Chương 6

Chiêu trò rẻ tiền như vậy, không cần nghĩ cũng biết là hai người đó cố tình gài bẫy.

Sau đó vị hôn phu của Tưởng Tiên Linh đã tung đoạn clip đó lên VB rồi tuyên bố hủy hôn. Anh có lên xem thử, thấy tên đó viết đầy ác ý, gần như miêu tả cô là loại đàn bà ai cũng có thể lên giường.

Cần nói thêm một tí, vị hôn phu của Tưởng Tiên Linh là một nghệ sĩ violin có chút tiếng tăm, bề ngoài bảnh bao, trên mạng có cả đống fan vợ.

Năm đó vừa đính hôn với Tưởng Tiên Linh, đã có không ít người trên mạng chê cô không xứng với gã đó.

Giờ chuyện bung ra, trên mạng toàn là bình luận chửi rủa Tưởng Tiên Linh.

Giờ danh tiếng của cô trên mạng coi như thối hoắc, ngang ngửa với danh xưng "đệ nhất ăn chơi" của anh.

Lúc nhậu, bạn bè còn nháy mắt trêu anh, nói Tưởng Tiên Linh tuy không có đầu óc, nhưng ít ra dáng dấp xinh đẹp, người đẹp dáng chuẩn. Giờ người ta gặp nạn, giúp đỡ một chút, biết đâu cô lại hết lòng hết dạ với ân nhân.

Hơn nữa, ba của Tưởng Tiên Linh chỉ vì tức giận nhất thời mới đuổi cô đi, chờ nguôi giận rồi chắc sẽ gọi cô về. Lúc đó cô lại thành đại tiểu thư nhà họ Tưởng, tài sản vẫn rất đáng kể.

Thật ra Mai Bách Sinh chẳng mấy quan tâm đến tài sản, chỉ là hôm đó thấy vẻ mặt bơ vơ ngơ ngác của Tưởng Tiên Linh lúc tỉnh lại khiến người khác nảy sinh lòng thương xót. Cho dù anh cũng là nạn nhân, nhưng cùng bị hại thì nên đồng cảm nhau một chút.

Chỉ là bây giờ thấy Tưởng Tiên Linh ngồi bệt ven đường như chuột cống, anh bắt đầu thấy hối hận, còn chưa kịp đổi ý thì Tưởng Bán Tiên đã nhanh nhẹn túm lấy bắp chân anh.

"Được được, không thành vấn đề. Ôi chao, anh đúng là người tốt, đến chỗ ở rồi tôi nhất định thắp đèn cầu bình an cho anh, đảm bảo sau này tà ma không dám đến gần anh, tiểu quỷ cũng phải tránh xa anh."

"Không cần làm tới mức đó đâu, nhưng mà cô có thể buông tay ra được không?"

Mai Bách Sinh nghĩ Tưởng Tiên Linh nói nhảm, cố sức rút cái chân gầy nhỏ của mình ra khỏi tay cô.

Không hiểu sao, một tên đàn ông to khỏe như anh lại không thể gỡ nổi tay cô gái này.

Tưởng Bán Tiên túm chặt quần anh, đáng thương hỏi tiếp: "Cho hỏi chỗ ở có đồ ăn không? Tôi đói quá."

Khóe miệng Mai Bách Sinh giật giật: "Có có có, cô buông tay là có hết."

Vừa dứt lời, Tưởng Bán Tiên lập tức buông tay, cô đứng dậy từ dưới đất, vòng qua người anh đi thẳng đến ghế phụ trong xe thể thao, quay đầu cười tươi vẫy tay: "Mai Mai, đi thôi, mau chở tôi về nhà đi."

Mai Bách Sinh nhìn cái quần bị kéo giãn: "..."