Chương 15

Ánh mắt Ngô Hách Nhân né tránh, hoàn toàn không dám nói gì. Còn Tống Thiên Nhiên thì tức đến mức ngực phập phồng, đối mặt với thái độ ngang ngược của Tưởng Tiên Linh, cô ta bật cười lạnh.

"Không cần, bọn tôi nhất định sẽ sống tốt. Ngày tháng sau này sẽ càng ngày càng khấm khá, không phiền cô lo. Hách Nhân, đi thôi."

Tống Thiên Nhiên sợ mình nói tiếp sẽ bị tức đến nhồi máu cơ tim, nên dứt khoát rời khỏi. Cô ta không hề tin Tưởng Tiên Linh biết bói toán, chắc Tưởng Tiên Linh bị khùng rồi, cô ta không thèm chấp.

Tưởng Bán Tiên lại giơ tấm bảng ra chắn đường hai người: "Khoan đã, dù sao trước đây cũng là người một nhà, chị đây xem miễn phí cho em gái yêu quý một quẻ!"

Tống Thiên Nhiên nhếch mép: "Được thôi, tôi muốn xem cô có thể nói ra cái gì."

Tưởng Bán Tiên nhìn trán cô ta bị tiêm axit hyaluronic hơi quá, bấm tay một cái, ánh mắt tràn đầy thương hại, nói bằng giọng đầy bi ai: "Em gái à, ấn đường của em đen sì, gần đây sợ là sẽ gặp tai họa huyết quang."

Tai họa huyết quang?

Tống Thiên Nhiên nghe xong thì khinh bỉ hất cằm: "Tưởng Tiên Linh, cô đang nguyền rủa tôi đấy à?"

Tưởng Bán Tiên phủi phủi bụi trên áo (thật ra chẳng có), thong thả ngồi xuống lại: "Tin hay không tùy cô."

"Vậy cô nói thử xem, tai họa huyết quang của tôi là gì?" Tống Thiên Nhiên hỏi tiếp, chỉ muốn xem Tưởng Tiên Linh bịa ra được gì, chứ cô ta chẳng tin cái gọi là tai họa huyết quang.

Tưởng Tiên Linh chớp mắt, khóe môi cong lên, nhìn ánh mắt đầy chờ mong của Tống Thiên Nhiên, bật ra một câu khiến người ta tức chết:

"Tôi không nói cho cô biết."

Khi Tống Thiên Nhiên nhận ra mình bị trêu, tức đến mức kéo Hách Nhân bỏ đi. Tưởng Bán Tiên ngồi xổm dưới đất, lặng lẽ nhìn bóng lưng cô ta. Trong đôi mắt trong suốt của cô, chỉ thấy Tống Thiên Nhiên đang đi dưới ánh mặt trời nhưng lại như bị một màn đen dày đặc bao phủ. Cả Hách Nhân đi cạnh cũng lúc tối lúc sáng.

Chỉ là những thứ đó chỉ có cô nhìn thấy.

-

Bị hai người kia phá ngang, Tưởng Bán Tiên cảm thấy hôm nay chắc không kiếm được mối nào, liền dẹp bảng về nhà.

Nhưng sờ túi thấy xấp tiền Mai Bách Sinh đưa hôm qua, cô lại đổi hướng, đeo bảng đi thẳng tới siêu thị trong khu. Nhà không còn gì ăn, phải mua chút đồ ăn vặt trữ lại.

Tưởng Bán Tiên đẩy xe mua sắm chạy ào vào siêu thị, thấy bảng giá trên thực phẩm thì rơi nước mắt vì nghèo.

Không hổ là siêu thị trong khu biệt thự giữa núi, đồ ăn đắt muốn xỉu.