Chương 30

“Kỳ nghỉ của loài người đã kết thúc rồi, các ngôi trường quanh đây đã bắt đầu khai giảng trở lại, quán ăn ở phố thương mại đều mở cửa kinh doanh, điều đáng mừng nhất là mọi người đã vượt qua được cơn khủng hoảng lương thực này. Mèo tới họp hay không tới họp, bao gồm cả những con mèo xung quanh đều không bị gì.” Lão Ưng cất cao giọng, nói xong nó giàn giụa nước mắt.

Đám mèo con nằm trên mặt đất nghe thấy tin này cũng kêu ngao ngao.

Đây là một thành tích đáng kinh ngạc!

Bọn chúng đều còn sống, đó là điều tuyệt vời nhất.

Lúc này mèo Đại Cát ngồi im lặng nãy giờ bỗng kêu meo một tiếng: “Tôi có thể sống tiếp phần lớn là nhờ Đa Tể và Hoa Hoa, nếu không có họ giúp tôi thì tôi đã chết bên con kênh thối đó từ lâu rồi!”

Hoa Hoa nghe thấy lời này vội nói: “Thật ra tôi không có giúp được gì cho Đại Cát hết, chủ yếu là nhờ công lao của Đa Tể! Hơn nữa trong cuộc họp lần trước tôi đã sắp chết đói tới nơi, vẫn là nhờ Đa Tể nhường nửa chiếc bánh bao của mình cho tôi, sau này còn dẫn tôi đi ăn thức ăn cho mèo nên tôi mới sống tiếp được!”

Lúc này mấy con mèo khác cũng xì xào bàn tán.

“Đúng vậy, tính ra thì lần này Đa Tể giúp được rất nhiều mèo! Bầy mèo con trong nhà kho đó chẳng phải cũng nhờ thức ăn của Đa Tể cứu sống đó sao?”

“Haiz, trong hai ngày tôi đói sắp chết đó còn tới nhà kho ăn chực thức ăn cho mèo mới sống được đấy.”

“Suỵt, tôi vốn không dám thừa nhận, giờ nghe cậu nói vậy tôi cũng là được Đa Tể cứu sống đấy, tôi cũng có đi ăn chực thức ăn cho mèo.”

Trong phút chốc Đa Tể trở thành tiêu điểm của cuộc họp lần này, bọn mèo đều đang thảo luận thành tích to lớn của nó trong thời gian này.

Đa Tể nghe mà xấu hổ, nó lặng lẽ nhích ra xa xa không muốn trở thành tiêu điểm của đám mèo.

Mới nhích được hai bước thì bị Sơ Bát đá vào mông không cho nó đi.

“Ngao!” Nó xù lông ngoảnh đầu kêu lên.

Sơ Bát phe phẩy cái đuôi bày ra bộ mặt nó không biết gì hết.

Lão Ưng rất hài lòng với phản ứng của chúng, đương nhiên nó cũng phải khen ngợi Đa Tể nhưng nếu được mọi người cùng khen ngợi thì hiệu quả sẽ tốt hơn.

Lão Ưng ngồi im ở trên cao đợi bầy mèo thảo luận xong mới hắng giọng nói: “Đúng như những gì mọi người đã nói, mèo chúng ta có thể vượt qua khó khăn này Đa Tể có công lớn nhất, lần này tôi sẽ ghi công to cho Đa Tể.”

Ghi công lớn, đây là công đức cực kỳ hiếm thấy ở trong bầy mèo, lần trước Đa Tể chỉ đánh lui Đại Hoàng thôi mà đã được khen thưởng nửa miếng bánh bao rồi.

Nhưng lần này bản chất hoàn toàn khác, điều này có nghĩa là một con mèo có đóng góp cho đồng loại trong thời kỳ đặc biệt sẽ nhận được địa vị vô cùng cao trong bầy.

Sau này nếu có con mèo nào dám bắt nạt Đa Tể thì sẽ trở thành kẻ địch của tất cả mèo hoang trong khu này, nếu có con người hoặc con vật khác dám tổn thương tới Đa Tể cũng sẽ bị loài mèo trả thù.

Còn Đa Tể sẽ được hưởng quyền ưu tiên giành thức ăn trong bầy, nghĩa là nếu sau này nó với con mèo đồng thời cùng phát hiện ra thức ăn thì nó sẽ được hưởng phần thức ăn đó trước, còn con mèo kia không được dị nghị gì.

