Chương 42

Mẹ ơi... Thật là muốn chết mà... Cuối cùng cô cũng hiểu ra, tại sao đàn ông khi làm chuyện đó với phụ nữ lại thích chạm vào "nơi ấy" của họ, bởi vì cảm giác thật sự quá tuyệt vời ...

Lại khịt một tiếng!

Cô nhanh chóng làm ướt khăn lần nữa, vắt khô rồi bắt đầu lau cánh tay cho Mạc Ảnh Hàn.

Cánh tay không phải kiểu mảnh mai thon gọn mà vừa vặn, làn da mềm mại đến nỗi chỉ sợ mạnh tay một chút là sẽ làm xước da mất.

Khi lau đến vùng dưới cánh tay, làn da ở đó càng thêm trắng nõn, trắng đến mức khiến Phàn Tiểu Thử "ngứa răng", chỉ hận không thể nhắm ngay vào đó mà cắn một cái!

“Ưʍ...” Mạc Ảnh Hàn đang ngủ khẽ rêи ɾỉ một tiếng đầy bất an.

Có cần phải rêи ɾỉ mê hoặc lòng người đến thế không chứ ...

“...” Chẳng hiểu sao, Phàn Tiểu Thử lại một lần nữa đỏ bừng mặt, tai nóng ran.

Cô thực sự là con gái mà, thật đấy! %><%

Không muốn tự hoài nghi giới tính của mình nữa, Phàn Tiểu Thử nhanh chóng giúp Mạc Ảnh Hàn lật người, lau phần lưng. Sau đó tay cô không tự chủ được mà dừng lại một lúc ở phần eo của cô ấy.

Chờ đến khi mọi thứ đã được chuẩn bị đâu vào đấy: “cô nàng khoai tây nhỏ" đáng yêu của chúng ta mới thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Nhưng cô nhanh chóng lại phát hiện ra một vấn đề.

...Dù trên người đã khô ráo, nhưng trên đùi vẫn còn mồ hôi thì phải làm sao bây giờ đây?

Khịt... khịt...

Thôi bỏ đi.

Chẳng biết vì sao, Phàn Tiểu Thử bản năng mách bảo cô sợ hãi khi phải lau chân cho Mạc Ảnh Hàn. Thế là cô thật sự không làm nữa.

Cô vào phòng tắm thay một chậu nước lạnh khác, làm ướt khăn rồi vắt khô, đắp lên trán Mạc Ảnh Hàn.

Quả nhiên, sau đó, vầng trán nhíu chặt của Mạc Ảnh Hàn cũng dần dần giãn ra.

Phàn Tiểu Thử cũng cảm thấy mình lập tức thoải mái hẳn. Cái cảm giác bứt rứt khó chịu ban nãy bỗng chốc tan biến.

Giữa đêm, Mạc Ảnh Hàn khát nước, uống thêm chút rồi ngủ yên đến sáng.

Phàn Tiểu Thử mơ màng thϊếp đi bên mép giường Mạc Ảnh Hàn, cho đến khi ánh nắng bên ngoài chiếu vào mới hoàn toàn tỉnh táo lại.

Nhìn cô gái trên giường, trông cô ấy không có vẻ gì là khó chịu cả.

“Không biết trên người có còn mồ hôi không nhỉ?” "Cô nàng khoai tây nhỏ" ngồi bên cạnh lẩm bẩm, rất tự nhiên mà vươn "móng vuốt" của mình.

Sờ thử xem thì biết ngay thôi mà ...(≧▽≦)/...

Thế là "móng vuốt" của cô thò vào trong chăn, luồn vào bên trong quần áo của Mạc Ảnh Hàn, vuốt ve lên xuống.

“Ừm…” Không có mồ hôi, cuối cùng cô cũng có thể yên tâm phần nào.

Trong lòng nghĩ vậy, nhưng tay cô lại chẳng chịu ngừng, vẫn tiếp tục "giở trò". Cứ thế, cô vô thức chạm đến vùng nhạy cảm.

“...” Cảm giác vẫn tuyệt vời như vậy. Lần này đúng là chạm trực tiếp bằng tay, không còn cách lớp khăn lông nữa. Thậm chí còn chạm được vào điểm nhô lên nhỏ, mềm mại kia.

Phàn Tiểu Thử giật bắn mình, như có dòng điện chạy qua, vội vàng rụt tay lại như sợ bỏng. Cô bản năng quay đầu nhìn Mạc Ảnh Hàn.

Mạc Ảnh Hàn đã tỉnh táo hoàn toàn, cô trừng mắt lạnh lùng nhìn Phàn Tiểu Thử, không nói một lời nào.

“...”

“...” Chết tiệt, có cần phải thế này không chứ? TAT

“Nếu em nói, em chỉ đang sờ xem trên người chị có mồ hôi không, chị có tin không?”

Mạc Ảnh Hàn mặt không cảm xúc nhìn cô. “Em nghĩ xem, chị có tin được không?”

“...”

“...”

“Sẽ không ạ. TAT”

“Trả lời đúng rồi đấy.”

Nhưng mà em nói thật mà, Mèo Chiêu Tài ơi, chị phải tin sự thật, tin chân lý chứ, chị không thể đối xử với em như vậy được! ...