Mai Bách Sinh hừ lạnh, đạp ga, xe thể thao rít lên rồi lao vυ"t đi.
Chờ Mai Bách Sinh đi rồi, gã vừa xun xoe đó lập tức nhổ bãi nước bọt xuống đất đầy hằn học: "Mày là cái thá gì chứ."
Xe chạy một mạch, Mai Bách Sinh cũng đã bình tĩnh lại phần nào. Trong xe quá yên tĩnh, anh định mở một bản nhạc thì thấy thời gian hiển thị trên màn hình là 02:00.
Không hiểu sao anh lại nhớ đến lời Tưởng Tiên Linh đã nói: "Hai giờ sáng mai, đừng đi đường Xuyên Tây, đổi qua đường Vĩnh Châu đi, nhớ đấy."
Ngẩng đầu nhìn về phía trước, xe sắp tới ngã tư, đang là đèn đỏ. Đi thẳng là đường Xuyên Tây, có thể về biệt thự cũ; rẽ phải là đường Vĩnh Châu, dẫn đến căn hộ thường trú của anh.
Tối qua chú hai gọi điện cho anh, dặn trưa nay về nhà ăn cơm, nên anh định về thẳng biệt thự cũ.
Lúc này đường vắng tanh, chỉ có ánh đèn đỏ rực rỡ ở ngã tư. Mai Bách Sinh nhìn đường Xuyên Tây phía trước, chẳng hiểu sao lại thấy nơi đó như bị sương mù dày đặc bao phủ.
Gần như theo bản năng, anh đánh tay lái sang làn rẽ phải, lúc hoàn hồn lại thì xe đã dừng bên đường Vĩnh Châu. Đúng lúc đó, từ phía sau, một chiếc xe thể thao màu lam rú ga lao qua ngã tư. Nhìn qua gương chiếu hậu, chính là gã bạn dơ bẩn khi nãy, chạy thẳng vào đường Xuyên Tây.
"Sao tự dưng mình lại tin lời nói nhảm của Tưởng Tiên Linh thế nhỉ?" Mai Bách Sinh lẩm bẩm.
Thôi, mai về biệt thự cũ cũng được.
...
Dính nhớp, ẩm thấp, lạnh lẽo, giống như bị nhúng vào bể nước sền sệt, không giãy ra được, không thở nổi. Cảm giác hoảng loạn như chết đuối ấy khiến người đàn ông trên giường đưa tay bóp cổ chính mình, vùng vẫy kịch liệt.
"Khụ... Khụ... Khụ..." Tiếng thở dốc nặng nề vang vọng trong căn phòng trống trải, Mai Bách Sinh bừng tỉnh từ cơn ác mộng, ánh mắt trống rỗng và mờ mịt.
Anh chống tay ngồi dậy, bật đèn trong phòng lên, chiếc chăn hoa đỏ làm gương mặt anh càng thêm trắng bệch.
Mai Bách Sinh lau mồ hôi trên trán, cơn ác mộng ban nãy quá kỳ lạ, cứ như bị cái gì đó đè lên, hoàn toàn không thể cử động.
Ra mồ hôi quá nhiều, anh xuống giường, định lấy chai nước trong tủ lạnh ra uống.
Đèn phòng khách vẫn sáng, tivi cũng đang mở mức âm lượng nhỏ. Đây là thói quen của anh, tạo cảm giác trong nhà có người, bớt trống vắng.
Mai Bách Sinh vừa uống nước vừa bước ra, mắt thoáng liếc qua màn hình tivi thì đồng tử lập tức co lại. Tivi đang chiếu hình ảnh một ngã tư đường, một chiếc xe thể thao màu đỏ rẽ phải, không lâu sau là một chiếc xe màu lam gào thét lao qua ngã tư.