- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Huyền Huyễn
- App Khách Sạn Mèo
- Chương 27
App Khách Sạn Mèo
Chương 27
Hạ An An quay vào nhà cầm máy tính bảng lên mở APP “Khách sạn mèo” ra, quả nhiên đã có thông báo hiển thị trên màn hình.
[Chúc mừng bạn, đã có một con mèo làm thủ tục vào ở trong khách sạn của bạn, bạn có thể nhấp vào bảng hệ thống để tra cứu thông tin của khách trọ.]
[Tên khách trọ: Đa Tể.]
[Chủng loại: Mèo Ginger - Mèo cỏ Trung Hoa.]
[Tuổi: Một tuổi.]
[Giới tính: Đực]
[Tình trạng bệnh tật: Không có.]
[Ký sinh trùng: Không có.]
[Mức độ sạch sẽ: Cần cải thiện.]
[Tổng kết: Đây là một con mèo khỏe mạnh, tinh thần tốt, ăn uống ngon miệng, không có bệnh tật gì.]
Hạ An An nhìn chằm chằm thông tin này hồi lâu, miệng mấp máy im lặng đọc ra cái tên Đa Tể.
[Người điều hành khách sạn có quyền kiểm tra chuyện xưa của khách trọ, xin hỏi bạn có muốn tìm hiểu không?]
Hạ An An bấm vào muốn.
Sau khi em chọn xong màn hình tối lại mất một lúc, tới chừng sáng trở lên bỗng phát một đoạn phim hoạt hình.
Trong tiếng mưa gió thét gào, một con mèo mẹ suy yếu sinh ra một ổ mèo con, Đa Tể là con nhỏ nhất trong số đó.
Bản năng làm mẹ của mèo cái rất mạnh mẽ, nó cố gắng liếʍ sạch máu trên người của các con xong cho từng con ăn no.
Đám mèo con lớn nhanh như thổi, nhưng ngay khi chúng mới mở mắt chưa được bao lâu, mèo mẹ ngày càng suy yếu cuối cùng chết trên đường đi kiếm ăn.
Hạ An An trừng to mắt khi xem câu chuyện của Đa Tể, em nắm chặt máy tính bảng như bị cốt truyện của câu chuyện thu hút muốn biết kết cục của ổ mèo con này ra sao.
Mất đi nguồn sữa mẹ, đám anh chị của Đa Tể lần lượt rời đi chỉ còn lại mỗi mình nó.
Lúc Đa Tể chỉ còn chút hơi tàn, nó tới cổng khu dân cư Hạnh Phúc được một người tốt bụng cho nó ăn nên mới may mắn sống lại.
Vì vậy Đa Tể bèn sinh sống ngay ở gần khu dân cư Hạnh Phúc này.
Phim hoạt hình rất ngắn chỉ khoảng ba mươi giây nhưng đã tường thuật được Đa Tể làm sao đến khu dân cư Hạnh Phúc này, thân thích của nó ở đâu.
Hạ An An xem xong chồm tới trước cửa sổ trong phòng ngủ nhìn về phía ổ mèo thật lâu.
Tối đó trong giấc mơ của An An xuất hiện một ổ mèo con, bọn chúng vây quanh mèo mẹ, con nào cũng khỏe mạnh hết, đến ngày hôm sau em tỉnh dậy vẫn còn nhớ rõ giấc mơ này.
Em không thay đồ ngủ bèn xuống giường, cách cửa kính trong phòng ngủ nhìn ra bên ngoài.
Hình như Đa Tể không còn nằm trong thùng giấy nữa, em nhìn sang bát thức ăn cho mèo, nửa bát thức ăn dư lại tối qua cũng được ăn hết rồi.
Em đi lấy bát vào nhà đổ thêm thức ăn cho mèo xong rồi rót thêm nước, làm xong hết những chuyện này em nhìn thấy chỗ góc tường có một cái bát nhựa, em sửng sốt cầm bát nhựa lên đổ vào thêm nửa bát nữa.
Xong xuôi em mới vào nhà thay đồ rửa mặt.
Lúc ăn sáng, Hạ An An mở máy tính bảng lên.
[Khách trọ Đa Tể của bạn đã trả phòng vào lúc 7 giờ sáng, độ hài lòng của khách trọ là: ★★★, bạn được thưởng 50 đồng tiền vàng, tổng số tiền vàng hiện có là 63.]
Hạ An An dụi mắt không dám tin, mới có một đêm mà tổng số tiền vàng của em đã tăng lên tới 63 đồng rồi!
Hôm nay là ngày đầu tiên của kỳ nghỉ lễ Quốc Khánh, Hạ Thi Cát định ở nhà với con gái nhưng sáng nay cô vừa nhận được điện thoại phỏng vấn.
Cuộc gọi này là từ một cửa hàng thú cưng ở phố thương mại gọi tới, thời gian qua Hạ Thi Cát tìm công việc không mấy suôn sẻ, hôm qua lúc cô tình cờ đi ngang qua phố thương mại nhìn thấy cửa hàng thú cưng đang tuyển người. Cô nghĩ cứ ở không vậy hoài chẳng phải là cách, cửa hàng thú cưng tuyển nhân viên hàng ngày chỉ làm nửa buổi, tuy tiền lương hơi ít nhưng được cái gần nhà, cách nhà một trạm xe, đi bộ chỉ mất mười phút đồng hồ.
Nay An An tạm thời không đi học mẫu giáo nữa, nửa buổi còn lại cô đành nhờ cô bạn thân Nhậm Văn tới chăm sóc An An. May là bình thường Nhậm Văn ngủ tới trưa mới dậy tới chiều mới bắt đầu vẽ, buổi chiều An An cũng thích ngồi vẽ ở sân sau, hai người cũng khá là hợp nhau.
