Đây là lần đầu tiên nhóm tân binh huấn luyện khóa 104 gặp lại nhau sau cuộc tấn công của người khổng lồ, cũng là lần đầu tiên nhóm tân binh cùng người bạn tốt cũ, hiện tại là "người khổng lồ" Eren ở riêng với nhau.
“Này, Eren, lúc cậu biến thành người khổng lồ, dường như có ý định gϊếŧ chết Mikasa đúng không, rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra?” Jean không có tâm trạng ôn chuyện với Eren, mà hỏi thẳng vào mặt.
Mikasa biện giải: “Không phải, Eren lúc ấy chỉ là muốn đập chết một con ruồi mà…”
“Tớ không hỏi cậu.” Jean cắt ngang lời cô: “Mikasa, vết thương trên mặt cậu vẫn chưa lành sao?”
“Ưm…”
Eren áy náy cúi đầu: “Dường như là thật, sau khi biến thành người khổng lồ, dường như tớ đã có hành động muốn gϊếŧ chết Mikasa.”
“Như vậy.” Ánh mắt nghiêm khắc của Jean trừng mắt Eren: “Nói cách khác, cậu không có cách nào điều khiển sức mạnh người khổng lồ trong cơ thể cậu, đúng không?”
“… Đúng vậy.”
“Tch!” Jean nhíu mày quay sang các đồng đội phía sau: “Các người cũng nghe thấy rồi đấy, đây là hiện trạng trước mắt! Sự tồn vong của toàn nhân loại chúng ta đặt cược vào một tên như vậy, không chừng chúng ta sẽ giống Marco, chết một cách vô nghĩa khi Eren không rõ nguyên do.”
Lời Jean nói có chút quá đáng, vốn dĩ mọi người đối với việc Eren biến thành người khổng lồ đã có chút khủng hoảng, hơn nữa ngay cả người bạn thanh mai trúc mã Mikasa của Eren cũng bị tấn công, hiện giờ Eren lại thừa nhận thẳng thắn mình không thể khống chế sức mạnh người khổng lồ, ánh mắt mọi người đều đã thay đổi. Eren vẫn là đồng đội của họ sao? Khi nguy hiểm xảy ra, họ còn có thể giống như trước kia giao phó lưng mình cho Eren sao?
Jean và Mikasa đã xảy ra cãi vã, Eren cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào mắt bạn bè. Không lâu trước đây hắn vừa mới tiến hành thí nghiệm biến thân người khổng lồ, bị đội trưởng Hange thả xuống giếng, nhưng biến thân thất bại. Trong bữa trưa sau đó, vô tình nhặt một chiếc thìa nhỏ, lại đột nhiên biến thành người khổng lồ, suýt chút nữa bị đánh chết.
Lúc ấy hắn mới hiểu được, thì ra những tiền bối luôn đối xử rất thân thiết với cậu như Petra, tiền bối Auruo thích dạy dỗ cậu, còn có tiền bối Elder ổn trọng, tiền bối Gunther, tất cả đều âm thầm sợ hãi, đề phòng hắn.
Hắn đã… không còn là con người.
Lạc Duy cũng nghe thấy tiếng tim đập bất an của các bạn, cậu không rõ họ đang sợ hãi cái gì, cũng không rõ Jean và Mikasa vì sao cãi nhau. Chuyện Eren biến thành người khổng lồ sẽ mất kiểm soát trong mắt cậu không có gì to tát, chỉ cần cắt bỏ sau gáy chẳng phải có thể lôi Eren ra sao? Giống như cậu, biến không quay về mới đáng sợ chứ!
Nghĩ đến việc Eren biến thành người khổng lồ ngon miệng, Lạc Duy tiến đến bên cạnh Eren ngửi ngửi, ừm, mùi hương loài người, không có mùi hương người khổng lồ ngon miệng.
“Á, Lạc Duy?” Eren khó hiểu: “Sao vậy?”
“Eren.” Lạc Duy chớp chớp mắt, ôm lấy Eren. Lúc trước nghe tin Eren chết, Lạc Duy còn nghĩ muốn mổ bụng người khổng lồ. Cậu không có cảm xúc phong phú, nhưng trong lòng không nghi ngờ là đau khổ. “Tớ thích sự tồn tại của cậu.”
“… Lạc Duy.” Eren giật mình, ánh mắt dịu dàng xuống, sờ mái tóc bạc mềm mại của Lạc Duy: “Cảm ơn.”
