Chương 30

Dù sao thì đề tài cũng đã được đưa ra, bây giờ không thể thay đổi được. Dù có mắng chửi người ra đề đến mấy, bạn cũng chỉ có thể làm theo yêu cầu mà thôi. Không còn cách nào khác, Phàn Tiểu Thử cầm lấy máy ảnh, chuẩn bị đi đến phố Mai Sơn bên kia sông để tìm cảm hứng.

Nhưng vừa đến Mai Sơn, Phàn Tiểu Thử đã hối hận ngay lập tức.

Vì đề tài quá ngắn gọn và rõ ràng, nên hiện tại, Mai Sơn chật kín người có cùng mục đích với Phàn Tiểu Thử.

"..." Phàn Tiểu Thử thực sự đau đầu.

"Tiểu Thử, cậu có định chụp không đấy?" Bạch Lam đứng một bên, rụt cổ lại hỏi.

Lúc này đã gần tháng Một, thời tiết trên núi vốn dĩ đã khá lạnh, lại thêm là buổi sáng sớm, thực sự lạnh đến mức không thể chịu nổi. Ngay cả khi rụt cổ trông rất khó coi, Bạch Lam cũng chẳng còn hơi sức đâu mà thẳng lưng được nữa.

"... Ngay cả khi thực sự chụp, cũng chẳng chụp được cái gì ra hồn đâu nhỉ?" Phàn Tiểu Thử mặc chiếc áo phao dày cộp, vác theo chiếc máy ảnh to đùng, cũng rụt cổ, bất lực đáp lời.

Thế là ngày đầu tiên ghé thăm Mai Sơn, cả hai đành chịu bỏ cuộc ra về. Hai cô gái vừa bàn tính ngày hôm sau sẽ quay lại, vừa đi xuống núi.

Ai ngờ, trời lại đổ tuyết vào hôm sau.

"Tuyết thế này thì hoa mai trên núi còn chụp được không?" Bạch Lam đứng bên cạnh, lạnh cóng hỏi.

"..." Phàn Tiểu Thử đã sống dở chết dở, chỉ còn biết tự an ủi. "Đợi một chút đi... Có lẽ buổi chiều tuyết sẽ ngừng rơi."

Nói thì là vậy, nhưng đến chiều, tuyết vẫn không hề có dấu hiệu ngớt, ngược lại còn rơi càng lúc càng lớn. Đến chạng vạng tối, mặt đất đã phủ một lớp tuyết dày cộp.

"Tiểu Thử, ngày mai là ngày cuối cùng rồi đấy..." Bạch Lam đứng cạnh Phàn Tiểu Thử, không nhịn được mà dội gáo nước lạnh vào cô.

"... Đúng vậy..." Phàn Tiểu Thử yếu ớt đáp.

"Những người khác chắc là đã chụp xong hết rồi nhỉ?" Bạch Lam tiếp tục dội nước lạnh.

"... Ừm..."

"Mà cậu thì vẫn chưa chụp được cái gì cả." Bạch Lam vẫn không ngừng dội nước lạnh.

"..." Phàn Tiểu Thử hoàn toàn cạn lời.

"Nhìn cái kiểu này, ngày mai chắc chắn vẫn sẽ tiếp tục rơi... Hoa mai, không chụp được đâu." Bạch Lam vẫn tiếp tục.

"Thế cậu muốn tớ phải làm sao bây giờ?" Phàn Tiểu Thử bỗng nhiên nổi cơn tam bành.

"..." Bạch Lam đứng hình.

"Ô ô ô... Không chụp được! Nhất định là không chụp được mà!" Phàn Tiểu Thử kêu rên thảm thiết.

"Được thì tốt, mất thì đành chịu số thôi... Chấp nhận số phận đi."

"Nhưng mà mèo Thần Tài của tớ không giành được!" Phàn Tiểu Thử giãy nảy.

"Giành mèo Thần Tài thì sau này vẫn sẽ có cơ hội thôi." Bạch Lam thở dài.

"Nhưng mà tớ muốn giành ngay bây giờ cơ!"

"... Cậu hết hy vọng đi."

"Tớ muốn mèo Thần Tài của tớ... Mèo Thần Tài ..." Phàn Tiểu Thử vẫn tiếp tục than vãn.

"Hay là, cậu làm thêm vài con búp bê cầu nắng đi." Bạch Lam đề nghị.

Phàn Tiểu Thử im lặng nhìn Bạch Lam, vẻ mặt bất lực.

Búp bê cầu nắng không phát huy tác dụng. Ngày hôm sau vẫn là một trời tuyết trắng xóa. Đến chạng vạng tối, tuyết vẫn như cũ không có ý định ngừng rơi. Phàn Tiểu Thử nước mắt lưng tròng, muốn đâm đầu vào cửa kính. Nhìn dáng vẻ này, không bao lâu nữa sẽ xảy ra chuyện đổ máu.

Bạch Lam cuối cùng cũng không dội nước lạnh nữa, mà chuyển sang khuyên nhủ: "Tiểu Thử, cậu đừng như thế nữa chứ... Không giành được mèo thì cũng đâu cần tìm cái chết đâu... Lúc nào cũng sẽ có cơ hội thôi mà, đâu phải chỉ có một cơ hội này đâu." Cậu mà đâm thế, kính sẽ vỡ mất ...