Chiến dịch bắt sống người khổng lồ nữ thất bại, đoàn trưởng Erwin bất đắc dĩ ra lệnh rút lui. Trang bị và vật nặng toàn bộ vứt bỏ, đang thu thập thi thể đồng đội thì đột nhiên nhận được pháo hiệu triệu tập từ trong rừng rậm. Erwin nghi hoặc dẫn Mike và các thuộc hạ chạy tới nơi, cảnh tượng nhìn thấy là cành lá đổ nát trong rừng, một khối thi hài người khổng lồ bốc hơi. Mà bên cạnh thi hài người khổng lồ, đội Levi đang dọn một khối tường tinh thể trong suốt khổng lồ sang một bên.
Erwin lập tức nhảy đến bên tường tinh thể, nhìn thấy bên trong tường tinh thể bao bọc một thiếu nữ tóc vàng, ánh mắt hơi nheo lại: “Đây là người khổng lồ nữ?”
“Báo cáo đoàn trưởng Erwin.” Petra cúi chào: “Là người được đào ra từ sau gáy người khổng lồ nữ.”
“Vậy sao.” Khuôn mặt nghiêm nghị thường ngày của Erwin hiếm khi lộ ra nụ cười: “Là các cậu bắt được cô ta sao, làm tốt lắm!”
“Không… Không phải chúng tôi…” Petra chần chừ một hồi, nhỏ giọng nói: “Binh trưởng ra lệnh cấm, đoàn trưởng vẫn nên đi hỏi binh trưởng đi!”
“Ừ?” Vừa rồi lực chú ý của Erwin hoàn toàn đặt vào người khổng lồ nữ, lúc này mới rảnh xem Levi. Chỉ thấy Levi ngồi trên một thân cây gãy, trong lòng ôm một thiếu niên tóc bạc nhỏ nhắn. Thiếu niên cuộn tròn trong lòng y vùi đầu khóc nức nở, nước mắt chảy dài trên khuôn mặt xinh đẹp. Khuôn mặt Levi, người vốn nghiêm khắc với binh lính, không hề có vẻ khó chịu, chỉ hơi nhíu mày, mang theo chút buồn bã và bất đắc dĩ, nhưng không hề bỏ mặc cậu thiếu niên đang khóc thút thít này.
“Sao vậy, Levi?” Bởi vì bắt được người khổng lồ nữ, tâm trạng Erwin rất tốt, còn có hứng trêu chọc: “Binh sĩ này là Lạc Duy đúng không? Anh đã làm gì cậu ấy à?”
“Câm miệng, Erwin.” Levi nhìn xung quanh, thấy mấy người lính đều tập trung bên cạnh người khổng lồ nữ, mới nhỏ giọng nói: “Là tên nhóc này một mình bắt được người khổng lồ nữ.”
Sắc mặt Erwin khẽ biến, không thể tin hỏi: “Cậu chắc chắn?”
“Tận mắt nhìn thấy.” Levi cụp mắt xuống, nhìn cậu thiếu niên vẫn còn khóc nức nở không ngừng trong lòng: “Có lẽ là vì đồng đội đã chết nên mới cố gắng như vậy!”
Nếu không phải Levi chính miệng xác nhận, Erwin tuyệt đối không tin đứa trẻ nhỏ bé trước mắt lại có thể một mình chém gϊếŧ người khổng lồ nữ. Phải biết rằng Điều Tra binh đoàn vì ngăn cản cô ả, đã không biết bao nhiêu binh lính bỏ mạng, gần như đều bị hạ gục ngay lập tức khi chạm trán. Nhưng ngoài sự kinh ngạc, vị đoàn trưởng Erwin bình tĩnh và vô tình đã nghĩ đến kế hoạch tiếp theo.
“Chuyện này ngoài các cậu ra còn ai biết không?”
“Đã ra lệnh cấm, ngoài đội Levi ra, sẽ không ai biết.”
“Tốt, đối ngoại cứ nói là đội Levi bắt được người khổng lồ nữ, được chứ?” Erwin nhìn về phía Lạc Duy.
Lạc Duy vẫn cuộn tròn trong lòng Levi, khóc đến nấc lên nấc xuống, hoàn toàn không để ý đến lời anh nói.
