Chương 28

Quý Hựu Vũ chuyển tới khu dân cư Hạnh Phúc được hai ngày rồi, hôm anh vừa mới chuyển tới từ xa đã nhìn thấy một con mèo lông trắng tinh, nói cách khác chính là vừa gặp đã thích.

Hôm đó anh đặc biệt cầm theo thức ăn cho mèo ra ngoài định đi dạo một vòng xem có thể gặp được con mèo đó hay không.

Nếu gặp được thì ôm về nhà ngay, hì hì.

Tất nhiên Quý Hựu Vũ cũng có gánh nặng thần tượng, tuy tên tuổi của anh không sánh bằng ngôi sao trong giới giải trí nhưng tính ra cũng là nghệ sĩ hàng đầu trong giới âm nhạc cổ điển. Cho nên để tránh những phiền phức không cần thiết, lúc ra ngoài anh vẫn đội mũ và đeo khẩu trang theo thói quen.

Độ xanh hóa trong khu dân cư Hạnh Phúc được làm rất tốt, đi tới đâu cũng gặp bóng cây xanh mát rượi, không khí trong lành khiến đầu óc trở nên thoải mái hơn.

Dạo hết khu biệt thự rồi mà Quý Hựu Vũ chẳng gặp được móng mèo nào, anh bèn sang khi nhà phổ thông thử vận may.

Mới đi vào chưa được hai bước thì anh đã nhìn thấy một con mèo Ginger dễ thương.

Lông của con mèo Ginger đó có màu cam nhạt, là màu cam sữa đang rất hot. Lúc này nó đang ngồi xổm bên đường nhìn người qua lại, trông cái mặt ngáo ngơ đó của nó khiến Quý Hựu Vũ muốn xông lên nựng hai cái.

Lúc anh cách con mèo chỉ còn mấy mét, mèo cam đột nhiên quay đầu nhìn anh với ánh mắt đầy cảnh giác.

Quý Hựu Vũ có kinh nghiệm đầy mình, vào lúc này nếu xông lên bừa thể nào cũng làm mèo con chạy mất, anh từ từ ngồi xổm xuống móc gói thức ăn cho mèo trong túi ra đổ lên tờ giấy trắng.

“Mèo con, tới đây tới đây, chỗ này có đồ ăn ngon nè…”

Con mèo Quý Hựu Vũ nhìn thấy chính là Đa Tể vừa mới đi xem mèo con ở nhà kho xong trở ra, trên đường trở về nó với Sơ Bát đuổi đánh nhau suốt cả dọc đường, bây giờ mệt tới mức chạy không ở bên đường.

Nó vừa nghe nói có đồ ăn ngon lập tức quay đầu lại ngay, thấy người đó đang định tới gần trong mắt lập tức dâng lên tia đề phòng và cảnh cáo.

Quý Hựu Vũ thấy nó quay đầu lại càng hí hửng hơn nữa, anh đi tới thêm mấy bước.

Đa Tể thấy người đó chẳng hiểu ý của nó bèn nhe răng nanh ra khè hơi về phía người đó.

Quý Hựu Vũ thấy mèo con có ý định phản kháng, anh khom lưng đẩy thức ăn cho mèo tới thêm chút nữa đồng thời mạnh dạn tiến về phía trước hai bước.

Trong lòng Đa Tể dâng lên hồi chuông cảnh báo, người này cực kỳ khả nghi!

Anh đội mũ đeo khẩu trang che kín cả khuôn mặt lại chỉ để lộ đôi mắt ra ngoài.

Mà trong đôi mắt này không có ý gì tốt, trong lời nói ẩn chứa ý dụ dỗ mèo con.

Đa Tể lập tức đưa ra phán đoán, người này tuyệt đối không phải là người tốt!

Lúc Quý Hựu Vũ cảm thấy bản thân sắp chạm tới con mèo cam nhỏ này rồi thì nó bỗng ngoảnh đầu bỏ chạy.

“Này! Mèo con, thức ăn cho mèo này là thức ăn cho mèo Ori nhập khẩu, ngon lắm đấy, mi có muốn ăn thử không?”

Mèo cam sải bước nhanh hơn, chạy nhanh như một làn khói phóng vào sân của một ngôi nhà buộc Quý Hựu Vũ sắp đuổi kịp nó phải dừng lại.

Tại sao con mèo này chê cả thức ăn cho mèo Ori chứ? Đây là thức ăn cho mèo nhập khẩu một ký cả trăm nhân dân tệ đấy! Chẳng lẽ nó không ngửi được mùi thơm quyến rũ của thức ăn cho mèo này hay sao?

