Chương 38

“Vậy tôi kể đây nhé, ừm ừm, tôi nhớ có lần tôi làm paparazzi đi chụp ảnh, là cùng một phóng viên thực tập đi phỏng vấn người mẫu Mộc Yên của công ty mình. Kết quả là cậu phóng viên thực tập kia hưng phấn quá mức, thế là câu đầu tiên thốt ra lại là: “Cô Mộc, xin hỏi cô họ gì ạ?” Thật sự là cười chết tôi mất thôi!” Phàn Tiểu Thử phá ra cười ha hả.

“...” Mạc Ảnh Hàn vẫn giữ vẻ mặt không chút biểu cảm. Đêm đã khuya, quả nhiên thời tiết càng lúc càng lạnh hơn.

Phàn Tiểu Thử thoáng chút ngượng ngùng.

“Trời ạ? Sao chị vẫn không cười? Không buồn cười à? Vậy tôi kể thêm cái nữa nhé.”

“...” Chốc nữa thời tiết chắc còn lạnh hơn. O(╯□╰)o

“Tiểu Thích kéo Tiểu Cố thở hổn hển leo mãi lên đến đỉnh núi. Vừa đặt chân lêи đỉиɦ, phóng tầm mắt ra bốn phương tám hướng...

Tiểu Thích phấn khích nói: “Tôi đã bảo mà, chúng ta không nên cứ ủ dột mãi ở nhà, thỉnh thoảng hai đứa mình nên ra ngoài hoạt động, thư giãn một chút chứ. chị mau nhìn xem, cảnh sắc non sông dưới chân đây bao la hùng vĩ và đẹp đẽ biết bao nhiêu!” Tiểu Cố chắp tay sau lưng, với vẻ mặt kỳ lạ liếc nhìn cậu ta một cái, lạnh lùng hỏi: “Nếu

Cảnh sắc bên dưới đẹp như vậy, chúng ta việc gì phải mất hai tiếng đồng hồ leo lên đến tận đây làm gì?”” Phàn Tiểu Thử lại cười phá lên.

“...” Mạc Ảnh Hàn vẫn chẳng chút biểu cảm. Quả nhiên, thời tiết càng lúc càng lạnh hơn.

“.... Mèo Thần Tài, sao chị vẫn không cười vậy?” Phàn Tiểu Thử có vẻ hơi thất vọng.

“Tôi cảm thấy ở đây vẫn chưa đủ lạnh.” Mạc Ảnh Hàn lạnh lùng lên tiếng.

“Ơ?” Phàn Tiểu Thử khó hiểu. “Vì sao? Đã lạnh lắm rồi mà.”

Mạc Ảnh Hàn: “Chúng ta chắc phải đến Bắc Cực hoặc Nam Cực thì mới có thể chôn vùi được mấy chuyện cười dở tệ của cậu.”

Phàn Tiểu Thử: “o(╯□╰)o”

Ở một diễn biến khác, trong căn phòng ấm áp, Mạc Thanh Hàn cảm thấy cực kỳ bứt rứt.

Chiếc giường thì vô cùng ấm áp. Nhưng trước khi ngủ, cô lại ăn chút gì đó mà quên mất không uống nước, thế nên giờ cô vô cùng khát. Cô muốn uống nước. Nhưng nước lại không có ở đầu giường, mà cô thì không muốn lồm cồm bò dậy. Có điều, cô thật sự rất khát.

Thôi thì lúc dậy hẵng uống? Chắc cũng sắp sáng rồi, cô sẽ dậy sớm thôi mà? Đừng phí hoài thời gian ngủ quý giá.

“...” Thế là, Mạc Thanh Hàn vẫn không chịu rời giường.

Lại thêm một lúc lâu nữa.

“...” Sao trời vẫn chưa sáng? Sao mình vẫn chưa thể dậy nhỉ? Người đẹp ngủ say Mạc Thanh Hàn lần đầu tiên khao khát được dậy sớm đến thế.

Cô thật sự không chịu đựng nổi nữa, chậm rãi mở đôi mắt mình, uể oải bước xuống giường.

Đi đến bàn học, cô rót một ly nước ấm, rồi chậm rãi nâng lên uống từng ngụm.

Nước hơi nóng, Mạc Thanh Hàn nhấp từng ngụm chậm rãi. Rèm cửa phòng thế mà lại không được kéo kín. Hôm nay Tiểu Mãn quên mất sao?

Mạc Thanh Hàn đặt chén trà còn hơi nóng xuống, bước tới kéo rèm cửa.

“!” Dưới lầu có người.

Đứng cạnh cửa sổ, Mạc Thanh Hàn hơi nghi hoặc nhìn xuống sân dưới lầu, nơi có một người đang quấn chiếc ga trải giường trắng muốt.

“...” Người này hình như là...

Chị gái?

Nhưng sao vào đúng lúc này, chị gái lại quấn ga trải giường đứng giữa sân vậy?

Là bị kích động chuyện gì sao?

Mạc Thanh Hàn khẽ nhíu mày, có chút hoang mang suy nghĩ.

Nhưng cô chưa từng nghe chị ấy nhắc đến chuyện này bao giờ, hơn nữa gần đây cũng không có biểu hiện gì bất thường.