Ban đầu Hạ Thi Cát còn hơi do dự, dù sao Nhậm Văn cũng có cuộc sống riêng của mình cứ làm phiền hoài không tốt lắm, chuyện này cô đã từng đề cập với cô ấy một lần.
Nhưng Nhậm Văn lại nói: “Cậu quên rồi à? Hồi nhỏ lúc ba mẹ mình bận nên thường để mình ở nhà một mình, ngày nào mình cũng tới nhà cậu ăn nhờ cơm, làm bài tập ở nhà cậu, chú Hạ nấu ăn cực ngon tới bây giờ mình còn nhớ rõ nữa đấy, giờ cậu khách sáo với mình chúng ta đâu có xa lạ gì đâu.”
Nhắc tới người cha đã qua đời của mình, Hạ Thi Cát lập tức nghẹn ngào nói: “Vậy thì làm phiền cậu rồi.”
Hạ Thi Cát dặn dò An An vài câu, đợi Nhậm Văn tới bèn sang phố thương mại đi phỏng vấn.
Hạ An An ngoan ngoãn ngồi ở nhà.
Buổi sáng em lên kế hoạch của bản thân là xem một bộ phim tài liệu thế giới động vật, nhưng lúc em đang xem thì APP “Khách sạn mèo” cứ nhảy ra thông báo hoài.
[Chúc mừng bạn đã cho mèo ăn thành công và nhận được thiện của mèo con, bạn được cộng 1 đồng tiền vàng, hiện bạn có 64 đồng tiền vàng.]
[Chúc mừng bạn đã cho mèo ăn thành công và nhận được thiện cảm của mèo con, bạn được cộng 1 đồng tiền vàng, hiện bạn có 65 đồng tiền vàng.]
Hạ An An lấy làm lạ bèn ra ngoài kiểm tra thức ăn cho mèo.
Chắc vừa rồi mới có mèo tới ăn, nhưng thức ăn trong bát nhỏ gần như không bị động tới, ngược lại bát nhựa nhỏ đó đã biến mất dạng.
Em quay trở vào phòng khách xem phim tài liệu tiếp.
Hệ thống không ngừng báo có tin nhắn tới làm ảnh hưởng nghiêm trọng tới việc xem phim tài liệu của em, em dứt khoát tắt thông báo đi, đến khi em xem xong mở APP lên thì phát hiện có tới 7 tin nhắn chưa đọc!
Trong lúc em xem phim tài liệu, số tiền vàng đã tăng lên 72 đồng.
…
Sáng hôm nay lúc Đa Tể thức dậy phát hiện thân thể rất ấm áp, gặp kiểu thời tiết nhiệt độ xuống thấp trời còn đổ mưa thế này chẳng khi nào mèo ngủ ngon được cả, đầu tiên là khó tìm được chỗ ngủ an toàn tránh bị làm phiền, thứ hai là không khí lạnh bất chợt ập tới kèm theo mưa ẩm ướt khiến mèo dễ bị cảm lạnh.
Mà tối hôm qua, Đa Tể trốn trong thùng giấy dưới mái hiên ngủ rất ngon.
Tiếng mưa trở thành khúc nhạc ru ngủ của nó, khiến nó có được một đêm an giấc.
Trời vừa sáng ra nó đã thức dậy, vươn mình một cái rồi nhìn sang hai cái bát đó, quả nhiên thức ăn và nước đã được thêm đầy. Nó ăn no uống đủ xong nhảy lên bệ cửa sổ nhìn cô bé loài người đó, cô bé vẫn còn đang ngủ, gương mặt nhỏ nhắn hồng hào trông cực kỳ đáng yêu.
Đa Tể nhớ tới đám mèo con nhìn thấy hôm qua, nó định ra ngoài xem chúng thế nào rồi.
Ra khỏi cửa thì gặp phải Sơ Bát, hôm nay Sơ Bát chẳng còn xỉa xói nó nữa, hai con mèo cứ thế nối đuôi nhau ra khỏi khu dân cư.
Hôm qua Lão Ưng đưa Đa Tể tới một nhà kho bỏ hoang ở gần đó, hôm qua trời mưa to, đa số mèo đều tránh mưa ở đây.
Đa Tể ra khỏi khu dân cư rồi rẽ phải đi vào một con đường nhỏ rồi tiếp tục rẽ trái rẽ phải, Sơ Bát vẫn đi theo sau lưng nó.
Hừ, nó theo tới đây làm gì.
Đa Tể ngoảnh đầu nhìn lại, nó không nói gì tiếp tục rẽ vào nhà kho.
Đó là hai ổ mèo con, nhỏ hơn cả Đại Cát khoảng chừng ba bốn tháng tuổi vừa mới học được cách kiếm ăn, thời gian này ngay cả mèo trưởng thành cũng sống khá khó khăn, đương nhiên hai ổ mèo con này cũng chẳng tốt hơn là bao.
May là hôm qua Lão Ưng đưa nửa bát thức ăn cho mèo đó tới, chín con mèo con này ăn xong nằm chụm lại một chỗ sưởi ấm cho nhau ngủ.
Đa Tể không đi vào quấy rầy bọn chúng, nó chỉ xác định sự an toàn của chúng xong rồi quay trở ra.
Sơ Bát cũng ngồi xổm trước nhà kho nhìn chốc lát, nhưng lúc ra về thì chẳng đi theo.
Đa Tể ngoảnh đầu nhìn nó: “Đám này là con của cậu à?”
Sơ Bát xù lông: “Cậu nói gì hả!?”
Đa Tể liếc xéo nó: “Nếu không phải con cậu thì cậu ngồi giữ ở đây làm gì?”
- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Huyền Huyễn
- App Khách Sạn Mèo
- Chương 27