“Eren.” Lạc Duy ngẩng đầu, đôi mắt long lanh nước nhìn Eren: “Tớ có thể cắn cậu một miếng không?”
“Cái gì… Oa a?!”
Eren còn đang nghi vấn, Lạc Duy trực tiếp chộp lấy bàn tay đang đặt trên đầu cậu mà cắn. Tiếng kêu thảm thiết của Eren cuối cùng cũng thu hút sự chú ý của Jean và Mikasa, hai người nhìn thấy Lạc Duy cắn tay Eren không buông, lập tức xông tới kéo họ ra.
Hành động của hai người đồng nhất kiểm tra cho “người bị hại”, chẳng qua một người xem Eren, một người xem Lạc Duy. Tay Eren bị cắn rách, Mikasa đau lòng rút khăn tay giúp hắn băng bó; khóe miệng Lạc Duy còn dính máu, Jean lo lắng móc khăn tay giúp cậu lau khô. Lời dạy bảo cũng không khác nhau mấy.
Mikasa: “Lạc Duy cậu đang làm gì vậy? Eren bị thương rồi đấy?”
Jean: “Lạc Duy cậu đang làm gì vậy? Lỡ bị Eren lây bệnh thì sao?”
“Lây bệnh…” Eren bất đắc dĩ: “Jean cậu coi tôi là cái gì vậy hả?”
“Ưm…” Lạc Duy liếʍ liếʍ môi, khuôn mặt nhỏ nhăn lại: “Máu Eren không ăn được.”
“Hả?” Jean trừng mắt.
Lạc Duy lộ rõ vẻ thất vọng trên mặt: “Chỉ là mùi hương bình thường của loài người, không ăn được.”
Eren khi biến thành người khổng lồ không có lý trí, không thể thương lượng chia cho cậu một chút thịt, Lạc Duy còn nghĩ có lẽ mùi hương Eren khi là người cũng không tệ, cắn vài miếng Eren chắc không ngại. Không ngờ Eren khi là người lại hoàn toàn là người, một chút cũng không ăn được.
“… Lạc Duy!” Armin lo lắng xem xét vết thương ở miệng Eren, nhìn thấy sau khi lau khô vết máu, trên tay Eren có một dấu răng sâu hoắm, lộ ra vẻ đau đầu: “Cậu cho dù muốn xác nhận, cũng đừng cắn Eren chứ!”
Jean nắm chặt tay, cuối cùng vẫn không nhịn được gõ lên đầu Lạc Duy: “Cậu đúng là đồ ngốc.”
“Nhưng mà…” Lạc Duy ôm đầu, lộ ra vẻ ủy khuất. Eren bị binh trưởng Levi đáng sợ trông giữ, không thừa dịp binh trưởng Levi không ở cắn một miếng, thì không có cơ hội.
“Cái đó, tớ không sao đâu mà…” Tuy rằng là người bị hại, nhưng khuôn mặt nhỏ của Lạc Duy trông thật sự quá đáng thương, Eren có chút không đành lòng xua xua tay: “Vết thương ở miệng rất nhanh sẽ hồi phục thôi.”
“Eren đúng là quá dễ nói chuyện.” Connie đi tới: “Vẫn là tìm quân y băng bó một chút thì tốt hơn, Lạc Duy, xin lỗi cho tử tế vào!”
“Ha ha, Lạc Duy đúng là đồ ngốc.” Sasha không khách khí cười nhạo Lạc Duy.
“Lạc Duy thật là…” Historia lấy ra một lọ thuốc từ trong túi: “Tớ có mang thuốc, cho cậu này.”
“… A, cảm ơn.”
Nhìn những người bạn quan tâm vây quanh mình, Eren nhìn về phía Lạc Duy đang cúi đầu bị Jean giáo huấn, khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy ủy khuất, ánh mắt hắn chớp động. “Cảm ơn…”
Thật vui, vẫn được thừa nhận là con người, cũng thật vui, những người bạn ngày xưa vẫn ở bên cạnh hắn.
Buổi tối các tân binh cũng ở lại tòa lâu đài trống trải này, Lạc Duy còn định thừa dịp binh trưởng Levi không ở để thương lượng chuyện với Eren, xung phong nhận việc muốn đưa Eren trở về. Mọi người cho rằng cậu phải xin lỗi Eren, cũng để lại cho họ cơ hội ở riêng với nhau.