Lão Ưng vừa dứt lời.

Đám mèo đều chìm vào im lặng, đây là thời khắc cực kỳ thiêng liêng, ghi công to là cảnh tượng hiếm có chưa từng xuất hiện trong mấy năm nay.

Tất cả mèo có mặt ở đây đều nhất trí với quyết định của Lão Ưng, lần này Đa Tể biểu hiện dũng cảm cứu được nhiều mèo như vậy, nó chính là anh hùng trong mắt bọn chúng!

Trước đó lúc Đa Tể nghe thấy mọi người khen ngợi nó thầm vui mừng và tự hào, nó quả thật đã cống hiến rất nhiều cho tập thể này, tuy bình thường nó chẳng có hứng thú với những việc này nhưng trong thời kỳ đặc thù giúp được chừng nào hay chừng nấy, cảm giác này khá là tốt.

Ngay khi nó còn đang tận hưởng cảm giác bị chúng mèo bao vây thì đột nhiên một tin tức cực lớn ấp tới suýt chút khiến nó ngất đi.

Đương nhiên nó cũng từng mơ ước trở thành con mèo lợi hại nhất, nhưng… Không phải như trong tình huống này.

Nó không phải là công thần cứu sống mọi người, thật ra nó chỉ là công cụ khuân vác thức ăn cho mèo, sự ưu đãi đột ngột ập tới này khiến nó cảm thấy bất an.

Đa Tể vội nhảy lên hòn đá nói: “Chuyện này tôi nhất định phải giải thích cho rõ, lần này người giúp chúng ta không phải là tôi mà là cô bé loài người lần trước tôi có nhắc tới. Là cô bé chủ động dùng túi xách đựng sẵn thức ăn cho tôi, tôi chỉ đưa thức ăn tới nhà kho mà thôi. Nói tới công thần, công thần lớn nhất là cô bé loài người đó mới đúng!”

Ngay khi những lời này vừa thốt ra, chúng mèo bắt đầu xì xào bàn tán.

Trước giờ chưa từng nghe thấy con người hào phóng như vậy, ngoài việc cho mèo ăn ở sân sau nhà mình còn đóng gói cho mèo mang đi nữa.

Những chú mèo hoang có mặt ở đây trước đây cũng từng được người tốt bụng cho chúng ăn, nhưng sự tốt bụng đó chỉ là khoảnh khắc mềm lòng khi nhìn thấy mèo con đáng thương mà thôi, hiếm khi gặp được loài người cho chúng ăn vào thời gian cố định, càng đừng nói đó là sinh vật đáng sợ như con nít loài người.

Cô bé loài người ở nhà đó thân thiện với mèo thật thế cơ à?

Lão Ưng biết được chút nội tình, dù sao chính nó đã bảo Đa Tể đi trộm thức ăn nhưng nó không biết số thức ăn này lại do đứa bé đó chủ động đưa cho Đa Tể.

Cho dù nó là con mèo lớn tuổi nhất trong khu này đi nữa cũng chưa từng nghe nói đến chuyện như vậy.

Lão Ưng cúi đầu hỏi Đa Tể: “Chuyện này rất quan trọng, cậu nghĩ cho kỹ rồi hãy nói.”

Đa Tể nói một cách chắc nịch: “Tôi có thể đảm bảo điều này.”

Lúc này Hoa Hoa cũng lên tiếng: “Trong thời gian này tôi và Đại Cát cũng tới sân sau ăn thức ăn cho mèo, cô bé loài người đó nhìn có vẻ hơi khó gần nhưng mỗi ngày đều để thức ăn cho mèo ở sân sau.”

Đại Cát cũng nhanh chóng nói: “Đúng vậy đúng vậy, không bỏ sót bữa nào hết, tôi tới lúc nào cũng có sẵn thức ăn cho mèo và nước sạch.”

Lão Ưng đưa ra phán đoán: “Nếu đã như vậy thì công lao này chỉ có thể quy cho cô bé loài người đó thôi, Đa Tể, Hoa Hoa, Đại Cát, nếu cô bé chịu cho mấy đứa ăn thì sau này mấy đứa có thể tới đó ăn thường xuyên. Đa Tể, tôi sẽ hủy phần thưởng ghi công lớn này của cậu, cậu có ý kiến gì không?”

Hoa Hoa và Đại Cát ngoan ngoãn gật đầu.

Đa Tể cũng nói: “Tôi không có ý kiến.”