Chương 32

“Lưu bá, biết phía trước là đến nơi nào không?”

“Phía trước chẳng có gì, nếu muốn đi đâu đó thì chỉ có mỗi Mai Sơn, mà bây giờ Mai Sơn lại đóng cửa rồi.” Lưu bá đáp.

“Mai Sơn?”

Tuy Mai Sơn là núi, nhưng cũng là một khu du lịch có hoạt động kinh doanh. Vào mùa đông, vì đỉnh núi rét buốt và không có đèn, khá nguy hiểm, nên 6 giờ chiều đã đóng cửa.

Nếu đã vậy, đi Mai Sơn cũng vô ích thôi.

Phàn Tiểu Thử bước đi không chậm, nhưng dù sao cũng là đi bộ. Đoạn đường từ đây đến Mai Sơn tuy không quá xa, nhưng nếu đi bộ thì cũng phải mất ít nhất 40 phút nữa. Mạc Ảnh Hàn ngồi trong xe cảm thấy thật đau đầu, chẳng lẽ cái cô ngốc ấy thật sự định đi bộ đến đó sao? Với thời tiết này, ở ngoài trời thêm 40 phút nữa e là sẽ xảy ra chuyện. Ít ra cũng phải bắt xe hay gì đó chứ, dù bây giờ cũng chẳng có xe nào để bắt.

Nhưng Phàn Tiểu Thử vẫn cứ đi, bước chân cô không hề có ý định dừng lại, đương nhiên cũng không có ý định bắt xe.

“Tiểu thư.” Lưu bá đã lái xe hơn nửa tiếng đồng hồ, dùng tốc độ này mà lái xe không hề dễ dàng, ông ấy cũng sắp không chịu nổi nữa rồi.

“Tấp vào lề đi.” Cuối cùng, Mạc Ảnh Hàn cũng lên tiếng ra lệnh.

“Vâng, tiểu thư.” Lưu bá như được đại xá, lập tức tấp vào lề.

“Tít...” Tiếng còi xe vang lên một tiếng.

Phàn Tiểu Thử trên đường bị giật mình, thiếu chút nữa trượt chân.

“...” Lưu bá không thể tin được. Chẳng lẽ cô ấy thật sự không phát hiện ra? Dù sao bọn họ cũng đã đi theo cô ấy hơn nửa tiếng rồi cơ mà?

Mạc Ảnh Hàn mở cửa sổ, từ trong xe thò đầu ra, hướng về phía Phàn Tiểu Thử gọi lớn: “Trời lạnh thế này, cậu vác máy ảnh đi đâu đấy?”

“... Mạc Ảnh Hàn?” Phàn Tiểu Thử thật sự rất giật mình.

Cô ấy vừa rồi vẫn cứ đầu óc lơ mơ, chỉ biết chân mình cứ bước không ngừng về phía trước, mà chẳng rõ mình đang đi đâu. Đầu óc cũng ngơ ngác, chẳng biết đang nghĩ gì. Chỉ là cảm thấy vô cùng tuyệt vọng, ngày mai đã phải nộp bản thảo rồi, vậy mà đến giờ cô vẫn chưa biết nên chụp gì.

Điều tệ hơn nữa là, ngay cả khi cô muốn chụp đại cái gì đó để nộp bản thảo, hiện tại cũng không có hoa mai cho cô chụp. Cô thật sự rất buồn rầu, chỉ nghĩ giá mà ngày đó đã mặc kệ mọi thứ, cứ chụp đại rồi tính, ít nhất còn có chút hy vọng, không đến nỗi rơi vào tình cảnh này. Vì vậy cô hoàn toàn không nghĩ đến, mình lại gặp Mạc Ảnh Hàn ở đây.

“...” Mạc Ảnh Hàn cuối cùng cũng ngán ngẩm. Bọn họ đã đi theo cô ấy hơn nửa tiếng, nhìn dáng vẻ của cô ấy, cứ như là căn bản không hề phát hiện có người theo sau. Với vẻ cảnh giác như vậy, cô ấy có ổn không đây?

“Lên xe đi. Cậu muốn đi đâu, tôi chở cậu đi.”

“Thật ư?” Phàn Tiểu Thử mừng rỡ.

“Thật sự.”

“... Nhưng mà tôi cũng không biết tôi muốn đi đâu.”

“...”

Lúc này, hai người trong xe đồng loạt cảm thấy cạn lời.

“... Tôi xin lỗi.” Phàn Tiểu Thử ngoan ngoãn cúi đầu nhận lỗi.

“Thôi được, dù sao thì cô cứ lên xe trước đi.” Mạc Ảnh Hàn mở cửa xe.

Phàn Tiểu Thử bị luồng khí ấm áp tràn ra từ trong xe quyến rũ, nhanh chóng chui vào.

Cô vừa chui vào, ông Lưu liền ngớ người. "Cô chủ ơi.” ông thầm nghĩ: “dù là ai trong hai người, ít nhất cũng phải nói cho tôi biết đi đâu chứ? Cả hai không ai nói năng gì, bảo tôi biết đường nào mà chạy đây?"