Chương 23: Mọi người còn sống ?!

Toàn bộ đội hình trung tâʍ ɦộ tống xe ngựa thuận lợi rời khỏi khu rừng đại thụ, những người khổng lồ quanh khu rừng đã bị đội lính cánh trái và cánh phải (tả - hữu) tiêu diệt sạch sẽ, thi thể những lính tử nạn cũng được thu thập vào xe ngựa.

Mọi người nhìn thấy đoàn trưởng Erwin đi ra, tất cả binh lính đều nghiêm chỉnh hành lễ. Tuy rằng ban đầu bị che giấu chân tướng, nhưng nhìn thấy người khổng lồ nữ tiến vào rừng rậm, trong rừng rậm phát ra tiếng nổ lớn, hiển nhiên đã diễn ra một trận chiến kịch liệt. Mà hiện tại, đội hình trung tâm ra ngoài với vẻ mặt phấn chấn, đại đa số mọi người đều đoán được chuyện gì đã xảy ra.

Bắt giữ thành công người khổng lồ nữ, nhân loại hướng đến chân tướng về người khổng lồ lại tiến thêm một bước, sự hy sinh của các đồng đội… cuối cùng cũng không vô ích!

“Nghe nói là đội Levi bắt được!”

“Không hổ là đội Levi!”

“Chắc chắn là binh trưởng bắt được rồi!”

Nghe những lời bàn tán hưng phấn thoảng qua của các tiền bối, Bertolt mang vẻ mặt lo lắng hỏi Armin: “Này, Armin, rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra vậy? Đoàn trưởng và mọi người đã làm gì trong rừng rậm?”

Armin là người được công nhận có đầu óc nhanh nhạy nhất trong khóa huấn luyện tinh binh 104, mọi người có vấn đề đều quen tìm cậu ta.

“Nếu tớ đoán không sai thì, hẳn là chuyện bắt giữ người khổng lồ nữ, hơn nữa……” Armin nhìn về phía vẻ mặt phấn chấn của các tiền bối, khẳng định nói: “Hơn nữa, còn là chuyện đã bắt giữ nó thành công.”

Reiner và Bertolt nhìn nhau, sau đó Reiner gãi đầu, vẻ mặt sùng bái: “Không thể nào, đó chính là người khổng lồ nữ có trí tuệ mà, chúng ta trước đây cũng gặp rồi, hoàn toàn không có cách nào đối phó nó. Không biết các tiền bối Điều Tra binh đoàn đã bắt được cô ta như thế nào nhỉ, họ quá mạnh rồi đấy?”

“Không biết.” Armin lắc đầu: “Điều Tra binh đoàn chiến đấu với người khổng lồ nhiều năm như vậy, chắc chắn có phương pháp đối phó người khổng lồ, hơn nữa, còn có binh trưởng Levi, người mạnh nhất nhân loại ở đó.”

“Sao cũng được, có ai thấy Lạc Duy không?” Jean từ nơi khác trở về, nhìn quanh. Vừa rồi hắn hỏi Connie và Mikasa ở cánh trái, cũng không ai thấy Lạc Duy,hiện tại hắn vô cùng lo lắng, Điều Tra binh đoàn sắp rút lui, nếu vẫn chưa tìm được Lạc Duy, tên nhóc đó thật sự sẽ bị bỏ lại ngoài tường.

“Không, chúng tôi không thấy…” Mọi người đều lộ vẻ lo lắng.

Lạc Duy chắc chắn là lạc đường rồi!

Khi toàn bộ đội hình trung tâm rời khỏi khu rừng đại thụ, một chiếc xe ngựa được binh lính bao vây xuất hiện trước mặt mọi người. Xe ngựa dường như chở một vật gì đó rất lớn, chất cao ngất, dùng bạt che kín mít.

“Này, đó là cái gì?”

“Chẳng phải là người khổng lồ nữ sao?”

“Không biết nữa.”

Đội Levi đi ở cuối cùng, ra khỏi rừng, Levi dặn dò Petra một tiếng, rồi quay sang phía Eren: “Này, thả thằng nhóc đó lên xe ngựa, để lát nữa cậu còn dễ hành động.”

“A, vâng!”

