Chương 7

Bùi Niên vốn định mở miệng chửi thề hoặc thương lượng để cứu vãn tiến độ game, nhưng quái đản thay, vừa cất lời, cái miệng phản chủ vẫn thốt ra danh xưng đã ngốn của cậu 100 điểm oan uổng.

Nghe thấy giọng mình, cậu lập tức tắt đài, tuyệt vọng đến mức muốn câm nín vĩnh viễn.

Cái game rác rưởi này, hủy diệt đi cho rồi!

Trong mắt Lệ Uyên lúc này là một cảnh tượng khác hẳn: Con nhân ngư nhỏ vốn đang ngoan ngoãn, đột nhiên rưng rưng nước mắt, toát lên vẻ tủi thân vô hạn, dè dặt gọi một tiếng "Papa" rồi im bặt, như thể bị hắt hủi.

Phản ứng này đối với một kẻ mù tịt kinh nghiệm chăm sóc như Lệ Uyên chính là báo động đỏ cấp một. Trông như thể giây tiếp theo cái đập nước sẽ vỡ òa.

Thiếu niên thiên tài, người luôn lập kế hoạch tác chiến hoàn hảo cho mọi tình huống, bỗng chốc rơi vào thế bí.

Con cá này sắp khóc! Nhưng làm thế nào để dỗ nó nín đây? Trong sách chiến thuật đâu có dạy cái này?

Lệ Uyên hơi cứng nhắc hạ thấp tay xuống một chút, vắt óc suy nghĩ nửa ngày trời, cuối cùng chỉ có thể nặn ra một câu an ủi khô khốc:

“Đừng khóc.”

Khổ nỗi, chất giọng trầm thấp, nghiêm nghị quen ra lệnh của hắn khiến câu nói nghe chẳng khác gì quân lệnh!

Kết quả, Bùi Niên đang định tìm đường chuồn thì bị dọa cho cứng đờ cả đuôi, hoảng sợ nhìn trân trân vào Lệ Uyên.

Đáng ghét! Rõ ràng chỉ là một thằng nhóc vắt mũi chưa sạch, sao khí thế lại đáng sợ thế này? Chẳng lẽ tên này định đem mình đi nấu canh cá chua cay thật à?

Bùi Niên cố gắng chớp mắt liên tục để ngăn dòng lệ. Chỉ tiếc là càng cố kìm nén, một giọt nước mắt trong suốt nơi khóe mi lại càng không nghe lời mà trào ra. Giọt lệ không đúng lúc ấy lăn dài trên gò má trắng mịn, ngay khi rời khỏi khuôn mặt, nó kỳ diệu hóa rắn giữa không trung, biến thành một viên ngọc trai tròn trịa, sáng bóng.

Và định mệnh thay, giây tiếp theo, viên ngọc trai ấy rơi gọn lỏn vào lòng bàn tay đang mở ra của Lệ Uyên.

Trên nền da tay có vài vết chai sần do tập luyện của thiếu niên, viên ngọc trai màu tuyết không tì vết tỏa sáng lấp lánh, đẹp đến nao lòng.

Một người một cá đều ngẩn ra nhìn vật thể nhỏ bé ấy.

“A... ưm!”

Bùi Niên khẽ kêu lên một tiếng, rồi nhìn Lệ Uyên với ánh mắt tuyệt vọng tột cùng.

Giây trước vừa bị ra lệnh "Cấm khóc", giây sau nước mắt đfã rơi, lại còn để lại tang chứng vật chứng không thể tiêu hủy là một viên ngọc trai! Vừa vào game đã khıêυ khí©h trùm cuối, độ khó của cái màn này không phải tăng 50% nữa mà là cấp độ Địa Ngục rồi!

Hu hu hu, cái game rác này còn cứu vãn được không? Giờ mà giơ tay giật lại, ném đi thật xa, rồi giả vờ như mình chưa từng khóc nhè thì có ai tin không?

“Ưm!”

Tiếc thay, Bùi Niên vừa mới có ý định đưa tay nhỏ ra giật lại viên ngọc trai, thì đã trơ mắt nhìn Lệ Uyên nắm chặt lòng bàn tay, thu gọn giọt nước mắt trân quý của cậu vào trong.

Tên khốn kiếp! Sức mạnh thua nam chính thì thôi đi, đến tốc độ tay mà ông đây tự hào cũng không bằng hắn sao? Cái con nhân ngư phế vật này rốt cuộc có thiên phú gì ngoài việc khóc ra ngọc không hả?!