Chương 13: Tác chiến thành công

Từ miệng Mikasa nhận được xác nhận một lần nữa, Lạc Duy hít hít mũi, ngồi xuống trên nóc nhà.

Vậy thì thôi, không động nữa! Cậu bị người khổng lồ mỹ vị hấp dẫn đến, nếu không thể ăn, cậu cũng lười động đậy.

“Cậu… Cậu là ai…?” Đội trưởng Ian ở phía sau cậu hỏi: “Cậu tên là gì?”

Để có được nguồn tân binh ưu tú, các quân đoàn vẫn luôn chú ý đến binh lính của đoàn huấn luyện, trong tay còn nắm giữ tư liệu về những binh lính ưu tú. Mười vị trí đầu là đối tượng họ chú ý chủ yếu, đặc biệt Mikasa được xưng là thiên tài khó gặp, các tinh anh của binh đoàn đồn trú cũng sớm nghe danh. Nhưng tên thiếu niên có mái tóc ngắn màu bạc trắng mềm mại, đôi mắt màu tím thẫm xinh đẹp, gầy gò tinh tế nhưng lại có sức tấn công mạnh mẽ này là ai? Vì sao chưa từng nghe nói đến cậu ta?

Lạc Duy liếc anh một cái, không có hứng trả lời, quay đầu tiếp tục nhìn chằm chằm người khổng lồ đang bốc khói, cắn cắn ngón tay. Mùi hương thơm quá, vì sao hắn lại là Eren chứ?

“Thôi, hiện tại không phải lúc phân tâm.” Đội trưởng Ian xoa xoa thái dương, bởi vì Lạc Duy đã chém gϊếŧ người khổng lồ 12 mét, cũng khiến anh hạ quyết tâm ở lại. Eren là hy vọng mới duy nhất xuất hiện trước mắt loài người, không thể bỏ mặc cậu ta ở đây.

Ba thành viên tinh nhuệ của binh đoàn đồn trú dẫn đầu tiểu đội của mình bắt đầu hành động, Lạc Duy và Mikasa bị giữ lại. Lạc Duy biết tình hình của Eren hiện tại có vẻ không tốt lắm, nhưng cậu không dùng não, không nghĩ ra được chủ ý gì, hơn nữa cậu thật sự không còn chút sức lực nào.

“Mikasa, phải làm sao bây giờ?” Không hiểu vấn đề thì giao cho người khác, Lạc Duy từ trước đến nay không tự làm khó mình.

“Trước hết nghĩ cách đánh thức Eren đi, đợi cậu ấy hồi phục…” Mikasa nhìn về phía Eren, phát hiện đầu và tay hắn tuy vẫn bốc khói, nhưng lại hoàn toàn không có dấu hiệu hồi phục, không biết có phải do di chứng của việc bị người khổng lồ gặm nhấm trước đó hay không.

Mikasa rút song đao, sắc mặt ngưng trọng: “Trước đó, phải bảo vệ tốt Eren đã!”

Đội tinh nhuệ phía trước không truyền về bất kỳ tin tức nào, trên tường thành chỉ có thể theo kế hoạch thực hiện, sau khi điều chỉnh một chút, lại lần nữa triển khai công tác làm mồi.

Đám tân binh được thả vào thị trấn, theo mệnh lệnh ba người một tổ, cố gắng dụ dỗ người khổng lồ đến một góc chỉ định. Nói là không cần chiến đấu, nhưng việc dụ dỗ người khổng lồ trên mặt đất sao có thể không phải là công việc nguy hiểm.

Jean oán giận một tiếng, dẫn theo Connie và Annie cùng tổ bắt đầu hành động. “Nói này, các cậu có thấy Lạc Duy không?”

“Không có.” Annie lắc đầu.

“Cái đó… Hình như tớ thấy cậu ấy nhảy xuống, ở lần nghỉ ngơi đầu để mọi người chỉnh đốn tác phong.” Connie chần chờ nói: “Không biết đi đâu rồi?”

“Cái gì?” Jean kêu sợ hãi: “Tên kia muốn làm gì chứ!”

Càng ngày càng nhiều người khổng lồ bị Eren thu hút đến, đội tinh nhuệ của binh đoàn đồn trú mệt mỏi ứng phó. Lạc Duy và Mikasa một trái một phải canh giữ bên cạnh Eren, chém gϊếŧ những người khổng lồ đến gần.

Armin từ bên kia nhảy lên, lớn tiếng hỏi: “Mikasa, Eren sao vậy… Lạc Duy?!”

“Armin, trong cơ thể đó không có ý thức của Eren.” Mikasa nói: “Chúng ta đang bảo vệ Eren, nhưng cứ tiếp tục như vậy, sẽ bị tiêu diệt toàn quân.”

Armin nhíu mày, nhảy đến sau gáy Eren: “Tớ đi đánh thức Eren, Mikasa, Lạc Duy, người khổng lồ giao cho các cậu.”

