Chương 10: Kỳ lạ

Dưới ánh nắng ban ngày, trang viên lộ ra dáng vẻ trang nhã yên tĩnh.

Ngôn Chân Chân nhìn quanh, không tìm được đường lên núi, nên đổi hướng quyết định đi về phía biển.

Có lẽ nhà họ Lăng thường dạo bộ ở bãi biển, nên rất dễ tìm đường đi, hai bên trồng đầy cây nhiệt đới, che mát suốt dọc đường.

Hôm nay trời trong gió nhẹ, mặt biển phẳng lặng, bãi cát trắng rộng mênh mông không một bóng người.

Ngôn Chân Chân nhớ Lưu Du từng nói, ngành du lịch của nước S rất phát triển, trong đó bãi biển là nổi tiếng nhất, thường xuyên có du khách đến nghỉ dưỡng.

Mà những bãi biển đông đúc ồn ào kia, chắc chắn chẳng thể đẹp bằng bãi biển riêng tư.

Cô chậm rãi bước, thưởng thức phong cảnh hiếm có.

Sóng dập dìu, tung những gợn bọt trắng xóa trên bãi cát.

Xa xa có một con thuyền buồm, thân thuyền đỏ trắng xen kẽ, loang lổ cũ kỹ, tựa như một món đồ nghệ thuật được cố ý làm cũ... Nếu không thì chẳng thể nào giải thích nổi vì sao lại có một con thuyền nát ở đây.

Ngôn Chân Chân vẫn còn tò mò, nên nhìn thêm vài lần.

Chính lúc ấy, cô thoáng thấy một cái bóng đen lao vυ"t qua, trốn sau con thuyền buồm.

“Hửm?” Cô chớp mắt, nhảy xuống bậc cao, đi tới bãi cát.

Cát mềm lọt vào kẽ giày thể thao, kêu sột soạt.

Cô không để ý, tiện tay nhặt một vỏ sò lớn, ném mạnh về phía con thuyền, đồng thời nhanh miệng nói: “Vỏ sò rơi xuống, làm kinh động sinh vật trong thuyền, nó chạy ra ngoài.”

Lời vừa dứt, vỏ sò đã chạm đất.

Cô giữ khoảng cách, kiên nhẫn chờ.

Một giây, hai giây... mười giây trôi qua.

Không có chuyện gì xảy ra.

Giữa trưa, nắng dần gắt, Ngôn Chân Chân ngồi xổm bên bờ biển, trên trán đã rịn một lớp mồ hôi mỏng.

Nhưng cô chẳng hề có ý quay về, vẫn lượn lờ quanh mép sóng.

Vừa rồi sức mạnh ngôn linh của cô thất bại.

Thành thật mà nói, năng lực của cô tuy lợi hại nhưng chưa đến mức nghịch thiên, thất bại cũng chẳng hiếm.

Song thất bại tất có nguyên nhân.

Một là chuỗi logic không thông suốt, hai là tiền đề bị sai.

Trường hợp thứ nhất thì rất dễ hiểu.

Ví dụ: Kem rơi xuống đất => logic.

Kem rơi xuống đất biến thành một bông hoa => có chút logic => biến thành một cây kem hình bông hoa.

Kem rơi xuống đất => biến thành một bông hoa thật => không logic.

Trường hợp thứ hai còn đơn giản hơn: Lời nói phải dựa trên sự vật khách quan có tồn tại — nếu A đã chết, cô không thể nói A còn sống và đang nhảy disco trên mộ.

Ngôn linh vừa rồi của cô, chuỗi logic cực kỳ đơn giản, tỉ lệ thất bại cực thấp.

Nhưng thực tế thì...

Lẽ nào cô hoa mắt, vừa nãy chẳng có gì cả?

Không hợp lý!

Ngôn Chân Chân dụi mắt.

Cô hoàn toàn tin tưởng vào thị lực 5.0 được bản thân dùng dị năng duy trì.

Hơn nữa, dấu vết còn sót lại trong thuyền buồm càng chứng minh cô đúng, đáy thuyền có vết nước, bên hông dính loại chất nhầy màu xanh lục kỳ quái, lẫn vài mảnh giống như vảy cá.

Với nhiệt độ hiện tại, không nghi ngờ gì, từng có thứ gì đó bám ở chỗ này.

Cô không cam lòng bỏ qua, tiếp tục đi vòng vòng, hoàn toàn không định rời đi.

Tình tiết này có quen không?

Nếu đặt trong phim kinh dị, chính là tiết tấu “tự tìm đường chết”.

Thế nhưng, bản chất của sự việc luôn có hai mặt.

Hèn nhát có thể bảo toàn mạng sống, chỉ cần cam chịu bình phàm.

Mạo hiểm đồng nghĩa đối diện tử vong, nhưng cũng có thể làm nên điều vĩ đại.

Ngôn Chân Chân tuổi còn trẻ, chưa từng bị hiện thực vùi dập.

Trái lại, dị năng siêu phàm khiến cô có đủ “tư cách” để liều lĩnh.

“Chạy trốn tuy đáng xấu hổ nhưng hữu dụng”