Chương 3

Bùi Niên còn chưa kịp thở phào nhẹ nhõm, âm báo thứ hai của hệ thống đã vang lên như tiếng chuông báo tử.

[Ting! Chúc mừng người chơi sắp thiết lập ràng buộc với đối tượng công lược!]

[Cảnh báo: Phát hiện vỏ trứng sắp vỡ. Vui lòng nhanh chóng lựa chọn danh xưng khởi đầu!]

[A: Chủ nhân] [B: Anh ơi] [C: Uyên Uyên]

Hả?

Vừa nghe dứt câu, Bùi Niên đang nằm ì ra như cá mặn lập tức bật dậy, động tác mạnh đến mức khiến cả quả trứng rung lên bần bật.

Có nhầm không vậy? Cái ứng dụng "ba xu" này đùa ai đấy? Ba cái danh xưng này có cái nào là tiếng người không? Có nghĩ đến trải nghiệm của người dùng chút nào không hả?

Chỉ cần tưởng tượng đến việc phải thốt ra mấy từ đó, Bùi Niên đã muốn lôi ngay cái hệ thống này ra tòa kiện tụng. Thế nhưng, dường như đọc được suy nghĩ của cậu, hệ thống lập tức phản hồi bằng một giọng điệu nhiệt tình đến giả tạo:

[Nếu người chơi không hài lòng với các tùy chọn mặc định, bạn có thể thanh toán 100 điểm tích lũy để mua "Hộp Quà Bí Ẩn".]

[Hộp Quà Bí Ẩn cam kết ngẫu nhiên mở ra một danh xưng cấp cao (High-end), kích hoạt trực tiếp ngay khi nở nha cưng ơi!]

Mua hộp quà bí ẩn? Mở ngẫu nhiên danh xưng cao cấp?

Cái văn mẫu sặc mùi "hút máu" này ngay lập tức khiến Bùi Niên nhớ lại những con game "pay-to-win" mình từng chơi. Chiêu trò này y hệt việc chọn trang phục khởi đầu: ném cho bạn ba bộ đồ rách rưới xấu đau xấu đớn, sau đó thì thầm vào tai bạn rằng chỉ cần nạp 99k là sẽ có ngay bộ cánh quý tộc lộng lẫy...

Hèn chi trước đó nó lại hào phóng tặng 100 điểm, hóa ra là đào hố chờ cậu ở đây.

"Đừng nói nhảm nữa! Tôi mua! Kích hoạt ngay lập tức!"

Kệ xác 100 điểm đó đi. Dù sao trong ý thức của Bùi Niên, cậu đường đường là một đấng nam nhi trạc tuổi nam chính, sĩ diện quan trọng hơn tiền bạc.

[Đing đong! Cảm ơn quý khách đã ủng hộ. Đã khấu trừ 100 điểm. Bạn nhận được: Hộp Quà Bí Ẩn x1!]

Thế là thanh điểm vừa mới nhảy lên con số 100 tròn trĩnh, trong nháy mắt đã tụt xuống số 0 tròn trĩnh không kém nhưng đầy thảm hại.

Tất cả những biến động dồn dập trong không gian ý thức ấy, dưới góc nhìn của Lệ Uyên, lại là hiện tượng quả trứng vốn trắng ngần không tì vết trước mặt đột ngột phát ra tiếng nứt vỡ.

“Rắc.”

Không phải dự kiến nửa tháng nữa mới nở sao? Chẳng lẽ do mình mạnh tay quá nên bóp vỡ rồi?

Lệ Uyên thoáng kinh ngạc, còn chưa kịp rút tay về thì vỏ trứng màu trắng sứ đã nhanh chóng nứt toác từ trên đỉnh. Biến cố bất ngờ này khiến thiếu niên vốn trầm ổn cũng phải nín thở.

Đầu tiên, vài lọn tóc dài màu bạc mềm mại trượt ra từ khe nứt. Ngay sau đó, cùng với sự cựa quậy có phần vụng về của sinh vật nhỏ bên trong, cả quả trứng bắt đầu rung lắc dữ dội. Cảnh tượng này khiến người ta liên tưởng đến những chú mèo con mới sinh, móng vuốt non nớt còn chưa đứng vững đã lảo đảo lao thẳng vào vòng tay người đối diện.