Chương 9

Tưởng Bán Tiên khẽ cười, cô bước xuống sàn, đi thẳng tới trước mặt Mai Bách Sinh, kéo cổ áo anh, mặt kề sát mặt anh, ánh mắt dừng trên gương mặt đang gần trong gang tấc của anh.

Không đề phòng tình huống này, Mai Bách Sinh hoảng hốt lùi về sau: "Cô, cô, cô định làm gì đó? Nói trước, tôi không có ý gì với cô đâu, cô đừng có làm nhục sự trong trắng của tôi!"

Tưởng Bán Tiên đưa tay bóp nhẹ cằm nhọn của anh, rồi mở miệng dập tắt vẻ căng thẳng của ai đó: "Thôi đi, tôi cũng không có hứng thú với anh. Anh cho tôi chỗ ở, cho ăn, cho tiền, tôi không thể ăn không ở không được. Vừa hay tôi có chút tay nghề xem tướng, vừa rồi thấy ấn đường anh có một luồng khí xám đen lướt qua, khoảng chừng hai hôm tới anh sẽ gặp chuyện không lành."

Cô buông tay, ngồi co chân trên sofa, nhìn Mai Bách Sinh vẫn ngơ ngác đứng đó, giọng nói nhẹ nhàng: "Hai giờ sáng mai, đừng đi đường Xuyên Tây, đổi qua đường Vĩnh Châu đi, nhớ đấy."

-

"Bách Sinh, mày với Tưởng Tiên Linh kia là sao thế?"

Mai Bách Sinh vừa mơ màng ngồi lên ghế lái, một thằng bạn đã nhào tới cửa sổ xe, dí mặt vào khe kính hé mở, giọng lè nhè hỏi.

"Ờ, còn có thể thế nào được? Đã nói là hiểu lầm mà." Mai Bách Sinh kéo cổ áo, tỏ vẻ không mấy bận tâm.

Thằng bạn cười khẩy một tiếng, trên mặt hiện rõ vẻ thèm thuồng: "Hiểu lầm á? Nếu mày không muốn, vậy tao ra tay đó nha. Tao chơi qua bao nhiêu đàn bà rồi, toàn loại nhà thường, chứ kiểu xuất thân hào môn như này thì tao chưa được thử qua đâu."

Gã đã xem đoạn video kia, trong video đó, dáng vẻ quần áo xộc xệch của Tưởng Tiên Linh quyến rũ đến lạ thường, vóc dáng cực chuẩn, đúng là trời sinh dụ dỗ người khác. Gã xem xong là đã để tâm đến cô, nhưng không dám hành động bừa bãi, vì gã còn chưa rõ thái độ của Mai Bách Sinh.

Ánh mắt Mai Bách Sinh lạnh đi. Anh không thân với tên này, gã mới từ Hải Thành tới, nhà có chút tiền chút quyền, bình thường chơi với mọi người khá hào sảng, không ngờ tư tưởng lại dơ bẩn như vậy.

Anh liếc xéo sang gã, ánh mắt đang mơ màng cũng lập tức tỉnh táo lại.

"Dù cô ấy có sa cơ thế nào, cũng không phải thứ mày có thể động vào được. Giải tán đi, mấy hôm rồi tao chưa ngủ, giờ chỉ muốn về nhà đánh một giấc." Giọng điệu Mai Bách Sinh rõ ràng là không muốn dây dưa.

Gã bạn nghe vậy thì thả tay khỏi cửa xe, làm động tác đầu hàng, vẻ mặt xun xoe: "Được được được, người của mày, tao không đυ.ng, không đυ.ng."