Quý Hựu Vũ không phải là loại người dễ bỏ cuộc như vậy, anh đi vòng quanh sân phát hiện có một con đường nhỏ dẫn tới sân sau.

Anh tới sân sau cách hàng rào nhìn vào bên trong thì thấy con mèo cam đang ngồi xổm dưới gốc cây trong sân nhà, có một bé gái mặc váy hồng từ trong nhà đi ra, trên tay em còn ôm theo một túi thức ăn cho mèo.

Cô bé ra tới đổ thức ăn cho mèo vào trong bát đặt ở góc tường, mèo cam lập tức đi qua không ăn ngay mà ngược lại cọ vào chân cô bé một cách thân thiết, bộ dạng đó… Làm Quý Hựu Vũ ganh tỵ đỏ cả mắt.

Sau đó thấy bộ dạng mèo cam cúi đầu ăn ngồm ngoàm càng khiến anh đố kỵ hơn nữa, thức ăn cho mèo trong tay cô bé là nhãn hiệu phổ thông do trong nước sản xuất, một ký nhiều lắm chỉ có mười mấy tệ, nhưng mèo cam lại ăn ngon lành.

Quý Hựu Vũ nghĩ bụng, con mèo cam này chắc là mèo được người ta nuôi thả.

Nghĩ vậy, anh vốn còn ôm bụng tức phút chốc nghĩ thoáng ra.

Mèo nhà mình nuôi đương nhiên phải có tình cảm tốt với chủ là đúng rồi, ừm, không thích người ngoài là chuyện bình thường.

Anh cất thức ăn cho mèo trở vào túi với vẻ thất vọng rồi trở về nhà.

Lúc này Đa Tể mới ngoảnh đầu đưa mắt cảnh giác nhìn bóng lưng mặc áo khoác đen đó, trong lòng thầm liệt người này vào danh sách nhân vật nguy hiểm.

Hạ An An rơi vào trầm tư khi thấy mèo cam lấy cái bát nhựa không tới đây lần nữa.

Nhậm Văn chạy bản thảo xong đứng dậy hoạt động cổ một chút, cô ấy ra tới sân sau thì nhìn thấy bát nhựa của mèo cam, cô ấy nhớ tới tin nhắn Hạ Thi Cát gửi cho cô: “Mèo ở đây ngoài tự mình tới ăn ra còn dẫn theo đồng bọn tới ăn, còn biết đem đi một ít nữa, chắc là đem cho mèo khác ăn đấy.”

Nhậm Văn vốn không tin những lời này, từ sau khi thành lập nước động vật không được phép thành tinh đấy.

Nhưng lúc này dụng cụ đóng gói đó đang bày rành rành ở trước mặt cô ấy, cô ấy ngạc nhiên: “Chà, con mèo này tinh ranh thật đấy, tự mình ăn xong còn muốn đem đi nữa hả?” Nói xong cũng ngồi xổm xuống giống An An nghiên cứu cái bát này.

Cái bát này đã cũ rồi, bên trên còn để lại khá nhiều dấu răng mèo, có lẽ là dấu răng của con mèo cam này ngoạm tới ngoạm lui để lại.

Cô ấy nói với An An: “Con nhìn đi, cái bát này sắp rách tới nơi rồi đựng không được bao nhiêu nữa hết.”

Đa Tể chỉ nghe được mấy từ ngữ đơn giản của loài người, lời cô gái này vừa nói quá nhanh quá dài nó nghe không hiểu lắm, nhưng thấy hai người họ đang nghiên cứu cái bát nhựa như vậy thầm nghĩ hỏng rồi, việc mình đem thức ăn cho mèo ở đây đi khiến bọn họ không vui ư?

Đa Tể cẩn thận quan sát vẻ mặt của cô bé loài người, hình như… Không thấy có điều gì không vui ở cô bé.

Nhưng nỗi thấp thỏm trong lòng nó vẫn chưa vơi đi, dù sao gần đây ngoài nó ăn ra còn dẫn theo Hoa Hoa và Đại cát tới nữa, thậm chí còn đem về cho chín con mèo con.

Cô bé không vui cũng là chuyện bình thường…

“Meo…” Đa Tể kêu một cách đáng thương, đó là tiếng kêu muốn giải thích cho mình, cảm thấy bản thân làm sai rồi nhưng lại thấy tủi thân.