Lạc Duy và Mikasa cùng đội tinh nhuệ giải quyết những người khổng lồ ở gần đó, nhờ có hai chiến lực mạnh mẽ gia nhập, đội tinh nhuệ cuối cùng cũng giảm bớt thương vong. Sau khi giải quyết thêm một người khổng lồ nữa, đội trưởng Ian nhìn thiếu niên nhỏ gầy dừng lại bên cạnh, không nhịn được hỏi: “Cậu tên là gì? Có muốn gia nhập binh đoàn đồn trú không?”

“Tôi tên Lạc Duy.” Giọng Lạc Duy yếu ớt, khác hẳn khí thế khi chém gϊếŧ người khổng lồ: “Không cần, tôi muốn gia nhập Quân Trinh Sát.”

Từ xa trên mặt đất đột nhiên truyền đến tiếng chấn động trầm trọng, Lạc Duy quay đầu nhìn, chỉ thấy một tảng đá khổng lồ đang di chuyển trên đường phố. Vài người nhảy lên đến chỗ đó, thấy người khổng lồ đang gian khổ khuân vác tảng đá. Armin rơi xuống bên cạnh cậu, cười nói: “Mikasa, Lạc Duy, Eren thắng rồi, cậu ấy đang hoàn thành sứ mệnh của mình!”

Cổng lại có thêm 5 người khổng lồ 10 mét tiến vào, đội tinh nhuệ liều chết nhảy xuống nóc nhà, từ mặt đất dẫn dụ người khổng lồ đi. Đây là việc cực kỳ nguy hiểm, tuy rằng thành công dẫn dụ người khổng lồ đi, nhưng trong nháy mắt đã có mấy binh lính bị bắt hoặc bị giẫm chết. Lạc Duy nhìn họ, lại nhìn Eren: “Tôi đi giải quyết những người khổng lồ đó, Armin, Mikasa bảo vệ Eren.”

Dưới sự hỗ trợ của Lạc Duy, ba người khổng lồ đã bị chém gϊếŧ thành công, Eren cuối cùng cũng đưa được tảng đá khổng lồ đến cổng lớn, gầm lên hết sức ngăn chặn chỗ vỡ. Tuy rằng đã chặn được chỗ vỡ, nhưng những người khổng lồ bên trong tường vẫn chưa giải quyết xong. Lúc này lại có mấy người khổng lồ 10 mét tiến đến, mà Eren đã kiệt sức ngất xỉu, Armin đang cạy gáy cậu ấy muốn lôi ra. Nhưng Eren và huyết nhục người khổng lồ dính vào nhau, không thể tách rời.

“Mau lui lại lên tường thành, Armin!” Mikasa kêu to.

“Tớ không có cách nào, Eren và người khổng lồ dính chặt quá!”

“Tớ tới… Hả?” Lạc Duy vừa vòng ra giữa không trung chuẩn bị chém gϊếŧ người khổng lồ đột nhiên dừng lại việc lao tới trước, ngã xuống đất. Bởi vì bật khí gas quá mạnh, gas của cậu đã dùng hết rồi.

“Lạc Duy!” Armin kêu sợ hãi, Lạc Duy vừa vặn rơi xuống dưới chân hai người khổng lồ.

“A…” Lạc Duy bò dậy, gõ gõ bình gas rỗng tuếch: “Hết rồi.”

Trên đỉnh đầu một bóng đen khổng lồ, chân to của người khổng lồ đối diện giẫm xuống Lạc Duy. Lạc Duy đương nhiên không thể bị người khổng lồ giẫm trúng, nhưng trước khi cậu né tránh, trên bầu trời một bóng người hiện lên, nhanh như sao băng, trong nháy mắt hai người khổng lồ đã ngã xuống đất.

Bóng người dừng lại trên xác người khổng lồ ngã xuống, trong làn khói, chiếc áo choàng có đôi cánh tự do màu xanh đậm tung bay trong không trung, sau đó, y quay đầu lại, ánh mắt lạnh lùng đảo qua Lạc Duy: “Này, nhóc con, nói cho ta biết, đây là tình huống gì?”

Khói bốc lên từ người khổng lồ quá lớn, không nhìn rõ vẻ mặt hắn, chỉ có ánh mắt lạnh băng như lưỡi dao sắc bén xuyên thấu mà đến. Lạc Duy chân mềm nhũn ngồi xuống đất, động cũng không thể động. Thật đáng sợ…

“Này, Lạc Duy!” Jean từ một bên xông tới, nắm lấy Lạc Duy mắng to: “Đồ ngốc này, quá liều lĩnh, cậu suýt nữa thì mất mạng đấy.”

“Jean…” Lạc Duy ôm lấy Jean, vùi đầu vào ngực hắn: “Tôi muốn về…”

“Sao vậy? Này, Lạc Duy…?!” Vừa mệt vừa đói, đặc biệt là bị người lạ làm cho kinh hãi, Lạc Duy ngất xỉu trong lòng Jean.

---------

Tác giả có lời muốn nói: Tôi cảm thấy phạm quy quá rồi, hình ảnh binh trưởng đẹp trai sao mà nhiều thế này!! Tôi tìm mãi không ra một tấm hình đẹp trai nào của Kuroro cả!