Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

[Attack On Titan] Thế Giới Siêu Nhàm Chán

Chương 25: Này không hiện thực

« Chương TrướcChương Tiếp »
Bởi vì thân phận người khổng lồ nữ bị vạch trần là Annie, tân binh khóa 104, Điều Tra binh đoàn nghi ngờ liệu có đồng phạm của cô ta trong số các tân binh cùng khóa hay không. Trước khi xác nhận, tất cả tân binh khóa 104 đều bị giám sát. Trong quỹ đạo ban đầu, Mikasa và Levi cùng nhau cứu Eren, Armin là người đầu tiên phát hiện thân phận của Annie và báo cáo với đoàn trưởng, giúp hai người họ thoát khỏi hiềm nghi. Nhưng bởi vì hiện tại Annie bị Lạc Duy bắt giữ, cho nên ngoại trừ Lạc Duy và Eren, tất cả các tân binh khóa 104 đều thuộc diện nghi ngờ.

Annie bị giam trong ngục ngầm tổng bộ Điều Tra binh đoàn, Eren bị Levi trông giữ tại một lâu đài bỏ hoang xa thị trấn, hai người kia hẳn là mục tiêu mà đồng bọn người khổng lồ sẽ nhắm đến. Vốn dĩ nên để nhóm tân binh khóa 104 tránh xa Eren, cơ mà hiện tại có con át chủ bài Lạc Duy ở đây, Erwin dứt khoát giao toàn bộ tân binh khóa 104 cho Levi và Hange cùng nhau trông giữ.

Đương nhiên, các tân binh không hề biết những điều này, Erwin giữ họ lại với lý do phần lớn chỉ huy bị thương hoặc hy sinh trong cuộc trinh sát ngoài tường vừa rồi, nhân lực Điều Tra binh đoàn không đủ, cho nên tạm thời giữ họ lại đội Levi, tiện thể cùng Eren huấn luyện.

Vốn dĩ các tân binh nên tiến hành huấn luyện trước, cuộc trinh sát ngoài tường lần này đối với họ mà nói quá nhanh, không có thương vong tuyệt đối là vận may tốt mà thôi, cho nên mọi người không chút nghi ngờ, nghiêm túc quét dọn lâu đài để ở lại.

Bởi vì là tân binh, công việc vặt phần lớn giao cho họ, sáng hôm sau khi chuẩn bị bữa sáng, Connie và Ymir đi kho hàng lấy đồ ăn, thấy mấy chiếc bánh mì rơi trên sàn, vì thế đã xảy ra tranh chấp.

“Này, Sasha, sao cậu lại trộm bánh mì hả! Đây là Điều Tra binh đoàn đó, cậu muốn ch·ết sao!”

Sasha lớn tiếng phản bác: “Tớ mới không làm điều đấy đâu, tối qua tớ ngủ một giấc đến sáng.”

“Ừ ừ.” Historia gật đầu: “Tối qua tớ không nghe thấy tiếng Sasha rời giường…”

“Historia, cậu đừng giúp cậu ấy nữa.” Ymir một tay ôm lấy Historia: “Ngoài cậu ấy ra thì còn ai làm nữa chứ?”

Sasha vẻ mặt oan ức: “Chắc chắn là Lạc Duy rồi! Ngoài tớ ra chỉ có cậu ấy!”

“Này này, sáng sớm tinh mơ các cậu cãi nhau gì vậy hả?” Jean cùng Reiner và Bertolt cùng nhau đi vào phòng ăn: “Bữa sáng chuẩn bị xong chưa? Lát nữa còn phải huấn luyện đấy!”

“Jean, Sasha tối qua lại đi trộm bánh mì.”

“Connie, tớ không có!” Sasha kêu to: “Chắc chắn là Lạc Duy, Lạc Duy làm!”

“Đừng nói đùa, chân tay Lạc Duy đều bị thương cả.” Jean nhíu mày, về một phương diện nào đó mà nói hắn rất bênh vực bạn bè: “Cậu định nói Lạc Duy kéo thân thể bị thương, vòng qua hơn nửa lâu đài đi trộm bánh mì sao? Sasha, làm thì phải nhận!”

“Hu…” Sasha oan ức đến muốn khóc: “Rõ ràng không phải tớ mà……”

“Chào buổi sáng mọi người.” Eren cũng dậy rất sớm vui vẻ bước vào chào mọi người, nhìn thấy bộ dạng dường như đang tranh chấp, ngẩn người: “Sao vậy?”

“Là Sasha!” Connie tố cáo Sasha: “Trộm bánh mì còn không nhận.”

Eren vỗ trán: “A, Sasha cậu thật là… Đây là Điều Tra binh đoàn đó.”

Bởi vì phẩm hạnh không tốt, căn bản không ai tin lời cô ấy nói.

Auruo ngáp một cái bước vào, hỏi: “Này này, các tân binh, sáng sớm cãi nhau gì vậy?”