“Eren, vết thương ở miệng còn đau không?” Bởi vì có việc cầu người, cho nên Lạc Duy rất ngoan ngoãn hỏi trước về vết thương.
“Không sao rồi.” Eren mở chiếc khăn tay băng bó ra, dấu răng do Lạc Duy cắn đã hoàn hảo như lúc ban đầu. Bởi vì lo lắng gây ra cú sốc quá lớn cho bạn bè, nên Eren mới giả vờ vết thương không ổn, nhưng Lạc Duy chắc không sao.
“À.” Lạc Duy quả nhiên không lộ ra vẻ mặt khác, vẫn ngốc nghếch như thường ngày. “Vậy Eren, khi biến thành người khổng lồ, tớ có thể cắn cậu không?”
“Hả?”
Lạc Duy nắm chặt tay Eren, ngửa đầu nhìn hắn, vẻ mặt cầu xin: “Tớ muốn nếm thử mùi vị người khổng lồ, có được không? Cắn mấy miếng thôi cũng được.”
“Á…” Hoàn toàn không có cách nào từ chối ánh mắt khát cầu của bạn tốt, Eren bất đắc dĩ vò đầu: “Da người khổng lồ cứng lắm đó, hơn nữa khi tớ biến thành người khổng lồ thì không thể khống chế lý trí.”
“Không sao, tớ sẽ tự mình đi ăn.” Lạc Duy vui vẻ nhảy cẫng lên ôm lấy Eren: “Eren đồng ý là được.”
“Tự mình đi ăn…” Lạc Duy treo trên cổ hắn thật sự quá nhỏ nhắn, Eren thậm chí còn không khom lưng, chỉ bất đắc dĩ xoa xoa tóc Lạc Duy, thở dài: “Cậu còn tham ăn hơn tớ tưởng…”
Vậy mà ngay cả mùi vị người khổng lồ cũng muốn nếm thử.
“Này, hai người đang làm gì vậy?” Giọng nói lạnh lùng vang lên, Levi xuất hiện ở khúc quanh hành lang.
“Binh trưởng Levi…”
“Oa!” Eren vừa định cúi chào, Lạc Duy đã từ trên người hắn nhảy xuống chạy nhanh như chớp.
“Lạc Duy?” Eren khó hiểu.
Levi nheo mắt nhìn hành lang đã không còn bóng người, vừa rồi tên nhóc kia động tác thật nhanh. “Này, Eren, tên nhóc đó là bạn gái cậu?”
“Sao sao sao có thể.” Eren giật mình vội vàng xua tay: “Hơn nữa Lạc Duy là nam.”
“Phải không.” Giọng Levi không có chút dao động: “Vừa rồi các cậu nói chuyện có ý gì?”
“Ừm…” Mặt Eren đổ mồ hôi, kỳ thật hắn cũng không rõ ý của Lạc Duy, vì sao lại muốn ăn người khổng lồ, nhưng mà hắn tin Lạc Duy sẽ không hại mình, hơn nữa cũng không muốn Lạc Duy bị binh trưởng Levi hiểu lầm: “Lạc Duy cậu ấy tương đối tham ăn, trước kia ở binh đoàn huấn luyện thường xuyên ăn vụng đồ…” Giống như nói sai hướng rồi, trên mặt Eren lại toát ra vài giọt mồ hôi: “Không đúng không đúng, Lạc Duy chỉ đơn thuần muốn biết người khổng lồ có mùi vị gì, cậu ấy bình thường rất ngoan, có chút trẻ con, cho nên tò mò mà thôi, thật sự!”
Là ảo giác sao, trong mắt binh trưởng Levi dường như lóe lên một tia lạnh lẽo, Eren khẩn trương nói năng lộn xộn: “Lạc Duy tuy rằng vóc dáng rất nhỏ, nhưng kỳ thật ăn rất nhiều, cho nên luôn không đủ no, nửa đêm thường chạy đến kho hàng ăn vụng đồ, bị huấn luyện viên Keith phạt thế nào cũng không chịu sửa…”
A a, rốt cuộc mình đang nói cái gì vậy? Rõ ràng là muốn giúp Lạc Duy nói tốt, vì sao càng nói càng tệ?
Binh trưởng Levi rũ mắt xuống, giọng không hề phập phồng: “Phải không.”