Lạc Duy hôm nay chiến đấu với người khổng lồ đã dùng hết sức lực, lúc này đã mệt mỏi dựa vào ngực Eren ngủ thϊếp đi, Eren đang cẩn thận ôm Lạc Duy xuống ngựa, đột nhiên nghe thấy tiếng kêu phía sau: “Lạc Duy!”

Quay đầu lại, liền nhìn thấy Jean và Armin vẻ mặt nóng nảy chạy tới, Eren kêu lên một tiếng kinh hãi, ngã xuống khỏi ngựa.

“Này, cậu làm gì vậy hả Eren!” Jean chạy tới, cẩn thận bế Lạc Duy đang quỳ rạp trên mặt đất lên: “Lạc Duy sao vậy?”

“Bị thương sao?” Armin cũng nhìn thấy băng vải trên tay chân cậu, lo lắng hỏi: “Eren, sao Lạc Duy lại ở cùng cậu?”

“Jean… Armin…” Eren chỉ vào hai người, kinh hãi kêu lên: “Không phải hai cậu đã chết rồi sao?”

“Hả?” Levi quay đầu lại.

“Hả? Cậu đang nói vớ vẩn gì vậy?” Jean khó chịu hỏi, ai bị hỏi như vậy mà không bực.

“Không có mà!” Armin nghi hoặc sờ sờ băng vải trên đầu: “Tớ chỉ bị thương nhẹ thôi, Jean càng không sao, cậu nghe ai nói vậy?”

“Là Lạc Duy…” Eren ngơ ngác nhìn về phía Lạc Duy. Khóc đến thảm thiết như vậy còn gọi tên Jean và Armin, ai mà không nghĩ họ đã chết chứ!

Petra theo lệnh binh trưởng gọi tới một chiếc xe ngựa trống, ý bảo Jean thả Lạc Duy lên, rồi cẩn thận đắp chăn lông cho cậu. Lạc Duy bị ánh mặt trời chiếu vào không thoải mái, trong lúc ngủ mơ kéo chăn lông che đầu, cuộn tròn thành một cục nhỏ. Petra khẽ cười, ngồi xuống bên cạnh Lạc Duy.

Tuy rằng hành vi của đứa trẻ này trước đó rất kỳ lạ, nhưng nhờ có cậu mà họ mới bắt được người khổng lồ nữ, không đến mức để các đồng đội hy sinh vô ích, Petra vô cùng cảm kích điều này.

Ngoài Petra ra, những thành viên còn lại của đội Levi đều đi theo chiếc xe ngựa chở Annie. Trên đường đi, Levi thuận miệng hỏi Eren: “Này, bạn bè cậu còn sống chứ?”

“Á… Cái đó…” Nhớ lại việc mình trước đây đã khóc vì chuyện này, Eren xấu hổ gãi đầu: “Vâng, bình an vô sự.” Không chỉ Jean và Armin, mà Mikasa, Connie, Sasha, Reiner và những người bạn khác đều bình an vô sự, điều này khiến Eren thấy rất may mắn.

“Ra vậy.” Levi gật đầu, ánh mắt chuyển sang Lạc Duy đang nằm trên xe ngựa. Trên quần áo vẫn còn dính nước mắt của thằng nhóc, y nghĩ rằng lí do thằng nhóc làm vậy vì đồng đội chết, y có thể chịu đựng - nhưng nếu không chết thì tốt nhất thằng nhóc đó nên có một lời giải thích thuyết phục y!

Khi rút lui không hề duy trì đội hình tác chiến tầm xa, mà chỉ nhanh chóng tiến theo hình mũi tên. Bên cạnh thỉnh thoảng có người khổng lồ bị thu hút đến, đều bị các tiểu đội cánh trái và cánh phải dẫn đi hoặc tiêu diệt, cần phải đảm bảo đội hình trung tâm không bị ảnh hưởng.

Reiner thỉnh thoảng nhìn về phía chiếc xe ngựa được đội hình trung tâm bao vây, nhỏ giọng hỏi Bertolt: “Này, chúng ta phải làm sao bây giờ? Cậu muốn hành động không?”

“Đừng kích động.” Bertolt lắc đầu: “Bại lộ thì không thể hoàn thành nhiệm vụ, hơn nữa cũng chưa chắc cứu được Annie, đừng quên người canh giữ cô ấy là đội Levi.”

Việc đội Levi bắt sống người khổng lồ nữ không chỉ gây chấn động Điều Tra binh đoàn, mà Reiner và Bertolt cũng run rẩy không ngừng, sợ hãi không dám hành động thiếu suy nghĩ.

