Chương 8

Mai Bách Sinh kinh ngạc đến ngữ điệu cũng thay đổi, còn chưa kịp hỏi tại sao có chừng đó cổ phần mà lại không có tiền tiêu, Tưởng Bán Tiên đã nói tiếp.

"Ừ, nhưng tháng trước bố tôi nói trong hội đồng quản trị có người không nghe lời ông ta, nói ông ta không đủ cổ phần, kêu tôi chuyển hết cho ông ta, thế là tôi chuyển rồi."

Đây cũng là chi tiết trong truyện, nói chung Tưởng Tiên Linh trong truyện rất ngốc, bố bảo làm gì là làm nấy.

Nghe xong, Mai Bách Sinh suýt nữa nghẹn thở, một lúc sau mới cảm thán: "Cô đúng là vĩ đại thật."

Dù bây giờ tài sản của tập đoàn Tưởng thị không còn được như thời Tưởng Nguyệt Hà nắm quyền, mấy năm gần đây lại có nhiều người tài nhảy việc ra ngoài lập nghiệp, khiến quy mô thu hẹp nghiêm trọng, giá trị cổ phần cũng không còn như trước.

Nhưng dù là lạc đà gầy cũng vẫn to hơn ngựa, 30% cổ phần này ít nhất cũng phải trị giá mấy trăm tỷ, vậy mà Tưởng Bán Tiên lại giao hết cho bố mình?

Nghĩ tới những lời đồn từng nghe về nhà họ Tưởng, lại nhìn vị đại tiểu thư từng nổi danh một thời giờ đây chẳng còn dáng vẻ hào nhoáng nào, trong mắt Mai Bách Sinh đầy vẻ cảm thông.

Thử nghĩ nếu chuyện đó xảy ra với anh, chắc chắn anh sẽ phẫn uất đến cực điểm, giận bố không tin mình, giận cả nhà đối xử tệ bạc với mình.

Tuyệt đối sẽ không như Tưởng Tiên Linh trước mặt, vẫn thản nhiên ngồi ăn mì Ý sốt cà vui vẻ như thế.

Thấy Mai Bách Sinh đăm chiêu, Tưởng Bán Tiên nhanh chóng húp thêm vài đũa, lúc Mai Bách Sinh ngẩng lên lại, thấy hai má cô phồng to, trông như con hamster.

Biết là cô đói thật, Mai Bách Sinh dịu giọng: "Ăn từ từ thôi, nếu không đủ thì tôi gọi thêm."

Tưởng Bán Tiên lập tức giơ ba ngón tay, không chút khách khí nói: "Vậy thêm ba phần nữa."

Sau khi cô ăn no uống đủ, Mai Bách Sinh cũng thấy mình đã sắp xếp đâu vào đó: "Thế tôi đi trước đây, cô cứ ở đây nghỉ ngơi. Tôi sẽ cho cô cái điện thoại, rồi đưa ít tiền, không phải lo chuyện ăn uống đâu."

Tưởng Bán Tiên ôm ly nước trong tay, nheo mắt nhìn anh, cười cười: "Anh đang thu nhận tôi hay định bao nuôi tôi đấy?"

Cô ăn no rồi, sắc mặt hồng hào, làn da trắng mịn, ngũ quan thanh tú xinh xắn. Trong nhà ấm áp, lúc ăn cô đã cởi chiếc áo lông xám chuột ra, bên trong chỉ mặc áo len ôm sát. Mẹ kế chưa từng bạc đãi cô về vấn đề ăn mặc, nên dáng người cô rất chuẩn.

Nghe hai chữ "bao nuôi", ánh mắt Mai Bách Sinh bất giác dừng lại trên người cô, nhưng nhanh chóng dời đi, khẽ ho một tiếng, mặt hơi đỏ lên: "Thì... Thấy cô tội nên cho ở nhờ một thời gian thôi. Chờ cô ổn định lại thì đi làm, kiếm được tiền rồi dọn ra ngoài. Chỗ này không phải nơi nhận dân chạy nạn, không nuôi cô hoài đâu."