Chương 21: Hương vị người khổng lồ

Lạc Duy vốn không định để người khác phá hỏng kế hoạch ăn trọn người khổng lồ mỹ vị của mình. Cố ý thả người khổng lồ nữ chạy, lại ngăn cản những người khác, Lạc Duy rốt cuộc cảm thấy mãn nguyện khi được ở riêng với người khổng lồ mỹ vị. Người khổng lồ nữ hiển nhiên không định dây dưa với cậu, chỉ cắm đầu cắm cổ chạy nhanh. Lạc Duy dùng hết công suất thiết bị cơ động, rất nhanh đã đuổi kịp.

Thu hồi song đao, đôi tay đã biến thành móng vuốt trên không trung, dưới lực đẩy khổng lồ của khí gas lao về phía người khổng lồ. Vừa tới gần liền bị người khổng lồ nữ xoay người đánh úp, cánh tay trái vung mạnh đấm về phía Lạc Duy đang lao tới.

“Ôí!” Lạc Duy duỗi tay chân ra, bám chặt vào cánh tay nàng: “Để lại cánh tay đi!”

Rõ ràng Eren chắc chắn sẽ đuổi theo, Lạc Duy không muốn bại lộ trước mặt họ, móng vuốt xoay tròn cắt quanh cánh tay người khổng lồ nữ, xé ra từng mảng huyết nhục. Người khổng lồ nữ dùng sức vung vẩy cánh tay muốn hất cậu ra, nhưng móng vuốt Lạc Duy bám chặt không buông, không thể hất ra được. Lần xoay tròn cắt cuối cùng, trong màn huyết nhục tung tóe, cánh tay trái người khổng lồ nữ rơi xuống đất.

Tuy rằng cụt tay có thể mọc lại, nhưng cần một khoảng thời gian nhất định, mà Lạc Duy tuyệt đối sẽ không cho nàng thời gian này. Thấy người khổng lồ nữ xoay người định trốn, Lạc Duy bay về phía hai chân nàng. Quả nhiên lại bị đánh lén, chân người khổng lồ nữ thậm chí đá gãy không ít cây đại thụ. Vóc dáng nhỏ cũng có cái lợi của nhỏ bé, hình thể Lạc Duy đối với người khổng lồ nữ giống như con rận vậy, dưới sự né tránh linh hoạt của cậu, người khổng lồ nữ căn bản không đá trúng cậu.

Cảm giác được hơi thở của Eren và vài người khác đến gần, Lạc Duy cụp mắt xuống, đồng tử biến thành đồng tử dọc của dã thú: “Phải nhanh hơn.”

Hành động đi săn người khổng lồ nữ thất bại, không ngờ người khổng lồ nữ lại có năng lực triệu hồi người khổng lồ. Sau tiếng rống lớn của nàng, người khổng lồ từ bên ngoài khu rừng chen chúc kéo đến, xâu xé ăn thịt người khổng lồ nữ. Nơi nơi tràn ngập bụi mù, cho dù biết người khổng lồ nữ có thể nhân cơ hội đào tẩu, cũng không có cách nào tìm ra nàng trong khu rừng đại thụ rậm rạp.

“Hành động thất bại.” Erwin mặt không biểu cảm: “Ra lệnh cho mọi người rút lui!”

“Tch!” Levi nhíu mày: “Tôi đi tìm Eren.”

Trên đường tìm kiếm các thuộc hạ, thấy được thi thể Gunther treo ngược trên cây, sắc mặt Levi ngưng trọng, rút song đao ra. Xem ra người khổng lồ nữ kia đã tìm được Eren, hy vọng vẫn còn kịp. Tăng ga hết tốc lực lao về phía trước, rất nhanh phát hiện bóng dáng đội Levi. Ngoài dự đoán, không hề có cảnh tượng bất hạnh mà Levi nghĩ, cũng không có trận chiến sinh tử với người khổng lồ nữ, mấy người đội Levi cùng Eren đều bình an vô sự, đang bay vọt trong rừng cây.

“Petra, Elder!” Levi gọi thuộc hạ lại.

Mấy người nhìn thấy Levi, lộ vẻ kinh hỉ, sôi nổi dừng lại trên cành cây cúi chào: “Binh trưởng Levi!”

Levi nhìn Eren, xác định cậu không sao, quay sang Petra: “Sao lại thế này, không thấy tín hiệu rút lui sao? Mấy người muốn đi đâu?”

“Cái đó, binh trưởng, không hay rồi!” Petra sốt ruột nói: “Người khổng lồ nữ chạy rồi!”

“Ừm, tôi biết.” Levi gật đầu: “Tác chiến thất bại…”

“Không phải, người khổng lồ nữ trốn thoát!”

“Cái gì?”

“Báo cáo binh trưởng Levi!” Eren lại một lần nữa cúi chào, muốn cướp lời Petra để nói tốt cho Lạc Duy: “Là Lạc Duy đánh bại người khổng lồ nữ, người khổng lồ nữ đào tẩu, Lạc Duy đã đuổi theo rồi, chúng tôi cũng đang định theo sau.”