“Tôi nghĩ cậu ấy chắc sẽ không để ý.” Levi dừng một chút: “Cho cậu ấy gia nhập đội Levi đi.”
“Chuyện này cậu tự sắp xếp.” Erwin xua tay: “Tôi đi giải quyết người khổng lồ nữ trước.”
Người khổng lồ nữ tự giam mình trong tường tinh thể, bọn lính thử mọi cách đều không thể đào cô ta ra. Eren tái mặt, dùng sức vung đao chém vào tường tinh thể, lưỡi đao gãy nát, Eren quỳ rạp xuống đất, nghiến răng: “Annie, tại sao lại là cô…?”
“Eren, cậu quen cô ta?” Erwin hỏi.
“Đúng vậy.” Lúc này Eren hoàn toàn không có sức lực đứng dậy chào, đau đớn nói: “Cô ấy là đồng đội cùng khóa của tôi, Annie Leonhart, thứ 4 trong bảng tổng sắp huấn luyện binh, trước đó gia nhập Hiến binh đoàn.”
Annie cũng là một trong những người bạn tốt của Eren, kỹ năng chiến đấu tay không của Eren chính là học từ cô. Tuy rằng Annie lạnh lùng với mọi người, nhưng thực lực rất mạnh, là một đồng đội và chiến hữu đáng tin cậy. Trước đó, Eren luôn đối xử với cô như vậy.
Nhưng không ngờ, kẻ tàn nhẫn gϊếŧ hại vô số binh lính lại là Annie! So với sự không thể tin và đau khổ sau khi biết chân tướng, còn có nhiều hơn là phẫn hận. Rõ ràng đều là con người mà, tại sao cô ta có thể ra tay được, thậm chí ngay cả Jean và Armin cũng bị cô ta…
Eren cúi đầu, khóe mắt chảy xuống một giọt nước mắt, nghẹn ngào khóc.
Hắn lại một lần nữa mất đi bạn bè!
“Vậy sao.” Erwin đối với sinh tử sớm đã quen, chỉ vỗ vỗ vai Eren, đi về phía Mike: “Thế nào?”
“Không được, không thể phá hủy.”
“Không có thời gian ở đây dây dưa, trước tiên cứ chất cô ta lên xe ngựa, nên rút lui thôi.”
Tay chân bị thương của Lạc Duy đã được băng bó xong, băng vải trắng quấn quanh tứ chi nhỏ bé, lại thêm khuôn mặt nhỏ nhắn khóc đến đỏ bừng, trông cậu yếu đuối đáng thương. Tình trạng hiện tại của cậu không thể sử dụng thiết bị cơ động ba chiều, cũng không thể cưỡi ngựa, đối với công thần lớn nhất của chiến thắng này, Levi không đến mức lạnh lùng bỏ mặc cậu. Tuy rằng không thích những binh lính yếu đuối, nhưng hành vi khóc thút thít vì đồng đội của cậu vừa vặn nằm trong giới hạn chịu đựng của y, nên Levi chỉ nhíu mày, ôm Lạc Duy đặt lên ngựa của mình.
Eren mặt trầm xuống, nhìn kết tinh bao bọc Annie được chất lên xe ngựa, bị vải bạt kín mít che phủ, lúc này mới có tâm trạng quay sang người bạn tốt Lạc Duy. Nhìn thấy cậu thế mà cùng binh trưởng Levi cưỡi một con ngựa, sợ hãi vội vàng chạy tới cúi chào: “Binh trưởng Levi, xin giao Lạc Duy cho tôi!”
“Không cần.” Levi lạnh lùng liếc hắn một cái: “Rất nhiều người khổng lồ do Annie triệu hồi vẫn còn lảng vảng trong rừng, cậu vẫn nên lo cho bản thân đi!”
Những người khổng lồ do Annie triệu hồi vẫn còn quanh quẩn trong rừng, chẳng qua việc bắt được người khổng lồ nữ khiến sĩ khí toàn bộ Điều Tra binh đoàn chấn động, lúc này phân công gọn gàng ngăn nắp, không hề hoảng loạn. Mấy tiểu đội dẫn dụ người khổng lồ rời đi khỏi cây, những loại hình kỳ dị không thể dẫn dụ đi thì do Mike dẫn quân tiêu diệt. Xe ngựa chở Annie bị bao vây ở trung tâm, đội Levi gắt gao canh giữ bên cạnh xe ngựa.
