Chương 12

Tưởng Bán Tiên lôi ra một túi sủi cảo đông lạnh, liếc mắt nhìn hạn sử dụng, cũng ổn, mới hết hạn hai ngày, vẫn ăn được.

Cô thả sủi cảo vào nồi nước sôi, đậy nắp lại, sau đó bưng ly nước nóng ra sân, thong thả đi dạo hai vòng trong sân. Rồi ở vài góc tường, cô dùng đá xếp thành mấy hình dáng đặc biệt, trông có vẻ tùy ý, nhưng lại chứa đầy hàm ý.

Căn nhà này là kiểu biệt thự hai tầng nhỏ xinh, không chỉ có hướng nhà tốt, mà vị trí lại nằm lưng chừng núi. Có câu "mười huyệt quý thì chín cái ở cao", nghĩa là xây nhà thì nên xây ở chỗ cao một chút. Hơn nữa nhà này đón nắng tốt, ánh sáng dồi dào. Khi chọn nhà nên tránh những nơi không có ba ánh sáng: ánh mặt trời, ánh trăng và ánh sao. Nơi không có đủ ba ánh sáng thường là vùng âm tà, phần lớn âm trạch đều là loại nhà "ba quang không chiếu" này.

Hôm qua khi Tưởng Tiên Linh mới đến đây, chỉ liếc mắt một cái là nhận ra ngay. Khi quy hoạch khu biệt thự này, chủ đầu tư ít nhiều cũng có tham khảo qua phong thủy. Toàn khu tựa lưng vào núi, mang ý ổn định vững chắc, phía trước là hồ nước nhân tạo, vừa đẹp lại mang ý nghĩa tài lộc dồi dào. Cổng chính mở hướng Đông, đón ánh mặt trời, tượng trưng cho sức sống tràn trề, người sống trong đó dễ có tâm trạng vui vẻ.

Những điều này đều là trước kia Tưởng Tiên Linh học từ Lâm Bán Tiên. Khi ông còn nổi tiếng, từng nhận không ít đơn thiết kế phong thủy cho các dự án, nói chuyện thì thao thao bất tuyệt như thần. Nghĩ đến Lâm Bán Tiên, Tưởng Tiên Linh lắc đầu, lão già đó có gì đáng để nghĩ đến chứ.

Ăn sáng xong, Tưởng Tiên Linh tìm trong thư phòng ra một tấm bìa cứng lớn, rồi dùng bút viết lên hai chữ "Xem bói" thật to. Đã đến đây rồi thì đương nhiên phải làm lại nghề cũ, nếu không sau này ngay cả cơm cũng không có mà ăn.

Trước khi ra khỏi nhà, Tưởng Tiên Linh lấy trong túi ra một chiếc kính râm gọng tròn, đeo lên rất nghiêm túc, kết hợp với tấm bảng trên tay, nếu không nhìn kỹ gương mặt xinh đẹp lộ ra nửa phần thì thật sự rất giống một bà thầy bói mù.

Cô thấy xách bảng không tiện, liền xỏ dây vào đeo sau lưng.

Cô vẫn mặc áo bông dài màu xám kia, khi đứng thẳng thì không còn giống con chuột lớn nữa. Nếu bỏ qua tấm bảng kia, nhìn từ sau lưng còn mang chút dáng vẻ nữ nhân. Chỉ tiếc là dáng đi của cô vẫn là chân vòng kiềng, lắc la lắc lư như ông cụ già.