“Cái gì?!” Lần này Levi thật sự chấn kinh.

Levi đương nhiên vẫn còn nhớ Lạc Duy, tân binh tốt nghiệp khóa 104 mạnh nhất được Hange nhắc đến, ban đầu ít nhiều ôm hy vọng vào cậu ta, không ngờ lại chỉ là một tên nhát gan. Hơn nữa mỗi lần chạm mặt mình đều trốn sau lưng người khác, một bộ dáng sợ đến muốn chết, thêm cả khuôn mặt kia, muốn không ấn tượng sâu sắc cũng khó.

Nhưng mà, hiện tại, lại từ lời Eren và các thuộc hạ biết được cái tên nhát gan đó thế mà một mình đánh bại người khổng lồ nữ? Còn khiến người khổng lồ nữ sợ đến bỏ chạy?!

Trong lúc Petra nói, mấy người đang bay vọt trong rừng cây, Levi nghe được nội dung cô ta nói suýt chút nữa mất khống chế ngã xuống giữa không trung.

“Này, Eren.”

“Vâng, binh trưởng Levi!”

“Tên nhóc đó là bạn cậu phải không? Rốt cuộc cậu ta là ai?”

“Cái này, cái đó…” Eren nghĩ đông nghĩ tây, bản thân cũng không rõ. Lúc trước khi người khổng lồ tấn công, Eren sớm đã bị người khổng lồ nuốt, sau đó hoàn toàn mất ý thức. Lần tiếp xúc sau với Lạc Duy là khi khuân vác tảng đá lớn lấp kín cổng, nhưng lúc ấy hắn đã bị tảng đá đè đến không dám ngẩng đầu, cũng chỉ biết Lạc Duy ở phía trước chém gϊếŧ người khổng lồ, không nhìn thấy tình hình thế nào. Lại sau đó, hắn đã bị Hiến binh đoàn và binh trưởng Levi thay phiên trông giữ.

Nói thật, Lạc Duy trong mắt hắn chỉ là một đứa em vụng về, thành tích kém cỏi, thường xuyên bị người khác bắt nạt. Khi nào biến thành người mạnh như vậy, Eren hoàn toàn không biết.

“Tôi cũng không biết, cậu ấy ở binh đoàn huấn luyện, thành tích xác thật rất tệ, nhưng mà.” Eren nhìn binh trưởng Levi, kiên định nói: “Lạc Duy không phải gián điệp, tôi tin cậu ấy!”

“Vậy sao.” Levi nhìn về phía trước, bốn phía nơi nơi là cây cối gãy đổ, xem ra đã đến gần chiến trường: “Cậu ta thuộc về phe nào, tìm được rồi xác nhận sau.”

Cảm giác được hơi thở của Eren đến gần, Lạc Duy tăng tốc độ tấn công. Eren và vài người khác thì không sao, điều khiến Lạc Duy cảm thấy sợ hãi là, cậu lại cảm nhận được hơi thở của binh trưởng Levi!

Tuy rằng nếu phải thật sự chiến đấu, cậu chưa chắc sẽ bại dưới tay con người này, nhưng hơi thở của đối phương quá mạnh mẽ, căn bản hoàn toàn không có can đảm đối kháng với y!

Nhưng mà, vô luận thế nào, người khổng lồ ngon miệng sắp tới tay tuyệt đối không thể nhường cho bọn họ!

Móng vuốt sắc bén tấn công người khổng lồ nữ nhanh hơn, tuy rằng xé nát lớp thủy tinh của nàng, nhưng vì quá vội vàng, tay chân đều rướm máu. Lạc Duy mặc kệ, tiếp tục tấn công, khi chặt đứt một chân, vài bóng người rơi xuống từ cành cây bên cạnh. Levi đã đuổi tới.

Không thể bại lộ bản thân trước mặt con người, ít nhất trước mặt Levi không có cái gan đó. Lạc Duy thu hồi móng vuốt, một lần nữa dùng song đao tấn công. Lúc này người khổng lồ nữ đã bị Lạc Duy đánh đến kiệt sức, hơn nữa bị chặt đứt một chân, khi sắp ngã xuống bị Lạc Duy từ phía sau dùng sức đá một cú, ngã sấp mặt xuống đất.

Mắt thấy vị binh trưởng Levi đáng sợ kia chuẩn bị nhảy xuống, Lạc Duy sốt ruột bổ về phía sau gáy người khổng lồ nữ. Hai tay và chân còn lại của người khổng lồ nữ đều đang hồi phục, tỏa ra làn khói trắng nồng nặc. Vừa rồi tấn công chém rách mặt và vai người khổng lồ nữ, hiện tại người khổng lồ nữ hoàn toàn bao phủ trong sương khói.