“Không, không có gì.” Mọi người có ý tránh né đồng loạt lắc đầu, Eren gượng cười: “Chúng tôi đang phân chia bữa sáng, sắp xong rồi.” Họ mắng Sasha là một chuyện, nhưng trong lòng vẫn sẽ giúp cô ấy che giấu.

“Thế à? Vậy nhanh lên, lát nữa còn phải đi tuần tra quanh khu vực.” Auruo không hứng thú với các tân binh, xoay người rời đi.

Mọi người thở phào nhẹ nhõm, cũng lười tranh cãi nữa, cùng nhau hợp tác dọn bữa sáng lên.

Bữa sáng là bánh mì, canh nấm và một miếng thịt chân giò hun khói rất dày, bếp đã nấu xong, các tân binh chia ra đặt lên khay. Sasha vừa chia vừa nhìn miếng thịt chân giò hun khói chảy nước miếng, bộ dạng này thật sự rất khó khiến người ta không nghi ngờ cô, nhưng mà mọi người đều quen rồi, cũng không còn sức lực mắng cô nữa.

Armin và Mikasa cũng vào giúp, rất nhanh bữa sáng đã được chia xong, Jean bưng khay phần của Lạc Duy chuẩn bị mang qua, cửa phòng ăn mở ra, Lạc Duy bước vào, vừa dụi mắt vừa kêu: “Chào buổi sáng, Jean, tớ đói bụng rồi.”

Tuy rằng tối qua ăn no, nhưng mà cậu tiêu hóa rất nhanh.

“Lạc Duy? Sao cậu lại đến đây?” Mọi người kinh hãi vây quanh cậu: “Vết thương ở miệng thế nào rồi?”

Cúi đầu xuống, liền nhìn thấy đôi chân nhỏ không đi giày của Lạc Duy, băng vải đã bẩn, cũng có chút lỏng ra, mọi người lộ vẻ bất đắc dĩ lại lo lắng.

“Đồ ngốc, rõ ràng chân đang bị thương, cậu đến đây làm gì?” Jean vừa lo lắng vừa tức giận mắng.

“Jean, tớ đói bụng.” Lạc Duy không hề có ý thức của người bệnh, cậu ở binh đoàn huấn luyện chưa từng bị thương, quen mỗi ngày buổi sáng cùng mọi người ăn cơm ở phòng ăn, cũng không cảm thấy có gì khác biệt.

“A a a, Lạc Duy!” Historia lo lắng đến muốn khóc: “Mau ngồi xuống mau ngồi xuống, tớ thay băng cho cậu!”

“Không cần.” Lạc Duy không để ý ngồi xuống: “Tối qua binh trưởng Levi giúp tớ thay rồi.”

“…!!”

“Cái… Cái gì…!” Jean ngẩn người, một giọt mồ hôi lạnh chảy xuống mặt, sau đó hắn mang vẻ mặt hoảng sợ túm lấy vai Lạc Duy: “Nói rõ ràng, tên Levi đó đã làm gì cậu?”

Nhờ phúc ngày đó Levi cuồng bạo đánh Eren, thành công khiến nhóm tân binh khóa 104 có ấn tượng trực quan về y. Căn bản không thể tưởng tượng y sẽ dịu dàng giúp Lạc Duy thay băng, khả năng y nổi giận đánh cậu một trận còn cao hơn. Chẳng qua với sự thiếu thường thức của Lạc Duy, nói không chừng bị bắt nạt còn không biết, không khỏi khiến Jean lo lắng.

So với các đồng đội, Eren quen thuộc với binh trưởng Levi hơn, biết y không phải loại người lạnh lùng tàn bạo như Mikasa tưởng tượng, nhưng cũng tuyệt đối không hề dịu dàng săn sóc. Giống như Jean, hắn cảm thấy khả năng Lạc Duy chọc giận binh trưởng còn cao hơn nữa.

Dù sao cũng không ai tin binh trưởng Levi sẽ dịu dàng thân thiết giúp Lạc Duy thay băng, chuyện này tuyệt đối không phải thực tế!

“Lạc Duy.” Sasha có điểm chú ý khác với mọi người, nhân cơ hội chen vào, rưng rưng túm lấy Lạc Duy hỏi: “Lạc Duy, tối qua cậu có lẻn vào kho hàng trộm bánh mì không?”

Lạc Duy gật đầu: “Có á.”

“…Thật…Thật sự là cậu?” Connie vẻ mặt không thể tin nổi: “Tớ nói này, cậu không phải đang bị thương sao?”

“Ha, tớ đã bảo rồi mà, chắc chắn là Lạc Duy!” Sasha là người không để bụng, được minh oan cô rất vui vẻ.

“Ôi, xin lỗi cậu, oan uổng cậu rồi Sasha…” Connie xin lỗi, nhưng bị câu nói tiếp theo của Sasha làm tức giận đến suýt nhảy dựng lên.

“Tớ định tối nay đi.”

“Sasha!”

“Xin lỗi, Sasha.” Jean cũng xin lỗi Sasha, sau đó gân xanh nổi lên dùng sức xoa rối tóc Lạc Duy: “Còn cậu nữa, ngoan ngoãn về phòng nghỉ ngơi cho tớ. Đây là Điều Tra binh đoàn, thế mà cậu còn dám trộm bánh mì, muốn ch·ết sao?”

