Hạ Thi Cát nhìn thấy hành động này của mèo cam ngạc nhiên tới mức kêu lên.
Nó ngoạm cái bát nhựa đựng thức ăn cho mèo đó rồi bỏ đi mất!
Phải chăng chú mèo cam này đem theo cái bát tới là để “đóng gói” đồ ăn mang đi?
Hạ Thi Cát nhìn sang con gái thì thấy trên mặt cô bé dường như chẳng có chút ngạc nhiên nào ngược lại có phần lo lắng.
Cô an ủi: “Mèo cam lấy thức ăn cho mèo đi chắc chắn là có chuyện gì đó. Tối nay trời mưa, nó còn chưa ăn tối nữa, lát nữa chắc nó sẽ quay lại thôi, An An con đừng lo lắng quá.”
An An nhìn về hướng con mèo cam biến mất không biết đang nghĩ gì, mặc dù có chút không muốn rời đi nhưng vẫn nghe lời quay vào nhà, ủ rũ ôm máy tính bảng lên.
Nhưng cứ chốc lát em lại chồm lên cửa sổ nhìn về phía ổ mèo như đang đợi mèo cao quay trở lại.
Đa Tể ngoạm nửa bát thức ăn cho mèo này nhanh chóng đi giao cho Lão Ưng.
Lão Ưng dặn dò Đa Tể xong rồi đi tuần tra một vòng định rời đi ngay, tối nay cơn mưa này sợ là khó mà tạnh sớm được, nó cũng phải tìm nơi trú mưa trước đã, nào ngờ Đa Tể mới đó đã quay trở lại còn ngoạm theo bát nhựa nó đưa.
Lão Ưng: “...”
Chẳng lẽ mọi chuyện diễn ra không suôn sẻ, lúc Đa Tể trộm thức ăn đã bị người ta phát hiện rồi đuổi ra khỏi nhà ư?
Nó thầm nghĩ sẵn lời an ủi đồng thời còn nghĩ bụng sau này mình phải nghĩ cách bồi thường cho Đa Tể mới được, dù gì cũng tại nó bảo Đa Tể đi thử cơ mà.
Không ngờ Đa Tể chạy tới trước mặt nó đặt bát nhỏ xuống thở hổn hển nói: “Lão Ưng, chuyện ông giao cho tôi đã hoàn thành rồi, số thức ăn cho mèo này không nhiều, ông lấy đi trước đi sau đó giấu cái bát vào trong bụi cây chỗ này, ngày mai tôi tới lấy sau.”
Nói xong nó định đi, bỗng sực nhớ ra chuyện gì đó bèn nói: “Đúng rồi, sau này nếu tôi lấy được thức ăn sẽ đưa thẳng tới chỗ đám mèo con đó, bình thường ông không có ở bên này, chạy đi chạy lại cũng bất tiện.”
Nói xong còn bổ sung thêm: “Trời sắp mưa to rồi, ông đi mau đi.”
Nói xong Đa Tể chạy trở về hướng cũ, để lại một mình Lão Ưng đứng ngây người trong màn mưa đêm.
Nó… Thế mà hoàn thành được rồi!
Mới có bao lâu đâu mà Đa Tể đã mang theo nửa bát thức ăn cho mèo trở lại rồi?
Lão Ưng vui mừng tới mức bật khóc, phải biết nửa bát thức ăn cho mèo này tuy không nhiều nhưng cũng đủ cho mấy con mèo con đó sống sót qua đêm nay, chúng nó được cứu rồi!
Xem ra nhà đó đối xử với mèo tốt thật ha!
Có điều Lão Ưng vẫn cố gắng kiềm chế, cho dù nhà đó có nuôi thức ăn cho mèo hoang đi nữa thì lần sau nó cũng phải dặn dò Đa Tể, nhất định phải có chừng mực không được để lại ấn tượng xấu cho con người.
Lúc này Đa Tể đã về tới sân sau, tối nay nó bôn ba khắp nơi vừa đói vừa mệt sắp chết rồi.
Nó uống hết non nửa bát nước trước rồi ăn lấy ăn để, sau khi hồi phục lại mới đưa mắt nhìn cái thùng giấy trước mặt.
Hồi nãy nó đã phát hiện cái thùng giấy này rồi, mèo là loài động vật thích thùng giấy nhất bởi vì mèo mãi mãi không biết trong thùng giấy có gì.
Có điều hồi trước lúc Đa Tể lưu lạc ở bên ngoài chẳng bao giờ dám tùy tiện đi vào bất cứ chiếc thùng giấy nào, điều này là Sơ Bát dạy nó, có bộ phận kẻ xấu chuyên dùng thùng giấy hoặc l*иg để bắt mèo, có trời mới biết bắt để làm gì. Nhưng hôm nay chiếc thùng giấy này là cô bé loài người đó đích thân làm cho nó, bên trên còn lưu lại mùi của cô bé, Đa Tể rất thích mùi này.
Nó buông bỏ sự đề phòng chui thẳng vào trong đó.
Oa, bên trong rất rộng, nằm vào rất có cảm giác an toàn!
Kích cỡ của chiếc thùng giấy này lớn hơn nó một chút, cánh cửa nhỏ mở ra thuận tiện cho nó ra vào.
Đa Tể thích chiếc thùng giấy này ngay lập tức, nhất là vào dịp mưa to như thế này, có được chỗ trú mưa thì còn gì bằng.
Nó vui sướиɠ lăn lộn trong thùng giấy.
Lúc Hạ An An nhìn về phía ổ mèo lần nữa thì phát hiện mèo cam đã quay lại rồi, em nhón tay nhón chân mở cửa đi ra thấy nó ăn xong thức ăn cho mèo uống xong nước, hiện đang nằm trong thùng giấy ngủ ngon lành.
Ánh đèn trong hành lang hơi tối, thật ra em nhìn không rõ lắm nhưng được cái thính giác rất tốt, giờ em đã nghe thấy tiếng hít thở đều đặn cùng tiếng chẹp miệng của mèo cam, rõ là đã ngủ say rồi.