Chương 14

Trước kia lúc nào Tưởng Tiên Linh cũng nói năng nhẹ nhàng, chưa từng nổi giận, như một bông hoa e ấp mới nở, không chịu nổi mưa gió.

Lúc cô bị đuổi ra ngoài, thật ra Tống Thiên Nhiên từng thoáng nghĩ rằng liệu cô có biến mất khỏi thế gian ngay đêm đó hay không.

Phải nói thật là Tưởng Tiên Linh bị đuổi đi khiến Tống Thiên Nhiên rất vui, vì Tưởng Tiên Linh là người Tống Thiên Nhiên ghét nhất. Thậm chí khi nghĩ đến việc Tưởng Tiên Linh chết, cô ta còn cảm thấy hưng phấn ấy chứ.

Nhưng hiện tại Tưởng Tiên Linh như biến thành người khác. Đôi mắt cô vẫn trong veo, nhưng ánh nhìn đã thay đổi, nhìn hai người họ bằng ánh mắt mỉa mai đến cực điểm mà trước kia Tống Thiên Nhiên chưa từng thấy, cứ như thể bọn họ thật sự là súc sinh như cô vừa nói, lại còn là loại khiến người ta buồn nôn.

Cô đang khinh thường họ, dù rơi vào hoàn cảnh này, cô vẫn khinh thường họ.

Nhưng khinh thì đã sao? Tưởng Tiên Linh đã bị cô ta cướp mất vị hôn phu, trở thành đối tượng bị cộng đồng mạng mắng chửi. Cô không còn là đại tiểu thư nhà họ Tưởng nữa, chẳng còn gì cả, không cha mẹ, không gia đình.

Nghĩ thông suốt, Tống Thiên Nhiên bỗng thấy mình cũng nên rộng lượng đôi chút.

"Tưởng Tiên Linh, cô đã như vậy rồi, tôi cũng chẳng thèm chấp. Dù sao bây giờ người chiến thắng là tôi, người tay trắng là cô. Phải rồi, cô đến đây là vì biết ba mẹ Hách Nhân ở đây, định cầu xin họ tha thứ à? Xin lỗi nha, vừa rồi Hách Nhân đưa tôi đi gặp bác trai bác gái, họ rất thích tôi, còn nói cô ra nông nỗi này thì tuyệt đối không thể làm con dâu họ. Vậy nên xin lỗi nha, chị gái." Tống Thiên Nhiên nghiêng đầu tựa vào vai Ngô Hách Nhân, dáng vẻ ngọt ngào ân ái.

Tưởng Bán Tiên trợn mắt xem thường, cúi người nhặt tấm bảng dưới đất lên, dí thẳng vào mặt Ngô Hách Nhân và Tống Thiên Nhiên: "Ai mẹ nó cầu xin tha thứ? Bà đây đến đây để làm ăn! Khi chọn đàn ông mắt có thể mù, nhưng ban ngày ban mặt mà cũng mù thì chịu rồi. Mà hai người đứng ở đây lâu thế, biết làm tôi mất bao nhiêu mối làm ăn rồi không?"

Tống Thiên Nhiên nhìn hai chữ trên bảng, xem bói? Cô ta nhận ra, nhưng không hiểu. Tưởng Tiên Linh biết xem bói từ khi nào thế?

"Thế nào, hai người có muốn xem không? Xem thử tình duyên của đôi cẩu nam nữ các người, hay xem trên đầu mỗi người có bao nhiêu cái sừng? Cũng có thể xem thử ngày vui của hai người còn kéo dài được bao lâu?" Tưởng Bán Tiên rung đùi, vỗ tay lên tấm bảng, hếch cằm khıêυ khí©h nhìn hai người đang còn chưa hiểu gì kia.