“Tớ đói bụng mà!” Lạc Duy sờ sờ bụng: “Sau đó bị binh trưởng Levi bắt được, anh ấy mời tớ ăn cơm, còn giúp tớ thay băng.”

Hoàn toàn không đáng sợ như trong tưởng tượng. Nếu binh trưởng Levi không đáng sợ, gia nhập đội Levi cũng không có gì sợ, Lạc Duy vốn dĩ không quá thích động não, người khác sắp xếp cho thì tốt.

“Trời ơi!” Eren che mặt. Lạc Duy vậy mà ăn vụng bị binh trưởng Levi bắt tại trận, chỉ tưởng tượng cảnh tượng đó thôi đã thấy tận thế đến rồi: “Lạc Duy, cậu thế mà còn sống!”

Connie nhìn nhìn cánh tay Lạc Duy quấn băng vải, mặt mang mồ hôi lạnh: “Tớ cảm thấy…Có lẽ chỉ là hoãn lại tử hình, nói không chừng đợi Lạc Duy khỏi hẳn thì…” Cậu ta làm động tác cắt ngang cổ.

Lạc Duy xem không hiểu, nghi hoặc bắt chước cậu ta cắt một cái vào cổ mình: “Đây là cái gì?”

Jean nhỏ giọng mắng: “Đừng động vào cái đó, Lạc Duy sau này không được trộm bánh mì nữa nghe chưa.”

Mọi người đang ồn ào quan tâm Lạc Duy, Levi dẫn thuộc hạ đẩy cửa bước vào. Phòng ăn lập tức im phăng phắc, mọi người nhanh chóng tản ra, làm ra vẻ bận rộn siêng năng làm việc. Lạc Duy đương nhiên không có ý thức này, thấy mọi người tản ra, liền quay lại bàn ăn. Đồ ăn đã được chia xong, cậu cầm lấy nĩa nhỏ trực tiếp ăn.

Levi cũng không định chào hỏi đám nhóc này, dẫn thuộc hạ vào ăn cơm, nhìn thấy Lạc Duy ngồi trên ghế, nhíu mày, ánh mắt sắc bén quét về phía chân cậu.

Thằng nhóc lại để chân trần chạy ra, còn làm bẩn băng vải!

Tuy rằng không quay đầu lại, nhưng bản năng dã thú khiến Lạc Duy rùng mình, không tự giác rụt chân lại.

“Binh trưởng?” Petra khó hiểu.

“Không có gì.” Levi thu lại ánh mắt.

Khi ăn cơm, Levi phát hiện ánh mắt các tân binh luôn thỉnh thoảng liếc về phía y, sau đó liếc về phía Lạc Duy, trong mắt mang theo lo lắng, như đang xác nhận điều gì đó. Lạnh lùng dùng ánh mắt liếc trả, khiến các tân binh sợ hãi không dám ngẩng đầu nữa, vừa vặn thoáng thấy Lạc Duy xoa xoa chân đang sưng tấy, rồi gắp thịt sang khay của Sasha.

Ăn xong bữa sáng nhanh gọn, đến lượt đội tuần tra đi tuần, Elder, Auruo và Petra dẫn các tân binh đến khu rừng tiến hành huấn luyện cơ động ba chiều. Lạc Duy bị thương không cần huấn luyện, nhưng cậu không muốn một mình ngốc trong phòng, nhất quyết đòi đi theo, vừa vặn Hange đến tìm Eren tiến hành thí nghiệm, cũng tiện thể mang theo Lạc Duy mà cô rất hứng thú.

Ánh mắt Hange nhìn Lạc Duy rất kỳ dị, Jean luôn cảm thấy cô dường như muốn gây bất lợi cho Lạc Duy, tỷ như cắt miếng nghiên cứu gì đó. “Eren, giao Lạc Duy cho cậu, đừng để cậu ấy xảy ra chuyện gì.”

“Tớ biết rồi.” Eren bế Lạc Duy lên, tránh ánh mắt Hange: “Đội trưởng Hange, xin đừng nhìn Lạc Duy như vậy.” Ánh mắt đội trưởng Hange nhìn Lạc Duy giống hệt như khi nhìn người khổng lồ, khiến Eren kinh hồn bạt vía.

Bởi vì lực tấn công của Hange không tính là mạnh, Lạc Duy không cảm nhận được nguy hiểm từ cô, lúc này từ trên vai Eren tò mò nhìn về phía cô.

Hange vẫy tay: “Chào nhóc Lạc Duy, có muốn chơi cùng tôi không?”

Mắt Lạc Duy sáng lên: “Chơi?”

“Đúng đúng đúng.” Kính mắt Hange lóe lên, phát ra tiếng thở dốc phấn khích: “Tỷ như bắt mấy người khổng lồ về chơi, chúng ta có thể cùng nhau cắt chúng ra…”

Levi nhíu mày: “Câm miệng, Hange.”
« Chương TrướcChương Tiếp »