Chương 27: Ấm ấm ức ức

Buổi sáng, khi thí nghiệm kết thúc, Lạc Duy đi theo Eren trở về lâu đài. Các tân binh cũng đã huấn luyện xong, lúc này đang dùng bữa tại nhà ăn. Đồ ăn của đoàn Trinh Sát tốt hơn đoàn huấn luyện rất nhiều. Không chỉ tươi ngon hơn, gần như mỗi bữa đều có thịt quý. Mặc dù không nhiều lắm, nhưng trong thời đại vật chất thiếu thốn này đã được coi là rất phong phú rồi.

Sasha vừa ăn thịt vừa thỏa mãn lẩm bẩm: “Ưm… lại là thịt… Gia nhập Trinh Sát đoàn thật sự là quá tốt… Nhăm…”

“Sasha, đừng nói chuyện khi đang ăn.” Connie ghét bỏ nói.

Đội của Levi chiếm riêng một bàn ăn. Lạc Duy không hiểu, thấy Eren ngồi ở một bàn khác, liền kéo hắn: “Eren, bên kia kìa.”

Levi liếc mắt một cái: “Yên lặng.”

Lạc Duy lập tức không dám nói thêm lời nào.

Không biết có phải vì binh trưởng Levi có đặc quyền hay không, đồ ăn của đội Levi phong phú hơn các binh lính khác. Cụ thể là miếng thịt hun khói cũng dày hơn. Nhưng đối với Lạc Duy thì cũng như nhau. Cậu không ăn thịt, liền gắp thịt cho Eren ngồi bên cạnh ăn.

Levi nhìn hành động của Lạc Duy, nhíu mày.

Buổi chiều vẫn tiếp tục cùng Eren làm thí nghiệm người khổng lồ. Lần này Hange đã rút kinh nghiệm, mang theo rất nhiều trái cây, bánh kem hoặc bánh quy từ thành trấn. Mỗi khi thí nghiệm đi quá giới hạn, thấy Lạc Duy phồng má lên, cô lại đưa cho cậu một miếng trái cây hoặc bánh kem. Và Lạc Duy liền không chút do dự bị mua chuộc.

Ăn no nê, cậu bất giác gục xuống bàn ngủ thϊếp đi, trên tay vẫn còn cầm nửa quả táo. Levi quay đầu lại thấy dáng vẻ của cậu nhóc, xoa xoa giữa hai lông mày: “Thằng nhóc này rốt cuộc bao nhiêu tuổi rồi? Đưa cậu ta vào kế hoạch có vấn đề gì không?”

“Không vấn đề, không vấn đề đâu.” Hange mỉm cười giúp Lạc Duy lau vụn bánh kem trên khóe miệng: “Ít nhất chúng ta có thể tin tưởng đứa trẻ này.”

Levi gật đầu: “Quả thật.”

Nhìn chỉ số IQ của cậu, hoàn toàn không cần lo lắng cậu là gián điệp được phái tới.

Với nếp sinh hoạt ngày thường của Lạc Duy, ăn no ngủ kỹ chắc chắn sẽ ngủ đến trời tối. Nhưng đột nhiên phát hiện có hơi thở lạ lẫm đến gần, cậu lập tức tỉnh lại. Đồng tử chưa tụ lại, ý thức còn mơ hồ, bản năng đã bóp lấy cổ họng của người tiếp cận.

“Oa a...!”

“Lạc Duy!”

Tay bị giữ lại. Lạc Duy chớp chớp mắt, phát hiện người trên đầu là binh trưởng Levi, nghi hoặc nghiêng đầu: “Ừm?”

Ngồi dậy, thấy dưới chân mình có một người đang nằm bò, là trợ lý của Hange. “Khụ khụ…” Tên trợ lý kia ôm cổ ho khan, nói với Lạc Duy: “Tôi chỉ là muốn gọi cậu dậy… Khụ…”

“Ồ.” Lạc Duy vẫn chưa hiểu rõ tình huống, ngoan ngoãn trả lời: “Tôi dậy rồi.”

