Chương 29

Hạ An An đứng dậy đi vào nhà lấy một cái túi nhựa chắc chắn ra đựng nửa túi thức ăn cho mèo rồi đặt xuống trước mặt Đa Tể.

Túi thức ăn cho mèo này tuy không nhiều lắm nhưng đựng nhiều hơn cái bát nhựa đó nhiều, hơn nữa đối với Đa Tể mà nói dễ cầm hơn cái bát đó.

Đa Tể nhìn túi thức ăn cho mèo này bằng vẻ mặt khó tin, hai bát thức ăn cho mèo của tối hôm qua và sáng hôm nay bị chín con mèo con ăn hết rồi, chúng nó đã chống chọi qua được, giờ có thêm túi thức ăn này nữa chí ít chúng có thể cầm cự được thêm hai ngày nữa.

Còn mấy ngày nữa là trường học khai giảng trở lại, nhiều giáo viên và học sinh thi thoảng cho mèo hoang ăn, cuộc sống của mọi người có lẽ sẽ dần tốt hơn.

Cô bé loài người này có biết rằng… Hành động này của cô bé đã cứu được rất nhiều mèo không!

Bình thường hình tượng mèo của Đa Tể là kiêu ngạo không xía vào chuyện người khác cũng không dễ tin vào ai, nhưng lúc này nó thật lòng cảm thấy vui thay cho đám mèo con nên chẳng nghĩ gì nhiều, nó đi lên cọ đi cọ lại vào chân cô bé thậm chí còn liếʍ tay cô bé nữa.

“Meo…” Tiếng kêu này được nó kêu một cách ỏn ẻn.

Nó đang nói cảm ơn.

Nhậm Văn dại mặt ra khi nhìn thấy màn tương tác của một người một mèo này.

Cô ấy còn phát hiện ra một chuyện rất quan trọng, hồi trước An An chẳng có phản ứng gì với thế giới bên ngoài, dù là mèo hay người đều bị cô bé làm lơ chỉ lo đắm chìm vào trong thế giới của mình, mà nay tuy cô bé nói rất ít nhìn ánh mắt của cô bé dường như đã bắt đầu nhìn tới thế giới bên ngoài rồi.

Ánh mắt của cô bé trở nên có thần hơn.

Ví dụ như lúc này, tuy cô bé không nói gì với mèo cam nhưng đưa tay ra xoa đầu nó, trên gương mặt xinh xắn không còn là vẻ đờ đẫn như búp bê gỗ nữa, ngược lại xuất hiện thêm chút ý cười.

Nếu là trước kia thì điều này chuyện rất hiếm có.

Trước đó Hạ Thi Cát kể cho cô ấy nghe chuyện này cô ấy còn không tin, bọn họ mới chuyển tới đây ở chưa được một tháng làm gì có chuyển biến nhanh như vậy, không ngờ… Trẻ con luôn có sức sống mạnh mẽ, An An có sự chuyển biến rất lớn.

Hôm đó Hạ Thi Cát đi phỏng vấn về tới đem theo một tin tốt về.

“Bắt đầu từ ngày mai mình sẽ chính thức đi làm ở cửa hàng thú cưng này, làm vào buổi chiều hàng ngày, nội dung công việc trước mắt là làm trợ lý cho thợ làm đẹp chăm sóc thú cưng.”

Nhậm Văn tiếc nuối: “Haiz, hồi trước cậu là nhân viên tiêu thụ cốt cán của công ty, giờ đi làm việc ở cửa hàng thú cưng có thiệt cho cậu quá không? Thật ra ở thành phố Đông Hải cũng có khá nhiều công ty ngoại thương, chắc chắn sẽ có chức vụ phù hợp với cậu. Mình cảm thấy cậu có thể đợi từ từ hãy đi làm, nếu cậu lo cho An An thì khỏi phải nhọc lòng. Dù sao mình cũng làm việc ở nhà cả ngày, quan sát An An trong hai ngày qua còn giúp mình tìm được linh cảm vẽ rất nhiều tranh.”