Khi Lạc Duy tỉnh lại, phát hiện mình lại nằm trong một căn phòng xa lạ, mơ màng chớp chớp mắt, không hiểu hiện tại là tình huống gì. Mệt quá, tay chân cũng đau nhức, đã làm chuyện gì vậy? Đúng rồi, là chiến đấu với người khổng lồ ngon miệng…

Lạc Duy cuối cùng cũng tỉnh táo lại, nhớ ra chuyện chiến đấu với người khổng lồ ngon miệng. Đương nhiên cũng đồng thời nhớ ra người khổng lồ ngon miệng ngửi rất thơm ngon, kỳ thật hương vị rất khó ăn, hơn nữa mình còn bỏ rơi bạn tốt.

“Jean, Jean!”

Lạc Duy gọi tên Jean định xuống giường, Jean đẩy cửa bước vào, vội vàng ấn cậu trở lại: “Lạc Duy cậu làm gì vậy? Vết thương còn chưa lành đâu đấy!”

Armin, Sasha, Connie, Historia và những người bạn khác cũng sôi nổi bước vào hỏi han Lạc Duy. Lần đầu tiên trinh sát ngoài tường, tuy rằng vô cùng mạo hiểm, nhưng các tân binh khóa 104 đều may mắn bình an vô sự, chỉ có Lạc Duy xui xẻo bị thương phải đưa về, mọi người có đối tượng để thăm bệnh đương nhiên chỉ có cậu.

“Lạc Duy, nghe Eren nói cậu bị người khổng lồ nữ làm bị thương.” Bởi vì bị ra lệnh cấm, Armin ấp úng nói với Eren, chỉ biết Lạc Duy bị người khổng lồ nữ làm bị thương. Tuy rằng không hiểu rõ tình hình cụ thể, nhưng chỉ riêng điều này cũng khiến tim cậu ta đập nhanh muốn ngừng. Họ đã tận mắt chứng kiến người khổng lồ nữ dễ dàng gϊếŧ những tiền bối đó như thế nào, bản thân cũng từng chiến đấu với người khổng lồ nữ, suýt chút nữa bị gϊếŧ, Lạc Duy chỉ bị thương tay chân quả thực là quá may mắn.

Lạc Duy nghĩ một chút, đích xác là như vậy. Tuy rằng cậu cũng đánh ngã người khổng lồ nữ, nhưng tay chân xác thật là bị người khổng lồ nữ làm bị thương, nên gật đầu: “Ừm.”

“Cậu thật là…” Jean vỗ trán: “Quá liều lĩnh! Cậu có biết người khổng lồ nữ nguy hiểm đến mức nào không, còn may chỉ bị thương thôi.”

“Đâu có còn may, rõ ràng cũng rất nghiêm trọng.” Historia thương xót nhìn cánh tay Lạc Duy quấn đầy băng vải: “Còn đau không, Lạc Duy?”

“A a, thật là một tên khiến người ta lo lắng mà.” Connie oán giận: “Nhóc này sao lại chạy đến rừng rậm chứ!”

Sasha tiếp lời: “Lạc Duy chắc chắn là lạc đường rồi!”

“Thật là ngốc.” Ymir.

Tuy rằng bị các bạn hung hăng giáo huấn một trận, nhưng Lạc Duy có thể cảm nhận được sự quan tâm rõ ràng của họ, nghĩ đến việc mình vì đồ ăn mà bỏ mặc bạn bè, biết rõ con người rất yếu ớt, căn bản không đánh lại người khổng lồ, nếu giống Marco mà chết đi thì… bất giác sống mũi Lạc Duy cay xè.

“Armin, vết thương trên đầu cậu là do va vào người khổng lồ sao?”

“A.” Armin sờ sờ băng vải trên đầu, không để ý cười cười: “Tớ cũng gặp người khổng lồ nữ, nhưng mà chỉ là vết thương nhỏ thôi, không nghiêm trọng như cậu. Lạc, Lạc Duy?!”

Hốc mắt Lạc Duy đột nhiên đỏ hoe, sau đó mím môi, vừa nức nở vừa nói: “Thực xin lỗi…Hu… Thực xin lỗi…”

“Sao, sao vậy?” Armin lo lắng hỏi: “Chỗ nào đau sao?”

