Chương 16

Cô gái thu ngân trông rất dễ thương, thấy Tưởng Bán Tiên thì tò mò liếc nhìn kính râm và tấm bảng trên lưng cô. Trong siêu thị rất ít người, chủ yếu là người giúp việc mua đồ, hiếm khi thấy người trẻ, lại càng hiếm gặp người trẻ kỳ quái như cô.

Thế nên từ lúc cô bước vào, nhân viên siêu thị đã nhìn chằm chằm theo.

"Xem bói, chị làm cho vui à?" Cô gái thu ngân vừa cho đồ ăn vặt vào túi vừa ngọt ngào hỏi.

Tưởng Bán Tiên đối với gái đẹp luôn tử tế, mỉm cười đáp: "Ừm, làm chơi thôi, em muốn xem một quẻ không?"

Cô gái thấy thú vị, không nghĩ cô thật sự biết bói, liền đùa: "Được đó, chị xem giúp em khi nào chân mệnh thiên tử của em mới xuất hiện nha?"

Tưởng Bán Tiên tháo kính râm, mắt khẽ cong, lướt nhanh qua gương mặt tròn của cô bé, vừa xách túi vừa nói: "Tối nay về nhà, mở cái lọ đựng sao giấy hồi cấp ba em nhận được ra, rồi tìm ngôi sao màu đỏ trong đó, em sẽ biết người ấy đã sớm xuất hiện rồi."

Cô gái ngớ người: "Sao chị biết hồi cấp ba em được tặng một lọ sao giấy?"

Tưởng Bán Tiên chỉ mỉm cười không nói, lắc lắc túi trong tay: "Chị đi trước đây, có người đang chờ chị về nhà."

-

Mai Bách Sinh vẫn ngồi trên sô pha, mắt nhìn chằm chằm vào tivi, âm lượng đã vặn đến to nhất, ánh nắng ngoài trời chiếu qua cửa kính lớn rọi vào phòng, nhưng anh vẫn cảm thấy như có ai đó đang theo dõi mình.

Cảm giác này, từ sau khi anh nhận được cú điện thoại kia lại ngày càng rõ ràng hơn.

Khi Tưởng Bán Tiên mở cửa bước vào, liền thấy Mai Bách Sinh như con thỏ con hoảng sợ, nhảy bật khỏi sô pha, chạy thẳng tới trước mặt cô.

"Cô đi đâu vậy? Sao không có ở nhà? Tôi chờ cô nãy giờ luôn đó." Giọng anh mang theo chút oán trách, môi dưới còn bĩu lên.

Tưởng Bán Tiên cười hì hì, đưa tay nhéo gò má trắng nõn của Mai Bách Sinh một cái: "Ui chà, giọng điệu này cứ như vợ tôi ấy."

Bị cô chọc như vậy, cảm giác hoảng loạn trong lòng Mai Bách Sinh dịu đi phần nào. Anh nhìn Tưởng Bán Tiên đang thay giày, mở miệng nói: "Một người bạn của tôi chết rồi."

Tối qua anh tỉnh dậy, lăn qua lộn lại mãi không ngủ được. Mãi đến gần trưa mới có bạn gọi điện báo rằng một người bạn cùng chơi tối qua bị đâm ở đường Xuyên Tây, mãi đến bốn giờ sáng mới có người phát hiện, lúc đó xác đã lạnh ngắt. Mà người đó chính là người tối qua ghé vào cửa sổ xe anh nói chuyện, anh còn tận mắt thấy hắn lái xe hướng về phía đường Xuyên Tây.