Hạ Thi Cát cười nói: “Mình có thiệt chỗ nào đâu, trong một tháng trở lại đây mình đã nộp hồ sơ cho hầu hết các công ty ngoại thương ở thành phố Đông Hải này rồi, rất tiếc mình không tìm được công ty phù hợp với mình, trước đó có một công ty cũng được nhưng thời gian tăng ca quá dài cũng không hợp với mình. Từ sau khi sinh con xong mình chẳng còn đi làm nữa, nay tuổi cũng đã lớn rồi chẳng dám cạnh tranh với lớp trẻ nữa, khó tìm được vị trí thích hợp với mình cũng thường thôi.”

Thấy Nhậm Văn vẫn mang vẻ khó chấp nhận nổi, Hạ Thi Cát nói: “Thật ra cửa hàng thú cưng này được lắm, trước giờ chưa từng tiếp xúc với ngành nghề này, hôm nay đã tiến hành tập huấn cơ bản. Thật ra làm việc với động vật cũng thú vị lắm, có lẽ là do An An, hồi trước mình không thích chó mèo, hôm nay được tiếp xúc xong cảm thấy việc tắm rửa cho chúng tuy tốn sức nhưng được cái vui vẻ. Cậu yên tâm đi, mình sẽ thử xem sao, nếu không được tới lúc đó mình thôi việc cũng không muộn.”

Nếu Hạ Thi Cát đã nói tới mức này rồi thì Nhậm Văn chẳng còn gì để nói nữa, cô ấy đau lòng ôm lấy bạn thân của mình.

“Cậu đừng có lao lực quá nha. Cậu cứ yên tâm đi làm đi, sau này mình sẽ tới đây vào mỗi buổi trưa.”

“Ừm.”



Một tuần mới đó đã trôi qua, lại tới ngày lũ mèo trong khu họp mặt.

Hôm nay tâm trạng của Lão Ưng cực kỳ tốt, nó cứ tưởng trải qua đoạn thời gian kham khổ này còn được phân nửa số mèo tới tụ họp là mừng lắm rồi, nào ngờ chẳng mất còn nào thậm chí còn không có nghe thấy trường hợp mèo nào bị chết đói, mọi người đều vượt qua hết rồi!

“Hôm nay chúng ta có hai chuyện cần phải bàn.” Lão Ưng kìm nén tâm trạng kích động của mình lại, nêu ra chuyện không quan trọng trước.

“Chuyện thứ nhất chính là khu này lại có người mới chuyển tới ở nữa rồi, mọi người nhớ chú ý đấy, có mèo nào tiếp xúc qua với người này chưa?” Lão Ưng hỏi.

Đa Tể nói ngay: “Tôi có tiếp xúc qua, cách ăn mặc của người này cực kỳ quái lạ, trời oi bức thế này ra ngoài còn đeo khẩu trang đội mũ giống như sợ bị người khác nhận ra vậy, hơn nữa mỗi lần anh ta nhìn thấy mèo phản ứng rất kỳ lạ, tôi đề nghị lũ mèo đều phải nâng cao cảnh giác với người này.”

Nó nói xong đến lượt mèo khác nói theo: “Đúng vậy đúng vậy, người mới chuyển tới này đáng nghi lắm, một mình ở trong căn nhà lớn như vậy, mới tới đã đi khắp nơi tìm gì đó, sau này tôi mới biết anh ta thích đi xung quanh tìm mèo. Ai biết bắt mèo về rồi làm chuyện đáng sợ gì.”

“Mẹ ơi, vậy lần sau nhớ thông báo cho đám mèo con không tới họp, nhất định phải chú ý tới nhân vật khả nghi này!”

Lão Ưng tổng kết: “Nếu mọi người đã thống nhất ý kiến cho rằng người này nguy hiểm, vậy thì lúc ở ngoài gặp mèo khác các cậu nhớ nhắc một tiếng, mọi người đều phải đề cao cảnh giác.”

Chuyện thứ nhất đã bàn xong, bọn chúng nhanh chóng bàn tới chuyện quan trọng nhất của ngày hôm nay.