Song đao bổ về phía sau gáy quả nhiên lại bị lớp thủy tinh làm gãy, Lạc Duy bám vào sau gáy nàng, nương theo khói đặc dùng móng vuốt đào phá lớp thủy tinh, lột da sau gáy nàng ra. Đối với phần thịt non đỏ tươi ở sau gáy, cậu vùi đầu cắn một miếng lớn, hương vị thịt lại khiến Lạc Duy khó chịu đến nhổ ra.

Rõ ràng tỏa ra mùi hương ngọt ngào, nhưng ăn vào miệng lại là mùi thịt thối. Lạc Duy phun ra, không thể tin được càng cố gắng bò sâu vào sau gáy người khổng lồ, dùng sức cắn thêm một miếng, vẫn là mùi thịt thối. Không tin ăn miếng thứ ba, nhấm nuốt khối thịt khó ăn, Lạc Duy đột nhiên oa khóc lên.

Trước đó khi truy đuổi người khổng lồ nữ, Lạc Duy đã ngửi thấy mùi của Jean và Armin, cùng với mùi máu tươi thoang thoảng trong không khí. Lạc Duy biết chắc chắn có người trong số họ bị thương, nhưng vì đuổi theo người khổng lồ ngon miệng, cậu đã từ bỏ việc tìm kiếm bạn bè. Những thi thể nhìn thấy dọc đường khiến Lạc Duy run rẩy, cậu không biết các bạn mình bị thương thế nào, hiện tại ở đâu, có gặp nguy hiểm không, chỉ là đã không kịp quay đầu lại tìm họ nữa.

Mà hiện tại, cậu phát hiện thứ mà mình không tiếc bỏ rơi bạn bè để có được, lại chỉ là một thứ thịt thối, điều này trở thành giọt nước tràn ly trong lòng Lạc Duy, cuối cùng khiến cậu tự trách khóc nấc lên.

“Hu… Jean…… Armin……hu hu……”

Khi Levi dẫn quân đuổi tới, vừa vặn nhìn thấy cảnh tượng Lạc Duy chặt đứt một chân của người khổng lồ nữ. Bóng dáng nhỏ bé xoay tròn trên không trung, mái tóc bạc vẽ ra một vệt sáng. Trong mắt Levi lóe lên vẻ kinh diễm, nhìn thấy trận chiến như vậy, đã có thể xác nhận Lạc Duy không phải gián điệp.

Bởi vì người khổng lồ nữ rất giảo hoạt, thấy Lạc Duy lại một lần nữa vung đao chém về phía sau gáy, Levi lo lắng xông lên. Y còn cách Lạc Duy một khoảng, khi chạy tới, vừa vặn nghe thấy tiếng khóc bi thương của Lạc Duy. Tim Levi thắt lại, tên nhóc đó đã xảy ra chuyện gì sao?

Dừng lại trên lưng người khổng lồ nữ, trước mắt y là một thiếu niên đang ghé vào sau gáy người khổng lồ nữ, khóc đến thảm thiết. Cả tay và chân đều phủ đầy vết máu, cho thấy cuộc chiến giữa cậu và người khổng lồ nữ kịch liệt và nguy hiểm đến mức nào.

“Sao lại thế này?” Người khổng lồ nữ đã hoàn toàn không có phản ứng, không rõ cậu đang khóc cái gì. Đến gần, lại nghe thấy thiếu niên bi thương kêu to tên: “Hu…… Jean…… Armin…… Hu hu……”

Trong mắt Levi thoáng hiện một tia ấm áp, là đang vì mất đi đồng đội mà báo thù sao?

Tiến lên bế cậu, giọng điệu hiếm thấy ôn hòa: “Đừng khóc, mạnh mẽ lên.”

Lạc Duy lắc đầu, cuộn tròn trong ngực Levi, khóc đến nức nở: “Hu hu… Jean…Armin… Thực xin lỗi… hu…”

Levi siết chặt cánh tay: “Cậu đã làm rất tốt rồi… Petra, cắt nó ra.”

Sau gáy người khổng lồ nữ bị Lạc Duy lột ra một lỗ hổng, không hề hồi phục lại, hiển nhiên nàng đã từ bỏ kháng cự. Levi ôm Lạc Duy đứng lên, ra lệnh cho thuộc hạ đào nàng ra.

Eren cũng đáp xuống lưng người khổng lồ nữ, lo lắng chạy về phía Lạc Duy: “Lạc Duy, sao vậy? Bị thương sao?”

Chạy tới gần, vừa vặn nghe thấy Lạc Duy thương tâm khóc lóc gọi “Jean…… Armin……”, sắc mặt Eren trắng bệch, mềm nhũn ngã xuống đất.

Tác giả có lời muốn nói: Nhạc nền MV chủ đề tấn công người khổng lồ, ai chưa xem qua tiến cự có thể xem qua một chút để hiểu thêm: Ban đầu tôi cảm thấy bài hát này khó nghe quá, nhưng nghe nhiều lại thấy không tệ, rất hợp với anime.