy, Tiêu Đạc vẫn phối đồ rất tinh tế, chiếc nhẫn trên tay và dây chuyền kim loại trên cổ đều là những kiểu nổi bật nhưng không phô trương, ngay cả thắt lưng ở eo cũng đặc biệt chọn kiểu có chi tiết kim loại, đồng điệu với các phụ kiện khác trên người.
Tủ quần áo của Tiêu tổng đúng là như chiếc túi thần kỳ của Doraemon vậy, cái gì cũng có.
Tiêu Đạc dừng lại cách cô một bước chân, Kiều Nhuỵ Kỳ vô thức nghịch túi đeo nhỏ trang trí ở eo, che giấu nỗi lòng đang hơi xao động lúc này: "À, ừm, hôm nay đường Lệ Hưng kẹt xe, nên em đến muộn một chút. Điện thoại của em cũng vừa hay hết pin..."
"Em đến là anh vui rồi." Tiêu Đạc không có ý trách cô, ngược lại tâm trạng anh dường như có chút vui vẻ, nụ cười ở khóe miệng còn rõ ràng hơn bình thường "Hôm nay em ăn mặc rất đẹp, không ngờ phong cách này cũng rất hợp với em."
Hôm nay Kiều Nhuỵ Kỳ mặc áo hai dây màu sắc rực rỡ kết hợp áo sơ mi rộng, cùng với một chiếc quần jean lưng thấp. Phong cách quả thật khác xa thường ngày của cô, nhưng tổng thể tạo hình rất hài hòa, ngay cả ở nơi như lễ hội âm nhạc cũng rất thu hút ánh nhìn.
Nhưng Kiều Nhuỵ Kỳ cảm thấy công lao lớn nhất vẫn là khuôn mặt của mình, nếu không phải vì mặt đẹp, vừa nãy cận cảnh khán giả cũng đâu cho mình lên nhỉ?
Phải nói là, nhϊếp ảnh gia hiện trường vẫn rất có con mắt thẩm mỹ.
"Đâu có đâu có, vẫn là trang phục của Tiêu tổng hôm nay mới thực sự làm cho người ta mắt sáng lên." Ngay cả họa tiết da báo này, Kiều Nhuỵ Kỳ cũng chưa dám thử qua, không ngờ Tiêu Đạc đã mặc trước rồi "Bộ trang phục này của anh, lên bìa tạp chí thời trang luôn cũng được đấy."
Lời khen ngợi phóng đại này của cô khiến Tiêu Đạc không nhịn được cười khẽ. Anh hơi cụp mắt xuống rồi mới nhìn người trước mặt lần nữa: "Đã đến lễ hội âm nhạc rồi, là đã chuẩn bị sẵn sàng để gần anh thêm một bước nữa chưa?"