“Phù!” Eren che ngực thở phào nhẹ nhõm, thấy tay Lạc Duy vẫn đang bị binh trưởng bóp, nhanh chóng chạy lên, lo lắng và cẩn thận nắm lấy tay Lạc Duy: “Cái, cái đó, binh trưởng, tay… Lạc Duy tỉnh rồi…”

Tay Lạc Duy nhỏ nhắn mềm mại, bị binh trưởng bóp như vậy, Eren rất lo lắng sẽ vô ý bị binh trưởng làm gãy.

Levi lạnh lùng liếc hắn một cái, buông tay ra, quay người, không nhịn được lại xoa thái dương.

Có chút đau đầu!

Lạc Duy ăn no ngủ kỹ lại một lần nữa nhìn thấy các bạn ở nhà ăn. Cả ngày huấn luyện, mọi người đã mệt mỏi đến cực độ, yếu ớt ăn bữa tối, ngay cả Sasha cũng không còn sức để làm loạn. So ra thì khuôn mặt nhỏ hồng hào của Lạc Duy thật sự làm người ta rất muốn nhéo một cái.

Eren buổi chiều ăn quá nhiều, bụng vẫn còn no, chỉ ăn nửa cái bánh mì, uống một chén canh nấm nhỏ là no rồi. Thịt hun khói vẫn không ăn, Lạc Duy gắp cho Eren.

“Hừm?” Levi nheo mắt, nhìn chằm chằm Lạc Duy: “Này, nhóc, tự mình ăn đi.”

Binh trưởng Levi là cấp chỉ huy cao nhất ở đây. Y vừa mở miệng, tất cả mọi người không dám nói gì nữa, nhà ăn trong nháy mắt yên tĩnh. Eren ngẩn ra, mới phản ứng lại binh trưởng Levi đang nói chuyện với Lạc Duy, nhanh chóng trả lời: “Cái đó, binh trưởng…”

“Câm miệng, Eren.” Ánh mắt sắc bén của Levi ghim thẳng vào Lạc Duy: “Lính không có quyền kén ăn, nhóc con, tự mình ăn đi.”

Binh lính vận động rất nhiều, cần lượng nhiệt lớn. Tài nguyên của nhân loại được ưu tiên cung cấp cho binh lính, chính là để binh lính có đủ sức mạnh chiến đấu với người khổng lồ. Trong tình huống như vậy, Levi làm sao có thể chịu đựng một thằng nhóc kén ăn và lãng phí ngay dưới mắt mình.

Lạc Duy lại một lần nữa cảm nhận được sự nguy hiểm từ binh trưởng Levi, rụt rè trốn ra phía sau Eren. Levi hừ lạnh một tiếng: “Eren, trả thịt lại cho cậu ta.”

“Vâng, vâng…” Eren căn bản không dám phản kháng.

“Còn cậu, nhóc con.” Levi vung tay, một cái nĩa trực tiếp cắm vào tấm ván gỗ trước bàn của Lạc Duy: “Mau ngoan ngoãn ăn miếng thịt này cho tôi!”

Lạc Duy rụt vai lại, thò ra nửa khuôn mặt từ sau lưng Eren: “Tôi không ăn thịt.”

“Đây là mệnh lệnh!”

“Hức…” Trời, đáng sợ quá!

Thấy hốc mắt Lạc Duy rưng rưng, bị bắt nạt đến đáng thương tội nghiệp. Jean không thể chịu nổi, đứng lên: “Này, Lạc Duy không thích, đừng ép cậu ấy!”

Levi liếc hắn một cái: “Cậu muốn giúp nhóc ta hay muốn hại nhóc ta?”

“Cái gì?”

“Nhóc ấy cùng tuổi với mấy người à? Ngươi xem vóc dáng cậu ta có giống 15 tuổi không? Cơ thể yếu ớt như vậy, có thể chiến đấu được bao lâu? Các người còn muốn tiếp tục dung túng cho cậu ta kén ăn sao?” Levi nhướng mày: “Đây là tình bạn của mấy người ư?”

