Chương 30

Quan tài từ từ thành hình, đen mun sáng bóng, từng luồng hơi thở thần bí mà kỳ dị quấn quanh nó.

Triệu Huyên đúc quan tài xong, điều tức một lúc mới kêu Doanh Chính đứng bên ngoài canh gác đi vào hầm mộ, nhỏ máu luyện hóa quan tài.

Nhìn quan tài mới toanh, trong đôi mắt lạnh lùng mười nghìn năm không thay đổi của Doanh Chính lén lút lóe tia sáng hân hoan.

“Luyện hóa như thế nào?” Doanh Chính nói chuyện vẫn rất chậm, nhưng trong giọng nói lại mang theo mấy phần sốt ruột.

Triệu Huyên chỉ dẫn:

“Nhỏ máu của anh lên quan tài, dùng hồn hỏa luyện hóa rồi thu nó vào thần thức, từ từ nuôi dưỡng là được.”

Doanh Chính là cương thi, không có đan hỏa hoặc là dương hỏa, cho nên chỉ có thể dùng hồn hỏa để luyện, may mà anh ta có hồn phách cường đại, hồn hỏa cũng không yếu, nếu không thì hơi khó giải quyết.

Doanh Chính nghe vậy, lập tức thả ra hồn hỏa luyện hóa âm quan, một lát sau, lại khống chế thần thức thu nó vào.

Làm xong Doanh Chính quay đầu chân thành nói với Triệu Huyên:

"Cảm ơn."

Doanh Chính không phải loại người không biết điều, anh thật sự cảm kích Triệu Tiên Quân bỗng dưng xuất hiện trong hầm mộ của mình, nếu không có cô cung cấp máu Tiên, luôn nhắc nhở trong lúc tu luyện thì e rằng anh đã sớm không thể kiểm soát lệ khí trong người, sa đọa thành cương thi bình thường.

Thành cương thi nhiều năm như vậy, Doanh Chính đã nhận ra sự khác biệt giữa mình và đám thị vệ bên ngoài hầm mộ.

"Cảm tạ cái gì, hai ta là mối quan hệ gì chứ!” Triệu Huyên nhướng chân mày, không cho là đúng.

Cô và anh vốn là cùng có lợi, khó mà tính rõ là ai giúp ai.

Mỗi lần Triệu Huyên đến hoàng lăng, thế đế hoàng của anh sẽ lẫn vào vận thế của cô, tạm suy yếu vận thế bá đạo để cô thoải mái dạo chơi trong thế gian, không cần e ngại sẽ ảnh hưởng đến người phàm, thích chơi gì thì chơi.

Nên Triệu Huyên mới luôn muốn lôi Doanh Chính ra hoàng lăng, có máy trấn áp hình người này để đó không dùng thì tiếc.

Được rồi, Doanh Chính không biết có vị Đại Tiên vô lương định bắt cóc mình.

“Tôi có thể tham quan địa cung của anh không? Đến nhiều lần như vậy mà chưa đi dạo bao giờ.” Triệu Huyên nhướng mày, mắt sáng lấp lánh.

Doanh Chính ít nói, hơi khó dụ anh ra địa cung, thừa dịp hiện tại tâm trạng của anh đang tốt thì nhanh chóng kiếm đề tài, đợi qua rồi là anh lại trở về làm thanh niên nghiêm túc.

“Được, cô đi đi.” Doanh Chính cảm thấy mình nên báo đáp Triệu Tiên Quân, nên không thể nào từ chối việc nhỏ như cô muốn tham quan địa cung.

Triệu Huyên được nước lấn tới:

“Tôi không quen địa cung của anh, hãy dẫn đường cho tôi đi.”

“. . . ừm.” Mặt Doanh Chính đơ một lúc lâu mới lên tiếng.

Thôi kệ, nể tình nàng mấy lần bôn ba vì trẫm, chiêu đãi nàng như khách một lần vậy.

Triệu Huyên hơi mím môi son, mắt lóe tia sáng gian xảo. Tuyệt, bước bắt cóc đầu tiên đã thành công, không ngừng cố gắng.

Địa cung chiếm diện tích đất rất rộng, các góc cung điện bày đặt nhiều thứ Triệu Huyên không biết tên, tất cả đều là báu vật bị vùi vào lòng đất cùng Doanh Chính.

Bởi vì bị chôn quá lâu nên tất cả phủ bụi, mất đi dáng vẻ vốn có.

Doanh Chính cất bước chân vững chắc cùng Triệu Huyên đi dạo trong địa cung, dù anh đã là cương thi nhưng thân hình thẳng tắp vẫn toát ra vẻ ngạo nghễ, bá khí.

Triệu Huyên kiếm đề tài, chỉ hướng một dụng cụ đặt trong huyệt nào đó, hỏi:

“Đó là cái gì?”

Doanh Chính đáp: "Không biết."

Trong địa cung có nhiều đồ vật như vậy, sao anh nhận biết hết được?

Đi dạo một vòng, Doanh Chính dần dần mất đi kiên nhẫn.

Anh nhìn vị Đại Tiên không ngừng huyên thuyên hỏi đủ thứ bên cạnh mình, mắt đỏ máu run nhẹ, cảm thấy Thần Tiên không thần bí như đã nghĩ.

Trước kia hai người giao tiếp không nhiều, Doanh Chính không nhìn ra vị Triệu Tiên Quân này nói nhiều đến thế.

Triệu Huyên không biết thuật đọc ý nghĩ, cô hoàn toàn không biết Doanh Chính đã mất kiên nhẫn, lúc này cô đang nói bóng nói gió chuẩn bị đổi đề tài dụ dỗ anh ra địa cung với mình.

Bất đắc dĩ Doanh Chính quá trầm mặc, Triệu Huyên lèm bèm cả buổi cũng chưa tìm ra cái cớ nào hay!

Triệu Huyên không phải người có kiên nhẫn, nếu không tìm được viện cớ, cô định nói thẳng ra luôn, cô không tin bằng vào tài ăn nói rèn luyện ở thế gian mà không thuyết phục được một cương thi kiệm lời.

Nào ngờ Triệu Huyên quay đầu lại thấy trên cái kệ bên cạnh Doanh Chính đặt một ấn ngọc, nó nhỏ xinh tỏa vầng sáng vàng mông lung, trên tay cầm không điêu khắc động vật bình thường mà là Ác Ma hình người với sắc thái kỳ dị mà cô chưa gặp bao giờ.