Không chỉ cậu ta, những người khác cũng rất lo lắng. Lạc Duy là tinh binh được huấn luyện nhỏ tuổi nhất trong số họ, hơn nữa tính cách đơn thuần vụng về, mọi người từ trước đến nay xem cậu như em trai mà đối đãi. Hơn nữa đây là lần đầu tiên họ thấy Lạc Duy khóc đến khổ sở như vậy, trước kia bị người khác bắt nạt, bị huấn luyện viên Keith phạt cũng chưa từng thấy cậu khóc.

Lạc Duy lắc đầu tỏ ý vết thương ở miệng không đau, hít hít mũi, lại nói: “Thực xin lỗi…” Mọi người càng quan tâm cậu, cậu càng áy náy.

“Đâu có ai mắng cậu đâu.” Jean thở dài, xoa xoa đầu Lạc Duy: “Thôi được rồi, mặc kệ cậu đã làm chuyện xấu gì, tớ đều tha thứ cho cậu. Nói đi, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

“Tớ ngửi thấy mùi của Jean và Armin.”

“Cái gì?”

“Khi trinh sát ngoài tường, tớ ngửi thấy mùi của các cậu, còn nghe thấy mùi máu tươi.” Lạc Duy nhìn Armin: “Tớ biết có người bị thương, nhưng mà, tớ…hu…” Lạc Duy lại nức nở một tiếng, bộ dáng trông đáng thương vô cùng: “Tớ đuổi theo người khổng lồ nữ, không có đi tìm các cậu… Thực xin lỗi… Tớ đáng lẽ phải bảo vệ các cậu…”

Trong phòng đột nhiên im lặng, chỉ còn lại tiếng nức nở non nớt và tiếng xin lỗi của Lạc Duy. Tuy rằng làm như vậy thực không phúc hậu, nhưng Lạc Duy vừa khóc thút thít vừa xin lỗi thật sự rất đáng yêu, khiến mọi người từ trong lòng cảm thấy ấm áp.

“Đồ ngốc.” Jean xoa rối tóc Lạc Duy, có chút không tự nhiên quay mặt đi: “Có gì mà phải xin lỗi, hành động của cậu hoàn toàn chính xác, thân là binh lính, nếu vì tư tình mà bỏ bê nhiệm vụ mới là không xong.”

“Ừm, không cần xin lỗi đâu, Lạc Duy.” Ánh mắt Armin dịu dàng: “Chúng tớ cũng có hành động giống cậu, đáng tiếc chúng tớ không phải đối thủ của người khổng lồ nữ, Lạc Duy có thể đuổi theo người khổng lồ nữ đến khu rừng đại thụ, thật sự rất giỏi.”

“Đúng vậy, tớ còn không biết mặt mũi người khổng lồ nữ trông thế nào nữa.” Connie cũng vội vàng tiếp lời: “Tuy rằng Lạc Duy đã cứu tớ hai lần, nhưng tớ vẫn muốn nói, Lạc Duy, cậu không có nghĩa vụ bảo vệ chúng tớ, càng không cần thiết phải xin lỗi, cậu đã làm rất tốt rồi.”

Lạc Duy ngừng nức nở, đôi mắt rưng rưng nhìn về phía các bạn: “Thật sao? Mọi người sẽ không giận sao?”

“Sẽ không đâu!” Historia móc ra khăn tay giúp Lạc Duy lau nước mắt trên mi: “Lần trước người khổng lồ đột kích, Lạc Duy chẳng phải vẫn luôn bảo vệ bọn tớ à? Lạc Duy rất tuyệt mà!”

Hoàn toàn là giọng điệu dỗ dành trẻ con, nhưng mà đối phó với Lạc Duy chỉ như vậy là đủ rồi, các bạn bình an vô sự, cũng không giận cậu, Lạc Duy cảm thấy mãn nguyện, lập tức không khóc nữa. “Jean, tớ đói bụng rồi.”

“Tớ có bánh mì này.” Sasha đưa qua một cái bánh mì.

“Này, Sasha, chẳng lẽ cậu lại lẻn vào bếp?”

Trong phòng lại một lần nữa khôi phục ồn ào náo nhiệt, Levi khoanh tay trước ngực dựa vào ngoài cửa, hừ lạnh một tiếng: “Tch, thôi vậy."