Phàn Tiểu Thử chạy vào phòng tắm, đánh một chậu nước ấm mang ra. Cô chăm chú nhìn chằm chằm Mạc Ảnh Hàn.
Mèo chiêu tài tính tình thật sự không tốt chút nào, nếu không được cô ấy đồng ý thì mình có khi bị gϊếŧ chết mất?
“…” Phàn Tiểu Thử tiếp tục chăm chú nhìn chằm chằm Mạc Ảnh Hàn.
Vẫn là nên hỏi cô ấy một tiếng.
“Mèo chiêu tài…” Cô nhẹ nhàng gọi một tiếng.
“…” Mạc Ảnh Hàn đã ngủ nên không có phản ứng.
“Mèo chiêu tài...” Giọng cô bé càng lúc càng nhỏ. “Tôi muốn giúp cậu lau người nhé... Chúng ta đều là con gái mà, nên dù có chạm vào hay lau qua cũng đâu có sao đâu nhỉ? Ừm... Tôi là vì tốt cho cậu thôi.” Đến cuối cùng, câu nói đó nhỏ đến mức dù Mạc Ảnh Hàn có không ngủ thì chắc cũng chẳng thể nghe thấy. Sau đó, Phàn Tiểu Thử dùng một giọng còn mỏng manh hơn hỏi: “Thế... nếu cậu không nói gì, tôi coi như cậu đồng ý nhé.”
Vậy là Phàn Tiểu Thử bắt đầu lau mặt cho Mạc Ảnh Hàn, rồi đến cổ, từng chút một, thật cẩn thận, hệt như ngày xưa mẹ cô vẫn làm khi cô bị sốt. Tiếp đến là xương quai xanh tuyệt đẹp, và khi tay cô lần xuống dưới, cô không còn lựa chọn nào khác ngoài việc cởi bỏ chiếc áo ngủ của Mạc Ảnh Hàn.
Phàn Tiểu Thử thấy vô cùng bất đắc dĩ, cô thực sự không muốn làm thế này, dù biểu cảm hiện tại của cô lại trông có vẻ phấn khích tột độ.
Cô chậm rãi kéo chăn ra, sau đó với vẻ mặt "chuẩn kịch tính" như kẻ muốn “hại” phụ nữ nhà lành trên phim, cẩn thận cởi từng chiếc cúc áo ngủ của Mạc Ảnh Hàn.
Bên trong chiếc áo ngủ, cô ấy không mặc gì cả.
“Thế mà không mặc gì hết!” Phàn Tiểu Thử không kìm được khẽ thốt lên. Cô thầm oán trách Mạc Ảnh Hàn. Sao lại có thể không mặc gì chứ... nhưng rất nhanh cô lại bình tĩnh lại.
Đương nhiên là bên trong áo ngủ không mặc gì rồi, đồ ngốc! Còn mơ ngủ à! Đương nhiên chỉ mặc độc chiếc áo ngủ thôi chứ gì.
“...” Phàn Tiểu Thử đột nhiên thấy mình vừa rồi thật ngớ ngẩn.
Sau khi cởi hết hàng cúc, Phàn Tiểu Thử dùng khăn ấm bắt đầu lau mồ hôi trên người Mạc Ảnh Hàn.
Làn da trắng nõn không chỉ trơn đến khó nắm bắt mà còn mềm mại như một lớp thạch rau câu mỏng, mịn màng như da em bé... Phàn Tiểu Thử thậm chí còn lo lắng chiếc khăn không đủ mềm, sẽ làm rách làn da mỏng manh ấy, dù chất lượng chiếc khăn này thực sự rất tốt, vô cùng mềm mại.
Cái bụng nhỏ phẳng lì, vòng eo mảnh khảnh. Rồi đến đôi gò bồng đảo căng tròn. Khi chiếc khăn lướt qua nơi đó, cảm giác mềm mại, căng đầy ấy, dù chỉ cách một lớp khăn, vẫn khiến cô cảm nhận được xúc cảm tuyệt vời đến khó tả. Hơn nữa, vì là lau mồ hôi, bộ phận này phải lau đi lau lại mấy lần, tức là phải chạm vào mấy lượt, thật là... Trời ơi là trời!
Mặt Phàn Tiểu Thử đỏ bừng, tai nóng ran. Cô không kìm được mà hoài nghi giới tính của chính mình.
Cô rốt cuộc có phải con gái không chứ? Nếu là con gái, tại sao khi chạm vào cơ thể cùng giới tính với mình lại đỏ mặt tía tai thế này? Lại còn nóng ran cả người nữa?
Khịt... khịt... Không phải nước bọt, mà là cảm giác mũi sắp chảy máu đến nơi.
Nhưng nếu mình không phải con gái... thì mấy bộ phận "quan trọng" của mình tại sao lại phát triển như thế này chứ?
Phàn Tiểu Thử vẫn còn đang rối bời, nhưng tay cô vẫn không ngừng nghỉ, nhanh chóng lau lần thứ hai cho Mạc Ảnh Hàn rồi cài lại cúc áo.