Chương 31

Mắt Triệu Huyên sâu thẳm đẩy nhẹ Doanh Chính sang một bên, cô tiến lên hai bước, chỉ hướng ấn ngọc, nghiêm túc hỏi: “Thứ này là gì?”

Doanh Chính nhìn ấn ngọc, mắt đỏ rơi vào trầm tư, giây lát sau đồng tử nở to, ồ lên:

“Trẫm biết từng gặp lửa màu xanh dương kia ở đâu rồi!”

Ấn ngọc quen thuộc mở ra ký ức xa xôi của Doanh Chính.

Triệu Huyên hơi sửng sốt: “Ngọn lửa kỳ lạ kia liên quan tới ấn ngọc?”

Doanh Chính khẽ ừ rồi im lặng, dường như rơi vào hồi ức, thật lâu sau mới mang mấy phần hoài niệm và cảm khái nói: “Một người bạn vong niên giao ấn ngọc này cho trẫm bảo quan, lửa xanh dương mà chúng ta thấy mấy ngày trước là trẫm từng gặp lúc nàng luyện đan.”

"Là ai?"

Triệu Huyên lướt qua Doanh Chính, cầm ấn ngọc lên quan sát tỉ mỉ, trong mắt tràn ngập nghi hoặc.

Ấn ngọc này nhìn liền biết không phải vật tầm thường, trong ấn khóa năng lượng cô chưa gặp bao giờ, giống tín ngưỡng nhưng khác sức mạnh tín ngưỡng nhiều.

Triệu Huyên trong một chốc không biết bên trong rốt cuộc phong ấn cái gì.

“Ba Thanh !” Khi thốt ra cái tên này thì Doanh Chính một lần nữa rơi vào trầm mặc.

Ba Thanh là một người phụ nữ mà anh vô cùng bội phục lúc còn làm vua, nàng có trí tuệ và thủ đoạn, từng giúp anh nhiều mặt, thủy ngân đan sa trong cung điện hiện giờ hay Vạn Lý Trường Thành còn tồn tại trên mảnh đất này đều có một phần công lao của nàng.

Triệu Huyên ngắm nghía ấn ngọc, mắt sáng rực nói:

“Nghe nói nàng ấy ra từ Vu tộc, không biết là thật hay giả!"

Triệu Huyên có nghe đồn về Ba Thanh, nghe đâu nàng sinh ra từ Vu tộc, khởi nguồn của Vu đến từ Tổ Vu trong truyền thuyết.

Nhưng những truyền thuyết đó quá xa xôi, dù cô là Tiên Quân trên Thiên Đình cũng không rõ ràng.

Nếu thật sự là Vu tộc thì hợp lý.

Doanh Chính xác nhận:

“Ừ, nàng ấy đúng là đến từ Vu tộc.”

Triệu Huyên nói:

“Lửa xanh dương đến từ Vu tộc, vậy đại biểu truyền thừa của Vu tộc vẫn tồn tại đến ngày nay.”

Triệu Huyên rất xa lạ với Vu, hoàn toàn mù tịt bọn họ tu hành Vu thuật như thế nào. Cô và Vu là phái hệ khác nhau, hệ thống tu luyện khác, cách biệt xa, thí dụ như năng lượng bên trong ấn ngọc này, ấn ngọc đến từ Vu tộc, vậy thứ bị phong ấn bên trong rất có thể là Vu lực của Vu tộc.

Doanh Chính cũng không xác định: "Có lẽ."

“Vậy thì tên trộm mộ kia xui thật, chọc ai không được, đi dây vào Vu.”

Lúc Triệu Huyên ở Thiên Đình đã nghe nói về sự kỳ dị của Vu, tuy không biết hiện giờ "Vu" có hung hăng tàn nhẫn như truyền thuyết xưa kia không, nhưng bộ tộc đó quả thực là cực kỳ khó chơi, khiến người khó lòng phòng bị.

Triệu Huyên bĩu môi, mặc niệm một giây cho kẻ trộm mộ bị Doanh Chính làm thịt, chắc là anh ta chọc vào Vu tộc, tiếp đó bị âm thầm hạ Vu thuật, sau khi chết cũng không thể giữ gìn linh hồn, không có cơ hội đầu thai, hoàn toàn biến mất.

Tuy Triệu Huyên không rành về Vu nhưng cô có mắt nhìn, cô lật qua lật lại ấn ngọc, chợt nhướng chân mày, trong mắt lóe tia vui sướиɠ.

Không ngờ thứ này có sức mạnh trấn áp khí vận.

Cô mới cầm ấn ngọc một lúc mà sức mạnh Hồng Hoang trong cơ thể đã bị kiềm chế một phần.

Không lẽ đây là pháp khí trấn áp khí vận của Vu tộc?

Triệu Huyên biết được công hiệu của ấn ngọc thì mặt mày hớn hở, lập tức xin Doanh Chính:

“Tặng ấn ngọc này cho ta được không?”

Cô không còn cách nào, trên đời có rất ít thứ trấn áp khí vận, trên Thiên Đình cũng không được vài cái, càng miễn bàn nhân gian.

Có thể gặp báu vật trấn áp khí vận ở chốn này quả thực là khiến người vui sướиɠ còn hơn vàng từ trên trời rớt xuống.

Doanh Chính không từ chối Triệu Huyên, thứ này là vật vô dụng với anh, để trong địa cung sẽ chỉ phủ bụi. Doanh Chính nhớ lúc Ba Thanh qua đời đã nhờ anh giao ấn ngọc này cho em trai mình, nhưng người đưa linh cữu của nàng về quê cũ nói em trai nàng đã đi ra ngoài du lịch, chẳng biết đi đâu.