Về sau việc này bị bỏ mặc, chờ Doanh Chính qua trăm tuổi, ngẫm lại tuy mình thống nhất thiên hạ nhưng cô độc cả đời, chỉ có vị kỳ nữ này xem như là bạn, thế là cũng mang theo ấn vào hoàng lăng, định làm tròn tình nghĩa với hai người họ.
Nay vật còn đây mà người đã mất, không cần giữ ấn này lại nữa.
Triệu Huyên không chút khách khí, sau khi được Doanh Chính đồng ý liền thu ấn ngọc vào Càn Khôn trong tay áo.
“Có lẽ con cháu của Ba Thanh xuất hiện, anh muốn đi xem không? Nàng ấy dù gì cũng quen biết với anh.” Cất ấn ngọc xong óc Triệu Huyên lóe tia sáng, nghĩ ra viện cớ lừa dối Doanh Chính ra địa cung.
Cái cớ này nghe đúng là hợp lý.
"Ba Thanh không có con cháu, nàng là quả phụ trinh tiết.” Doanh Chính lạnh nhạt nhìn Triệu Huyên, nhấc chân chuẩn bị trở lại hầm mộ.
Lúc này, Doanh Chính cũng nhìn ra ý đồ của Triệu Huyên.
Triệu Huyên lẽo đẽo theo sau Doanh Chính, cười híp mắt nói: "Nàng ấy không có con cháu, nhưng con cháu Vu tộc của nàng ấy xuất hiện.”
Doanh Chính phớt lờ lời của Triệu Huyên, vẫn trầm mặc đi tới trước.
Triệu Huyên trợn trắng mắt, nhướng cao chân mày nói:
“Này, anh suốt ngày ở trong mộ người chết làm cái gì, tu luyện không thể đóng cửa ở nhà, không tự mình ra ngoài thể hội thì sau này tu vi của anh khó mà tăng lên.”
Doanh Chính dừng bước, cuối cùng mở miệng vàng:
"Ta là cương thi, không cần tu tâm."
Triệu Huyên ngây ra một lúc, đảo tròng mắt, xụ mặt nghiêm túc nói hươu nói vượn:
"Ai nói, mặc kệ người, quỷ hay yêu thì tu luyện đều phải tu tâm, dù anh là cương thi cũng không ngoại lệ!"
"Thật sự?" Doanh Chính nhướng chân mày, mắt đỏ hơi dao động.
Đường tu luyện của anh không giống cương thi khác, cương thi khác là dựa vào oán khí và máu người giữ sức mạnh, còn anh thì dựa vào máu Tiên và khí do Thần Tiên truyền cho để luyện ra sức mạnh.
Nên đúng là anh không rành về việc tu luyện.
"Đương nhiên là thật, bổn Đại Tiên lừa lọc hay hại anh bao giờ chưa?” Triệu Huyên xìu mặt, nói nghiêm túc khiến Doanh Chính không thể nhìn mặt đoán sự thật.
"Được rồi!" Doanh Chính thong thả nói.
Hoàng đồ bá nghiệp đã là mây khói quá khứ, siêu thoát Tam Giới mới là mục tiêu hiện giờ của anh. Nếu có lợi cho tu hành thì đi ra một chuyến cũng không sao.
Vì tăng lên tu vi, Doanh Chính cứ như vậy bị Triệu Huyên lừa dối ra địa cung.
Hai người thu xếp sơ liền chuẩn bị rời đi địa cung. Trước khi đi, Doanh Chính dặn thị vệ trông giữ hoàng lăng, không được có sơ sẩy.
Nghe theo lệnh của Doanh Chính giống như dấu ấn khắc trong thân thể thị vệ, dù bây giờ họ đã thành cương thi vẫn bản năng hoàn toàn chấp hành.
Có bọn họ trông giữ, Doanh Chính rất là yên tâm.
Triệu Huyên mua quần áo và giày cho Doanh Chính rốt cuộc được lấy ra dùng.
Tuy rằng Doanh Chính cực kỳ không muốn mặc loại đồ này, nhưng hắn biết câu nhập gia tùy tục.
Lúc anh đi gọi điện thoại từng thấy cách ăn mặc của người khác, tuy rằng cảm thấy loại quần áo này nhìn quái dị nhưng rốt cuộc vẫn mặc vào.
“Tóc của anh quá dài, cần cắt bớt, đàn ông thời nay không để tóc dài." Triệu Huyên nhìn tóc của Doanh Chính, cô móc ra cây kéo định cắt mái tóc dài.
Doanh Chính giơ tay dài ngăn lại động tác của Triệu Huyên.
Anh sâu thẳm nhìn cô, mắt đỏ không có chút cảm xúc dao động, nhưng Triệu Huyên xem hiểu ý của anh.
Triệu Huyên nói:
“Để tóc dài như vậy đi ra ngoài người ta sẽ tưởng anh diễn kịch, đến lúc đó bị người vây xem thì đừng chờ mong tôi cứu!”