Lạc Duy khóc thút thít cuối cùng cũng ngừng lại, chỉ là trên hàng mi còn vương nước mắt, thỉnh thoảng nấc lên vài tiếng, trông vẫn rất đáng thương, hoàn toàn không giống một binh sĩ có thể đánh bại người khổng lồ nữ. Levi cúi đầu nhìn cậu, lạnh lùng hỏi: “Khóc đủ chưa?”
Nếu không tận mắt chứng kiến,y cũng không thể tin đứa trẻ nhỏ bé hay khóc này lại có thể một mình bắt sống người khổng lồ nữ. Mà bởi vì chuyện này được giữ bí mật, trong mắt những binh lính khác, chỉ nhìn thấy binh trưởng Levi vốn nghiêm khắc lại phá lệ dịu dàng ôm một thiếu niên xinh đẹp, cho dù thiếu niên khóc đến lợi hại như vậy, cũng không thấy y quát mắng một câu, chuyện này thật sự quá đáng để bàn tán, không chỉ những binh lính khác của Điều Tra binh đoàn xì xào bàn tán sau lưng, ngay cả Mike và Hange tạm thời không hiểu chuyện gì cũng xúm vào hóng hớt. Nếu không phải đang trong nhiệm vụ, họ đã sớm vây quanh Levi hỏi cho ra lẽ.
Cuối cùng từ sự tự trách và lo lắng lấy lại tinh thần, Lạc Duy đột nhiên nghe thấy có người hỏi như vậy, ngẩng đầu lên, liền đối diện với một đôi con ngươi sắc bén. Chớp chớp mắt, Lạc Duy lùi lại một chút, thấy rõ chủ nhân của đôi mắt này, sợ hãi hít một hơi.
“Hu…”
“Còn khóc?” Levi rốt cuộc mất kiên nhẫn.
“Ưm…” Lạc Duy nức nở một tiếng, không dám khóc.
Vì, vì sao cậu lại ở cùng binh trưởng Levi đáng sợ? Bị bắt rồi sao? Sắp bị ăn thịt sao?
“Lạc Duy?” Eren bên cạnh thò đầu qua, lo lắng hỏi: “Cậu có khỏe không?”
“Eren!” Lạc Duy thấy được cứu tinh, nhào về phía Eren
“Ối, cẩn thận!” Vừa kịp đỡ lấy Lạc Duy, Eren ôm cậu ngồi vững trên ngựa mình: “Quá liều lĩnh, vết thương ở miệng không sao chứ?”
Hange bên cạnh thò đầu qua, vẻ mặt hóng hớt hỏi: “Chà chà, Levi, bị ghét bỏ rồi sao? Anh đã làm gì bé Lạc Duy mà khiến cậu ấy khóc thành ra thế này?”
“Câm miệng.”
Lạc Duy trước đó thật sự chỉ lo đau khổ, không chỉ không phát hiện mình đang được binh trưởng Levi đáng sợ ôm, mà tay chân được băng bó khi nào cũng không để ý. Nhìn nhìn hai cánh tay mình bị băng vải quấn chặt, nghĩ đến việc mình liều mạng bị thương mới ăn được người khổng lồ, lại nghĩ đến những người bạn bị mình bỏ rơi, hốc mắt Lạc Duy lại bắt đầu rưng rưng nước mắt.
“Hừm?” Binh trưởng Levi bên cạnh lạnh lùng liếc qua, Lạc Duy rụt rụt vai, không dám khóc.
Eren nhẹ nhàng nâng cánh tay Lạc Duy: “Sao vậy, vết thương ở miệng đau à?”
“Không đau.”
“Ngoan, không sao đâu.” Eren xoa xoa tóc Lạc Duy, ôm chặt cậu, vùi đầu vào vai cậu. Jean và Armin đã chết, Annie phản bội, những người bạn khác không biết trong trận chiến này còn sống được bao nhiêu.
Hiện tại hắn trân trọng từng người bạn còn tồn tại, có thể bảo vệ được một người, liền phải dốc hết toàn lực bảo vệ.