Chương 6

Cố gắng vớt vát chút liêm sỉ cuối cùng còn sót lại, Bùi Niên chỉ có thể nuốt nước mắt vào trong, tự nhủ sau này nhất định phải giữ cái đầu lạnh, tuyệt đối không được để cảm xúc chi phối ví tiền.

[Ừm... Rất xin lỗi, vật phẩm đã tự động kích hoạt, hàng mua rồi miễn đổi trả.]

[Khụ khụ, tính năng của chúng tôi được thiết kế để nâng cấp dần theo mức độ thân mật. Biết đâu sau này ngài sẽ có cơ hội nhận được thẻ đổi danh xưng thì sao?]

Hệ thống lấp liếʍ giải thích, nhưng câu nói ấy lại thành công khơi dậy nỗi bất an sâu thẳm trong lòng Bùi Niên.

Nâng cấp dần? Trên "Papa" còn có cái gì nữa? Ông nội à? Hay cụ tổ? Còn cái danh xưng nào đáng xấu hổ hơn nữa không?

Trong đầu Bùi Niên quay cuồng đủ loại viễn cảnh kinh hoàng, chỉ muốn bốc hơi ngay tại chỗ.

Trong khi đó, Lệ Uyên đang ôm cục bông nhỏ trong lòng cũng rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan. Theo kế hoạch, nửa tháng nữa trứng mới nở, nên bể nuôi chuyên dụng và các vật tư chăm sóc nhân ngư hoàn toàn chưa được giao đến.

Vậy thì, phải xử lý con cá này thế nào đây?

Trên gương mặt vốn lạnh băng như tượng tạc của Lệ Uyên, lần đầu tiên xuất hiện biểu cảm phức tạp đến thế.

Trứng nhân ngư kích thước không nhỏ, nên dù là nhân ngư sơ sinh, hắn cũng phải dùng cả hai tay mới có thể ôm trọn. Lệ Uyên cẩn trọng đỡ lấy sinh vật nhỏ, từ từ nâng cậu tách khỏi mặt đất.

Chiếc đuôi cá lộng lẫy xòe ra như tà váy dạ hội bồng bềnh, vướng vào những mảnh vỏ trứng vỡ vụn, tạo nên hiệu ứng lấp lánh huyền ảo. Có vẻ như vì tò mò với độ cao mới, nhóc con còn vô thức lắc lắc cái đuôi nhỏ.

Cảm nhận được ánh nhìn chằm chằm của Lệ Uyên, Bùi Niên ngước đôi mắt to tròn lên nhìn lại. Hành động này lại khiến đôi mày kiếm của thiếu niên nhíu chặt hơn.

Nguyên nhân nở sớm vẫn là một ẩn số. Hành động cuối cùng trước khi sự cố xảy ra là hắn chạm tay vào vỏ trứng. Chẳng lẽ do mình vô tình kích hoạt sức mạnh cơ giáp cộng hưởng, khiến vỏ trứng bị vỡ ép buộc?

Lệ Uyên nghiêm túc phân tích khả năng này theo tư duy quân sự. Dù sao, so với dữ liệu hình ảnh nhân ngư chuẩn trên mạng, làn da của nhóc con trước mặt này quả thực quá nhợt nhạt, toát lên sự yếu ớt bẩm sinh.

Nghĩ đoạn, hắn dùng lòng bàn tay vững chãi "xách" con nhân ngư lên, giữ một khoảng cách an toàn đầy tinh tế giữa một người và một cá.

Nhưng đối với Bùi Niên, hành động này chẳng khác nào cú tát vào mặt. Cậu bắt đầu hoài nghi nhân sinh!

Không thể nào? Tuyệt đối không thể nào! Trên đời này lại có kẻ cầm một con nhân ngư sơ sinh xinh đẹp tuyệt trần như cầm... một túi rác sao? Ít nhất cũng phải giả bộ ôm ấp nâng niu vào lòng chứ?

Nhân ngư vốn là loài sinh vật cực kỳ nhạy cảm, mọi biến động cảm xúc dù là nhỏ nhất cũng phản chiếu rõ rệt lên vẻ ngoài. Thế là, dù lí trí Bùi Niên gào thét "không được khóc", nhưng đôi mắt màu xanh bạc kia đã nhanh chóng phủ một tầng sương mờ. Hàng mi dài rợp bóng ướt đẫm, run rẩy như cánh bướm trong mưa.

“Pa? Papa...”