“…Này!” Jean không nói nên lời.

Kỳ thực mọi người đều biết Lạc Duy kén ăn như vậy là không tốt, ăn chay hoàn toàn không thể cung cấp đủ năng lượng cho một người lính. Lạc Duy gầy yếu như vậy có lẽ chính là bởi nguyên nhân này. Nhưng vì Lạc Duy thế nào cũng không chịu ăn thịt, dần dần mọi người cũng quen.

Các tân binh đều giữ im lặng. Levi hài lòng quay sang Lạc Duy, ánh mắt sắc bén như dao: “Nhóc con, ăn nó cho tôi!”

“Hu…” Nước mắt đã muốn rơi xuống. Lạc Duy cầm lấy cái nĩa nhỏ, dưới ánh mắt của binh trưởng Levi, căn bản không dám chạy trốn. Cuối cùng, cậu hít mũi, gắp một miếng thịt hun khói nhỏ, cẩn thận ăn vào miệng.

Thịt hun khói rất tươi, mặc dù là thịt lợn yếu ớt, nhưng lại ngon bất ngờ. Hơn nữa, sau khi ăn vào cơ thể, đợi một lúc, cậu cũng không cảm thấy có ảnh hưởng xấu gì.

Cố nhịn 5 năm không ăn thịt, ngày nào cũng đói bụng.

Liều mạng bắt giữ người khổng lồ ngon miệng, nhưng thực ra lại khó ăn như thịt thối.

Vì bắt được người khổng lồ ngon miệng, bỏ rơi bạn bè quan trọng.

Mỗi chuyện đều là những chuyện rất ấm ức. Vốn dĩ những chuyện này đã đè nặng trong lòng Lạc Duy, cậu đã rất khổ sở. Giờ lại bị binh trưởng Levi mắng một cách hung ác, Lạc Duy cầm lấy cái nĩa nhỏ, nức nở.

Nhưng thịt thật sự rất ngon, con thú nhỏ đã 5 năm không ăn thịt không thể dừng lại được.

Thời đại này tài nguyên cạn kiệt, việc được ăn thịt không hề là bị bắt nạt, tuyệt đối không phải là tra tấn! Mặc dù mọi người đều hiểu đạo lý này, nhưng nhìn Lạc Duy khóc nức nở, dưới sự ép buộc lạnh lùng vô tình của binh trưởng Levi, ăn từng miếng thịt nhỏ mà mình không hề thích, dáng vẻ thê thảm vô cùng, khiến những người đứng ngoài cũng cảm thấy mình là đồng phạm tà ác.

Historia không đành lòng muốn đứng dậy: “Binh trưởng, xin hãy để tôi…”

Jean giữ vai cô lại, cúi đầu cố gắng phớt lờ tiếng nức nở đáng thương: “Đây là vì tốt cho cậu ấy, không thể để cậu ấy kén ăn nữa.”

Họ đứng khá xa, chỉ nghe thấy tiếng khóc của Lạc Duy thì còn đỡ. Eren ngồi bên cạnh mới là người đau khổ. Lạc Duy ngay bên cạnh cậu, lông mi dính nước mắt, trên mặt đầy vẻ ấm ức, cái miệng nhỏ nuốt xuống một miếng thịt, sau đó khẽ nức nở một tiếng. Mỗi tiếng đều khiến Eren chính trực chịu đựng sự dằn vặt của lương tâm.

Làm sao hắn có thể thờ ơ trước nỗi đau của bạn mình?

Eren nhắm mắt, cắn răng một cái, giật lấy đĩa của Lạc Duy, đổ hết phần thịt còn lại vào miệng.

“…” Lạc Duy cầm cái nĩa nhỏ, ngơ ngác nhìn Eren, nước mắt trong hốc mắt muốn rơi mà không xuống.

Eren làm vẻ thề sống thề chết: “Binh trưởng, xin đừng bắt nạt Lạc Duy!”